Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 374

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:38
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Văn Kháng cùng Vũ Văn Nghị cũng chỉ nhìn Mộ Dung Thư, vừa liếc nhìn Vũ Văn Hâm cùng Chu thị đứng ở Mai viên trước cửa, chậm rãi ngậm miệng lại. Trong lòng hai người đối với cách làm của Vũ Văn Hâm cảm thấy tương đối xem thường. Nguyên lai là vô thanh vô tức, còn vờ đứng ở bên phía Vũ Văn Mặc, đến tận lúc này một chút đuôi hồ li cũng không lộ ra. Thật đúng là người ghê tởm. Quan trọng là, Vũ Văn Mặc dù biết tiểu tâm tư của bọn họ, cũng chỉ là trừng phạt nhỏ. Mà nếu như Vũ Văn Hâm ở trong tình huống đó, chắc chắn sẽ đối với bọn họ đuổi cùng g.i.ế.c tận.

Quách di nương hai ngày này là ăn không ít thua thiệt của Lâm thị, lúc này nghe Lâm thị nói xong, liền lập tức bĩu môi làm nũng với Vũ Văn Nghị: "Phu quân, ta bất quá chỉ nói ra lời nói thật mà thôi, nay hoàng thượng đều đã hạ thánh chỉ xuống đến nơi, nơi nào còn làm giả được? Nếu vừa rồi câu kia của tỷ tỷ hai chữ vương phi bị người khác nghe thấy được, còn không biết chuyện gì xẩy ra đâu? Ta chỉ là vì tỷ tỷ và phu quân mà suy nghĩ thôi." Vương phi lúc trước giúp Lâm thị hại nàng, nếu không phải tại Mộ Dung Thư nàng hiện tại vẫn còn cầm chìa khóa, ngày ngày trôi qua có thể tốt hơn hiện tại nhiều. Hiện tại trên đầu bị đè lại, muốn lấy chút bạc ban cho người phía dưới cũng không thể.

"Ngươi vô cớ sinh sự. Quách di nương, bất cứ lúc nào chỗ nào, xin nhớ kỹ thân phận của ngươi." Lâm thị hung hăng trợn mắt liếc một cái nhìn Quách di nương, khẩu khí rất nặng. Nàng chán ghét nhất đó là loại người vui sướng khi người khác gặp họa, hiện giờ vương phi cùng vương gia tạm thời đang gặp nạn, Quách di nương đã chế nhạo như thế, nếu sau này Quách di nương rơi vào kết quả bi thảm, cũng sẽ chẳng còn ai đồng tình với nàng ta!

Vũ Văn Nghị không kiên nhẫn nhìn về phía Quách di nương, quát lớn: "Câm miệng!"

Quách di nương há to mồm, không nghĩ rằng Vũ Văn Nghị sẽ quát nàng. Nàng cúi đầu, không cam lòng nói: "Phu quân hiện giờ chỉ biết tin lời tỷ tỷ, đối với ta lại càng ngày càng lạnh nhạt."

Lúc này, ở trước mặt bao người, Quách di nương còn có thể buồn nôn mà làm nũng như thế, thật đúng là khiến người khác líu lưỡi. Bởi vậy, Vũ Văn Nghị càng ngày càng chán ghét Quách di nương.

Mộ Dung Thư thờ ơ lạnh nhạt trước phản ứng của mọi người, nàng biết, lúc bản thân mình gặp rủi ro, bất kể là người từng có khúc mắc, đã từng chịu ân của nàng, hoặc là không có bao nhiêu tiếp xúc, cũng sẽ lộ ra bản chất sẵn có. Vốn Mộ Dung Thư cho rằng hôm nay Vũ Văn Kháng, Vũ Văn Nghị, còn có Khương thị sẽ chế nhạo nàng, thậm chí là vui sướng khi nàng gặp họa. Nghĩ lại, lần trước nàng cũng không có đuổi cùng g.i.ế.c tận, đã khiến bọn họ nghĩ thông suốt.

Mộ Dung Thư cười nhạt nói: "Cảm ơn."

Hai chữ vô cùng đơn giản, thế nhưng làm cho ba người tính tình có chút kỳ quái, luôn luôn lòng dạ hẹp hòi kia ngượng ngùng, thậm chí là tự động thấy ngượng.

