Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 368

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:28
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa phi thập phần thông minh, thấy Vũ Văn Tập vì nàng nói chuyện, nàng lập tức liền than thở khóc lóc, ánh mắt thâm tình khẩn thiết, khóc không thành tiếng nói: "Hoàng Thượng, nô tì từ khi vào hoàng cung hầu hạ Hoàng Thượng, cả trái tim đều là của hoàng thượng. Chuyện ngày hôm nay thực có chút kỳ quái. Hoàng Thượng hiện tại đang lúc nổi nóng không tin nô tì cũng không quan trọng, nhưng chớ để vì vậy mà hại cốt nhục của hoàng thượng. Bào thai trong bụng nô tì đích thực là của hoàng thượng! Hoàng Thượng nếu không tin nô tì, vậy chờ nô tì mười tháng hoài thai sinh ra ngày đó lấy m.á.u nhận thân." Nàng tuyệt đối không thể có bất trắc được, tuyệt đối không thể, bằng không liền mất đi mục đích của nàng khi đến Đại Hoa quốc. Huống hồ, nàng cúi đầu nhưng đôi mắt lóe ra, chờ Hoàng Thượng mấy ngày nữa bởi vì "Tưởng niệm" nàng mà phải thả nàng ra.

Thế nhưng, nàng lo lắng quay đầu liếc nhìn Nhị hoàng tử. Ngày hôm nay chuyện này nhất định là có người thiết kế hãm hại, người nọ nhất định là biết quan hệ của nàng cùng Nhị hoàng tử, cho nên mới dám làm như vậy! Nhưng Nhị hoàng tử... Trong lòng nàng dù thập phần không bỏ được, nhưng cũng không có biện pháp. Nếu như hai người chỉ có thể sống một người, nàng nhất định phải sống sót.

Nếu nàng muốn sống sót! Vậy thì...

"Có lẽ là Nhị hoàng tử ái mộ nô tì đã lâu, cho nên mới có chuyện hôm nay. Nô tì hoàn toàn là không biết chuyện gì, chắc chắn là bị người hãm hại! Thỉnh Hoàng Thượng tin tưởng nô tì! Nô tì thật là bị oan uổng!" Hoa phi lại dập đầu vài cái. Lần này nàng là hoàn toàn không quan tâm nữa.

Nàng vừa dứt lời, đầu kia Vũ Văn Minh nghe thấy vậy, trợn mắt trừng hướng nàng, "Khá lắm Hoa phi! Ngươi thế nhưng qua sông đoạn cầu!" Hắn vốn là người thẳng tính, làm việc không có đầu óc, trước mắt sau khi nghe thấy Hoa phi nói, ý nghĩ đầu tiên đó là Hoa phi dám bán đứng hắn, chuyện tự nhiên ập lên đầu mình, dám đem mọi chuyện đều đổ lên thân hắn! Nhưng hắn thật không ngờ chính là, khi câu nói này vừa ra khỏi miệng hắn, lại càng chứng thực việc hắn cùng Hoa phi có gian tình!

Vũ Văn Mặc vẻ mặt lạnh thấu xương khóe miệng nhẹ nhàng gợi lên, không thể không nói là trò hay. Hắn cùng Tạ Nguyên căn bản cũng không cần phí khí lực, trước mắt lại càng không cần nhiều lời, cũng khiến cho Vũ Văn Minh chính mồm thừa nhận hắn cùng với Hoa phi có quan hệ! Thật đúng là giống như miếng bánh từ trên trời rơi xuống! Nhưng cũng không thể không nói Vũ Văn Minh thật sự là quá mức ngu dốt. Đến mức này, hắn thế nhưng tự chui đầu vào lưới. Hoàng Thượng vừa rồi có lẽ còn hoài nghi chuyện giữa Hoa phi cùng Nhị hoàng tử có phải là thật hay không, nhưng bởi vì những lời này của Vũ Văn Minh mà đã hoàn toàn xác định. Có một số việc quả thật hẳn là từ từ sẽ lộ ra, Hoa phi kết quả là dựa vào điểm nào mà làm cho Hoàng Thượng si mê? Làm cho Hoàng Thượng chỉ trong ba bốn tháng ngắn ngủn liền phát sinh biến hóa lớn như thế? Mà Vũ Văn Tập kế tiếp sẽ làm như thế nào? Trước mắt, câu trả lời chỉ có thể chính miệng Hoa phi nói ra.

"Ôi! Nguyên bản ta còn tưởng rằng là ta oan uổng Nhị hoàng tử cùng Hoa phi. Nhưng trước mắt xem ra đều là không phải như thế!" Tạ Nguyên ánh mắt như hoa đòa, nhìn Hoa phi cùng Vũ Văn Minh cười nhạo nói. Cảm thấy hắn cái gì cũng đều không cần làm, đã có người cái gì cũng đều đưa tới cửa! Này là, nội bộ lục đục a? Thật là sảng khoái.

