Nghe vậy, Mộ Dung Thư bất động thanh sắc nhìn lướt qua Hoa phi, thấy Hoa phi đã cúi đầu che giấu hận ý trong mắt, cũng sử dụng ánh mắt ý nhắc nhở cung nữ đã thất kinh đứng một bên, cung nữ kia cũng lập tức cúi đầu che giấu vẻ hoảng sợ. Thấy vậy Mộ Dung Thư mới từ từ thong dong nhìn về phía Vũ Văn Tập. Đối mặt với chất vấn của hắn, Mộ Dung Thư chỉ nhàn nhạt trả lời: "Quan hệ của Tam hoàng tử với Hoa phi thật sự thập phần chặt chẽ a, ở trong lúc cấp bách như thế này còn rút ra thời gian tới đây thăm Hoa phi, Tam hoàng tử quả nhiên là "Hiếu thuận" đồ ăn trong phòng giam quả thật là khó có thể nuốt xuống, Tam hoàng tử cũng thật là có tâm, còn sai người mang theo hộp đựng thức ăn tới thăm Hoa phi."
Quả thực, Mộ Dung Thư nói rất có tâm, sau khi nghe thấy bốn chữ hộp đựng thức ăn, Hoa phi lập tức ngẩng đầu hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Vũ Văn Tập.
Nhưng Vũ Văn Tập lúc này mọi chú ý đều tập trung trên người Mộ Dung Thư, cho nên không nhìn thấy thần sắc Hoa phi. Hắn nghi hoặc nhìn Mộ Dung Thư, sau đó liếc nhìn Triệu Sơ đứng phía sau Mộ Dung Thư. Cuối cùng lại cau mày nhìn Hoa phi, đầu tiên đập vào mắt hắn chính là hai mắt sáng quắc của Hoa phi nhìn hắn, Vũ Văn Tập lập tức yên tâm. Sau đó vừa nhìn về phía Mộ Dung Thư nói: "Xem ra Mộ Dung cô nương quả nhiên cũng có thiện tâm, Hoa phi đã rơi vào tình cảnh như thế, còn Mộ Dung cô nương cũng đã ốc còn không mang nổi mình ốc, vậy mà còn có thể đối Hoa phi chiếu cố như thế, quả thật khiến cho bản cung nhìn với cặp mắt khác xưa. Nếu Mộ Dung cô nương ngày sau có gì khó khăn, có thể tiến đến cầu kiến bản cung."
Vũ Văn Tập cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi của Mộ Dung Thư, bỏ qua cũng thật là xảo diệu đi.
Mộ Dung Thư cũng không dây dưa, đối với Vũ Văn Tập nàng thật sự là không có tâm tư gì mà quan tâm, huống hồ nếu tiếp tục lưu lại cũng sẽ khiến cho Vũ Văn Tập có lòng nghi ngờ. Nhưng Vũ Văn Tập vốn đa nghi, nàng tự nhiên cũng không thể cứ như vậy mà rời đi, dù sao nàng đối với cách gọi Mộ Dung cô nương trong miệng hắn có chút chán ghét, nàng lạnh lùng nói: "Tam hoàng tử có phải là hay không gần nhất làm lụng vất vả quá độ? Ta đã lập gia đình, đã không còn là nữ tử trong khuê phòng. Hơn nữa, ta thật cũng có vài phần hoài nghi, Tam hoàng tử ngày hôm nay mang theo hộp đựng thức ăn tiến đến, có phải hay không muốn hủy thi diệt tích? Hoặc là diệt cỏ diệt tận gốc?"
Tiếp theo, nàng lại xoay người hướng Hoa phi cười nói: "Hoa phi cũng phải cẩn thận nha. Nếu ngày hôm nay Hoa phi xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối sẽ không để cho Hoa phi bị oan khuất."
"Ngươi có ý tứ gì!" Vũ Văn Tập giận quát lên một tiếng. Đã nhiều ngày nay hắn bị rất nhiều chuyện tra tấn có chút mệt mỏi, có một số việc tự nhiên là không thể chú ý đến. Mà Mộ Dung Thư vạch trần mục đích hắn đến hôm nay, thật ra khiến hắn có chút trở tay không kịp.
"Ngươi đang nói cái gì? Nếu vô sự xin mời rời đi." Hoa phi mới vừa rồi còn ở bên trong sự kinh ngạc cùng phẫn nộ, nhưng do đã ở lâu trong hoàng cung nàng gặp chuyện gì cũng có thể ngụy trang được, vừa rồi nhìn thấy sắc mặt biến hóa của Vũ Văn Tập, trong lòng đã biết mục đích hôm nay của Vũ Văn Tập. Vũ Văn Tập nếu đã muốn hại nàng, như vậy nàng tuyệt đối sẽ không để Vũ Văn Tập trải qua dễ dàng! Nàng lập tức đối với Mộ Dung Thư thanh âm ngoan tuyệt. Mượn cớ này để Mộ Dung Thư mau ly khai. Dù sao nàng hiểu Vũ Văn Tập, hắn quá mức đa nghi. Mộ Dung Thư nếu tiếp tục lưu lại, sẽ chỉ làm Vũ Văn Tập càng khả nghi.