Bọn họ đều cúi đầu, không biết nên nói cái gì.

Phương diện này chỉ có Khương thị từ khi bắt đầu đến hiện tại đối với Mộ Dung Thư có chút khúc mắc, đã từng có lúc quá phận. Nhưng cũng không nghĩ Mộ Dung Thư sẽ rơi vào nông nỗi như ngày hôm nay. Nàng đối Vũ Văn Hâm cùng Chu thị tâm luôn có sự bất mãn, nhưng nàng bất quá chỉ là một phụ nhân bình thường, cái gì cũng không làm được. Chỉ có thể nhân lúc Mộ Dung Thư rời đi, nói một lời chúc phúc: "Một đường cẩn thận."

Mộ Dung Thư gật gật đầu, cười nói: "Ân. Ta biết Tứ đệ Ngũ đệ trong kinh thành đã mua nhà, vừa vặn các ngươi cũng đã thu thập này nọ, sao không chuyển ra luôn đi? Nam Dương Vương phủ hiện giờ tuyệt đối không nên ở lại nữa." Nếu bọn họ đã đối với nàng không tuyệt tình, nàng cũng nên thuận đường nhắc nhở hai câu. Chính là không biết, bọn họ có chịu nghe không.

Mấy người nghe vậy nhìn nhau, bọn họ nhưng thật ra không tính toán phương diện này. Vũ Văn Kháng cũng nghe được trong lời nói của Mộ Dung Thư có một tầng ý tứ khác, liền tiến lên thái độ cung kính trả lời: "Đệ cùng Ngũ đệ cũng định trong buổi chiều ngày hôm nay liền chuyển ra. Nếu là vương phi không để ý, cũng có thể tớ chỗ của bọn đệ ở tạm."

"Tạ Tứ đệ quan tâm. Ngày sau có cơ hội chắc chắn sẽ đi nhà mới thăm các ngươi. Nhưng bây giờ ta cần phải qua tướng quân phủ. Sau này còn gặp lại." Mộ Dung Thư mỉm cười, gật đầu, sau đó liền quay đầu ý bảo ba người Hồng Lăng cùng nhau rời đi.

Mấy người Vũ Văn Kháng nhìn bóng lưng Mộ Dung Thư rời đi, chậm rãi thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía Mai viên, liền thấy Chu thị chân cao khí ngạo, còn có Vũ Văn Hâm lòng dạ xấu xa.

"Chúng ta cũng đi thôi." Vũ Văn Nghị nắm tay Lâm thị, quay đầu đó là hướng tới Hinh vườn mà đi. Nam Dương Vương phủ này quả thật ở không được nữa!

Mộ Dung Thư ra đến đại môn Nam Dương Vương phủ, đã nhìn thấy trước đại môn Vương phủ có một chiếc xe ngựa. Đứng ở trước xe chính là Triệu Sơ đã mấy ngày không nhìn thấy, còn có Mã hộ vệ.

Hai người nhìn thấy nàng đi ra. Thần sắc hơi khốn đốn, có chút không đành lòng nhìn nàng.

Mộ Dung Thư nhịn không được gợi lên khóe môi, vừa đi về phía bọn họ vừa cười nói: "Thế nào lại cho ta xem loại vẻ mặt này? Là đang chúc mừng ta từ trong hố lửa nhảy ra sao?"

Triệu Sơ không thể nhiịn được mà nhìn Mộ Dung Thư, nghe nàng nói vậy, đôi mắt chợt sáng, từ tối hôm qua hắn đã lo lắng tình huống của nàng. Hắn không xác định liệu nàng có thể nhìn thấu hết thảy hay không, lại càng lo lắng là khi những người đó nếu chế nhạo nàng, nàng sẽ làm như thế nào?