Vũ Văn Hạo chân mày gắt gao nhăn lên mấy đường, nhìn Vũ Văn Minh cùng Hoa phi một trận cảm khái cho Hoàng thượng. Quả thật là như thế! Quả nhiên đích thực là có gian tình!

Vũ Văn Tập sau khi nghe thấy Vũ Văn Minh nói xong, đồng thời trong mắt là biểu tình chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Hoa phi m.ô.n.g lung, nàng dù thế nào cũng vô pháp nghĩ đến, lúc này người bán đứng nàng lại là Vũ Văn Minh! Hai người bọn họ lúc trước ở cùng một chỗ, là do ái mộ đối phương. Ngày hôm nay nàng vì bảo toàn bản thân mình, cũng là bất đắc dĩ! Thời gian dài như vậy, nàng vì hắn cùng Tam hoàng tử làm bao nhiêu chuyện? Hiện giờ Vũ Văn Minh thế nhưng một điểm suy nghĩ cho nàng cũng không có! Nàng quá sợ hãi mà thống mạ Vũ Văn Minh, "Ngươi làm sao có thể hồ ngôn loạn ngữ? Bản cung cùng Nhị hoàng tử sao lại có quan hệ được? Trước kia hay hiện tại cũng không có chút tình cảm nào! Nhị hoàng tử ngươi cũng biết, ngươi vừa rồi nói những lời kia, hoàn toàn là lời mất đầu?" Nàng quay đầu lại dùng ánh mắt ý bảo Vũ Văn Minh, ngàn vạn lần không được nhất thời xúc động.

Vũ Văn Minh cho dù là ngốc, hiện tại đã biết vừa rồi bản thân mình có bao nhiêu ngu xuẩn. Lập tức mặt càng trắng bệch tái nhợt, cả người run run nhìn hướng Hoàng thượng, "Phụ hoàng, nhi thần mơ hồ. Nhi thần vừa rồi là mơ hồ! Thỉnh phụ hoàng minh giám, nhi thần cùng Hoa phi một chút quan hệ cũng không có!" Trước mắt, hắn mới cảm thấy đáng sợ, lúc ấy khi bị Hoàng Thượng biếm thành thường dân, hắn cũng không lo lắng, bởi vì có Hoa phi ở trong cung, nàng chung quy sẽ có một ngày làm cho Hoàng Thượng tha thứ cho hắn, hơn nữa chờ sau khi Vũ Văn Tập lập thành nghiệp lớn, hắn cũng sẽ được phong làm Vương gia, đến lúc đó còn không phải sẽ có vinh hoa phú quý. Nhưng bây giờ, hắn thế nhưng lại nói sai!

"Hoàng Thượng, tình huống trước mắt hết sức rõ ràng, Nhị hoàng tử cùng Hoa phi chắc chắn có tư tình. Cho dù hai người nói xạo, cũng không cách nào sửa đổi chuyện thực." Hoàng hậu cũng không để ý chuyện Vũ Văn Minh khỏa thân, trực tiếp xoay người hướng Hoàng Thượng nói

"Trước mắt cũng không biết đứa trẻ trong bụng Hoa phi đến tột cùng là của phụ hoàng hay là của Nhị đệ. Vì vậy, không bằng đợi cho đến Hoa phi mười tháng hoài thai sau lại định đoạt." Vũ Văn Hạo chắp tay trầm giọng nói. Nếu như Hoa phi chết, rất nhiều manh mối nhất định sẽ bị đứt. Vì vậy Hoa phi phải giữ được tánh mạng.

Hoàng hậu nghe vậy, không thể tin nhìn về phía Vũ Văn Hạo. Không hiểu Vũ Văn Hạo tại sao lại tại thời cơ tốt như vậy còn buông tha cho Hoa phi? Nếu trong bụng Hoa phi quả thật là cốt nhục của hoàng thượng, Hoa phi có khả năng sẽ xoay người! Nàng tuyệt đối không cho phép!

"Hoàng Thượng! Ngài phải tin tưởng nô tì! Hoàng Thượng hãy ngẫm lại, mấy ngày nay nô tì tận tâm hầu hạ Hoàng Thượng như vậy." Hoa phi thất kinh, kéo chăn đi qua, ôm lấy đùi hoàng thượng, hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu nhìn lên thấy Hoàng Thượng vẻ mặt đã chán ghét nhìn từ trên xuống, khẩn cầu nói.

Hoàng Thượng nghiến răng nghiến lợi, chán ghét lập tức đem Hoa phi đá sang một bên.

Hoa phi kinh ngạc.