Mộ Dung Thư nhíu mày, nhún vai, liền cười nhạt rời đi.
Vũ Văn Tập nhìn nàng rời đi, không biết vì sao, như cảm giác được có mũi nhọn đang xỏ xiên. Hắn quay đầu nhìn về phía Hoa phi, ánh mắt lợi hại dường như có thể nhìn thấu nội tâm Hoa phi. Nhìn hồi lâu hắn mới thu hồi tầm mắt."Mộ Dung Thư tới tìm ngươi làm cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-377.html.]
Hoa phi tức giận trả lời: "Giữa ta và nàng vốn chẳng có chuyện gì. Bất quá có chút buồn cười chính là, nàng lần này tiến tới tìm ta, dĩ nhiên là muốn châm ngòi quan hệ của ta với ngươi, để ta bán đứng ngươi." Nàng trầm giọng trả lời.
Nghe vậy, Vũ Văn Tập buông xuống cảnh giác, vừa định để hạ nhân phía sau đem hộp đựng thức ăn đưa vào phòng giam, nhưng chợt nghĩ tới lời nói mới rồi của Mộ Dung Thư, giờ phút này lại thấy được Hoa phi tỏ thái độ. Hắn cũng không phải sốt ruột diệt cỏ diệt tận gốc. Liền bảo hạ nhân phía sau mang theo hộp đựng thức ăn lui xuống. Chính là Vũ Văn Tập thế nào cũng không nghĩ tới, hắn hôm nay đưa vào đồ ăn tuy rằng không có độc, nhưng ở trong mắt Hoa phi, hắn đã thành kẻ thù.
Hoa phi nhân thời điểm Vũ Văn Tập nghiêng đầu ra lệnh, trong mắt hiện lên hận ý nồng đậm. Thua thiệt nàng vì hắn suy nghĩ như thế, không nghĩ tới cho tới bây giờ, hắn thế nhưng sẽ đối với nàng như vậy! Hắn muốn mạng của nàng, như vậy, nàng cũng muốn tính mạng của hắn!
...
Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ sau khi ra khỏi đại lao, đều bước chân dừng lại quay đầu nhìn về phía cửa đại lao vừa mới đóng lại. Triệu Sơ thần sắc lạnh lùng, nói: "Vũ Văn Tập đa nghi, lúc này sợ là đang ở thẩm vấn Hoa phi."
"Ta ngược lại cho rằng Vũ Văn Tập không biết. Hoa phi nếu hiểu Vũ Văn Tập, dĩ nhiên là sẽ làm vài chuyện để xóa tan nghi hoặc của Vũ Văn Tập. Huống hồ, Hoa phi nếu đã cho rằng Vũ Văn Tập tuyệt tình, dĩ nhiên là sẽ không nhẹ dạ cả tin nữa. Nữ nhân nếu đã tuyệt tình, so với nam nhân vô tình vô nghĩa còn đáng sợ hơn!" Mộ Dung Thư chậm rãi thu hồi ánh mắt, thần sắc thản nhiên nói. Cho nên nàng mới dám động tay động chân ở sau lưng, kỳ thực trong món ăn của Vũ Văn Tập sai người mang đến căn bản không có độc, Vũ Văn Tập không chỉ đa nghi, hơn nữa cũng rất cẩn thận, đương nhiên sẽ không ở thời điểm Hoa phi mới vào ngục đã hạ âm mưu thâm độc hại Hoa phi. Cũng vì vậy nàng cũng lợi dụng điểm này, đã động tay động chân trên ngân châm.
"Hảo." Triệu Sơ tuyệt mỹ nhoẻn miệng cười.
Quả thật, nữ nhân nếu là tuyệt tình, nam nhân không thể so sánh với.
"Cho nên cũng không cần làm nhiều hơn nữa, biện pháp hữu dụng nhất là để cho bọn họ tự tranh đấu nội bộ! Chờ ngày mai xem kịch vui đi." Mộ Dung Thư mặt mày hớn hở, trên trán toàn là tự tin. Ngày mai chính là ngày xoay đổi Càn Khôn.
Triệu Sơ gật gật đầu: "Đi thôi."
"Ân." Hai người lập tức lên xe ngựa Hồi tướng quân phủ.