Hiện giờ thấy nàng còn có thể cười được, thản nhiên như thế, hắn yên tâm. Hắn biết nàng nhất định là nghĩ được điều gì. Đây là làm hắn bất ngờ. Dù sao, nàng chỉ là một nữ tử, nhưng cũng có thể nhìn thấy âm mưu chính trị quỷ quyệt đa đoan phía dưới. Thế nhưng vì vậy cũng không thể thấy rõ, nàng đối Vũ Văn Mặc tuyệt đối tín nhiệm! Chỉ có tuyệt đối tín nhiệm mới khiến cho nàng dù Thái Sơn sụp đổ ở trước mắt mà mặt vẫn không đổi sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-374.html.]

Thậm chí là lúc đối mặt nguy cơ, bọn họ đều không bận tâm đến phương diện mà nàng nghĩ tới. Vũ Văn Tập sở dĩ tối hôm qua không có vào phủ điều tra, là vì muốn đem chứng cứ phạm tội để vào Vương phủ. Mà sau khi Mộ Dung Thư đoán được tâm tư Vũ Văn Tập, lập tức sai Hồng Lăng cùng Mã hộ vệ ở Mai viên tìm kiếm. Rốt cục ở thư phòng tìm được thứ gọi là chứng cứ phạm tội kia. Chứng cứ phạm tội là một kiện long bào.

Sáng sớm ngày hôm nay khi hắn đang chuẩn bị đến Vương phủ tìm nàng lại gặp Mã hộ vệ. Hắn có thể tưởng tượng từ tối hôm qua đến bây giờ nàng ở trong vương phủ đã trải qua cái gì! Chuyện này sợ là nữ tử bình thường không thể làm được!

"Chỉ cần vương phi vô sự là tốt rồi." Triệu Sơ thanh âm khàn khàn trả lời. Đêm qua, rất nhiều người không cách nào đi vào giấc ngủ, hắn chính là một trong số đó. Lúc này trong lòng hắn hơi có chút chua sót. Vũ Văn Mặc biết được tâm tư của hắn đối với Mộ Dung Thư, nhưng như cũ vào thời điểm hắn(VVM) hãm sâu trong nguy cơ, lại nhờ hắn(TS) che chở Mộ Dung Thư. Mà Mộ Dung Thư lại ở thời thời khắc khắc lo lắng cho tình cảnh Vũ Văn Mặc. Luôn cùng Vũ Văn Mặc cùng tiến cùng lui. Hai người bọn họ kiên trì giống nhau.

Mộ Dung Thư gật đầu cười nói, "Ngũ công tử lúc này hãy gọi ta là phu nhân đi. Đi đến phủ tướng quân. Có chuyện gì đến đó hãy nói." Nàng có rất nhiều chuyện muốn hỏi Triệu Sơ. Có một số việc nàng không cách nào phân tích rõ ràng được.

Sau khi lên xe ngựa, Mộ Dung Thư dùng thanh âm chỉ hai người có thể nghe được nói với Triệu sơ: " Long bào Vũ Văn Tập tỉ mỉ chuẩn bị ta đã bảo Mã hộ vệ đưa đến để trong Đông viên của Vũ Văn Hâm."

Triệu Sơ hai mắt tỏa sáng, trong mắt mang ý cười trả lời: "Rất tốt, ngày mai ta liền phái người đi báo quan." Quả thực, Nam Dương Vương phủ này tạm thời là không ở được thật! Vũ Văn Hâm cũng không nghĩ tới sẽ bị "ác giả ác báo" sớm như vậy phải không?

Một lúc lâu sau, bọn họ đến phủ tướng quân.

Vừa xuống xe ngựa, liền thấy Trần thị vừa có thai cùng một đám hạ nhân phủ tướng quân đứng trước cửa. Trần thị nhìn thấy Mộ Dung Thư xuống xe ngựa, liền lập tức được nha hoàn dìu đỡ, vội vàng đi tới.

Mộ Dung Thư thấy thế, lập tức bước nhanh về phía trước, đỡ lấy thân thể của nàng: "Sao lại hấp tấp như thế? Ngữ yên ngươi đã là nữ nhân có hài tử, nếu không cẩn thận té ngã, chẳng phải là lỗi lầm của ta sao?"

Trần thị một mặt lo lắng nhìn Mộ Dung Thư, cao thấp quan sát một phen, mới yên lòng, nói: "Ta nơi nào mảnh mai như vậy? Từ tối hôm qua khi nhận được tin tức đến bây giờ, ta luôn luôn lo lắng cho vương... đại tỷ." Trần thị từ trước tới nay ngôn ngữ luôn chu toàn, biết Mộ Dung Thư bây giờ là tình huống thế nào, liền lập tức sửa lại xưng hô.

"Ta tốt lắm. Làm Ngữ yên lo lắng." Mộ Dung Thư cười nói.

"Ta ngược lại chưa từng lo lắng. Dù sao những người đó nơi nào là đối thủ của đại tỷ. Đại tỷ cũng không thèm phí lời cùng những người đó. Đoạn đường này vương phi cũng đã mệt rồi, chúng ta mau vào phủ, ta đã sớm cho người chuẩn bị sân cho vương phi, còn sai phòng bếp chuẩn bị cơm trưa cùng trà nóng, đang chờ đại tỷ tới ấy chứ." Trần thị khoác cánh tay Mộ Dung Thư đi vào phủ tướng quân.

Trần thị hướng trước cửa phân phó bọn nha hoàn: "Đi giúp Hồng Lăng các nàng sửa soạn này nọ, đưa đến Mộ các. Còn ngươidẫn đường cho Triệu ngũ công tử."

Trần thị thấy Triệu ngũ công tử tự mình đi đón Mộ Dung Thư, biết hai người nhất định là có chuyện muốn nói, liền trực tiếp để Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ tới đại sảnh, cũng sai hạ nhân dâng trà nóng cùng điểm tâm, nếu hai người đói bụng, còn có thể ăn một hai khối.

Ở đại sảnh, bọn họ uống một ly trà, sau khi ổn định, Triệu Sơ nói với Mộ Dung Thư: "Hiện giờ vương gia cùng Hầu gia bình an. Phu nhân chớ lo lắng." Nếu không phải Vũ Văn Mặc cùng Tạ Nguyên hai người tự nguyện nhảy vào bẫy, Vũ Văn Tập sao có thể thuận lợi như thế?

Nghe vậy, Mộ Dung Thư liền xác định suy nghĩ trong lòng. Đây là tính toán của Vũ Văn Mặc cùng Tạ Nguyên. Bất quá lấy thân làm tiền đặt cược, không cách nào tránh khỏi việc gặp nguy hiểm, nàng nhíu mày trầm giọng nói: "Vô luận như thế nào vương gia cùng Hầu gia cũng không có chuyện xảy ra." Ai cũng không cho phép Vũ Văn Tập lại ở sau lưng mà động tay chân!

Mộ Dung Thư trong đầu vừa nghĩ đến Vũ Văn Tập, Trần thị liền do dự mà từ trong tay áo lấy ra một phong thơ đưa cho Mộ Dung Thư."Đây là một tiếng trước tam hoàng tử phái người đưa thư tới. Là cho đại tỷ."

"Cho ta?" Mộ Dung Thư khẽ nhíu mày, nghi ngờ nói. Vũ Văn Tập là chứa cái tâm tư gì mà truyền tin cho nàng?

"Không có việc gì mà ân cần, không phải gian trá tức là trộm cắp." Triệu Sơ tao nhã uống hớp trà từ từ nói. Vũ Văn Tập người này tâm tư thâm trầm, hiện giờ Hoa phi bỗng nhiên bị bỏ tù, đã khiến hắn không thể chờ đợi thêm nữa, trước mắt hắn chắc chắn sẽ giở mọi mánh khóe để đạt được mục đích. Thế nhưng, hắn làm sao có thể viết thư cho Mộ Dung Thư?

Mộ Dung Thư nghi hoặc mở thư, trong thư chính là viết mấy chữ: Khanh nếu theo ta, vinh hoa phú quý cả đời. Nếu không muốn cả đời ăn nhờ ở đậu nhà người khác, không bằng ra lựa chọn khác.

"Buồn cười đến cực điểm!" Mộ Dung Thư đem thư xé thành hai nửa.

Vũ Văn Tập quả nhiên dụng tâm bất lương, thế nhưng muốn nàng ruồng bỏ Vũ Văn Mặc đầu nhập vào ôm ấp của hắn! Hắn thật là! Mơ mộng hão huyền!

Loading...