Mà lúc này, Tam hoàng tử Vũ Văn Tập mới vừa rồi còn vì Hoa phi nói chuyện lại đi đến phía giường, cầm lấy chăn ném tới trên người Vũ Văn Minh. Sau đó nhìn về phía Hoàng Thượng nói: "Việc này không thể để lộ ra, làm nhục mặt hoàng gia. Thỉnh phụ hoàng nhanh chóng giải quyết việc này."

Vũ Văn Mặc, Vũ Văn Hạo, Tạ Nguyên ba người hai mặt nhìn nhau, Vũ Văn Tập quả nhiên ngoan độc. Thế nhưng, chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy mà kết thúc! Vũ Văn Mặc âm thầm đánh giá Hoàng Thượng, tuy rằng Hoàng Thượng trong mắt có vẻ chán ghét rất đậm, nhưng lại không biết vì sao, còn có đối Hoa phi lưu luyến không thôi! Hoa phi trên người có cái gì có thể khiến hoàng thượng có biến hóa một trời một vực như vậy? Hoặc là, Vũ Văn Tập có cái gì có thể làm cho Hoa phi khiến hoàng thượng không buông như vậy?

Đến tột cùng là cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-368.html.]

Vũ Văn Mặc ở phương diện này vẫn hoài nghi không thôi, Vũ Văn Hạo cùng Tạ Nguyên cũng đồng dạng. Thậm chí ngay cả Hoàng hậu đã ở bên cạnh Hoàng thượng hai mươi mấy năm, cũng tự nhận là đối với Hoàng Thượng thập phần hiểu, nhưng bây giờ nàng cũng có chút không dám xác định. Hoàng Thượng vừa rồi chậm chạp không quyết định, chính là đối với Hoa phi cảm thấy đau lòng, hiện thời tình huống rõ ràng như thế, nhưng hắn vẫn không có ra quyết định, trong mắt lộ vẻ do dự rất đậm.

...

Nam Dương Vương phủ.

Mộ Dung Thư không biết Vũ Văn Mặc khi nào trở về, liền đi đến phòng Hiên nhi cùng hắn đọc sách.

"Mẫu thân, Hiên nhi chuẩn bị lễ vật, muốn ngày mai đưa cho mẫu thân!" Tiểu Hiên nhi nhìn về phía Mộ Dung Thư, mắt như vì sao lay động lòng người, thập phần linh động như phát ra ánh sáng, hơn nữa tiểu bộ dáng còn rất thần bí.

Thấy thế, Mộ Dung Thư nhịn không được cười khẽ, có vài phần tò mò hỏi: "Lễ vật ra sao?"

Hiên nhi cười hắc hắc vài tiếng, tròng mắt vòng vo vài vòng, mới quay đầu đi, cười nói: "Không cho mẫu thân biết. Chờ nay mai mẫu thân sẽ biết."

"Hảo, mẫu thân sẽ chờ xem lễ vật của Hiên nhi." Mộ Dung Thư trên môi tươi cười càng sâu thêm vài phần, trong lòng nhịn không được vui sướng cùng chờ đợi. Nàng còn là lần đầu tiên nhận được lễ vật của Hiên nhi đây!

Hiên nhi thấy Mộ Dung Thư tươi cười xán lạn, bộ dáng mười phần mong chờ, giơ cằm nhỏ lên, có chút tự hào tuyên cáo nói: "Thỉnh mẫu thân yên tâm, lễ vật này mẫu thân nhất định sẽ thích."

"Mặc kệ Hiên nhi đưa cho mẫu thân cái gì, mẫu thân đều sẽ thích." Mộ Dung Thư ôn nhu xoa tóc Hiên nhi, khẽ cười nói.

"Vương phi, Nhị lão gia cùng Tần di nương cầu kiến." Ngoài cửa truyền đến thanh âm của Lan Ngọc.

Mộ Dung Thư nghe vậy, âm thầm kinh ngạc, Vũ Văn Khải cùng Tần di nương sớm đã bị đuổi ra khỏi Vương phủ, hiện giờ bọn họ sao lại còn có mặt mũi tới gặp nàng? Mặc dù lòng đầy nghi hoặc, nhưng có mấy lời không thể ở trước mặt Hiên nhi nói, Mộ Dung Thư nhẹ xoa tóc Hiên nhi, "Hiên nhi trước đọc sách đã, chờ tới lúc ăn cơm tối, mẫu thân bảo bà tử làm cho con vài món con thích ăn."

"Cảm ơn mẫu thân!" Hiên nhi nghe có thể ăn món ăn ngon, cao hứng vạn phần.

Mộ Dung Thư lắc lắc đầu, Hiên nhi đối với việc ăn cực kì coi trọng. Xem ra sau này hắn nếu cưới vợ, sợ là cũng muốn cưới một người trù nghệ tuyệt đỉnh.

Sau khi ra khỏi phòng, sắc mặt Mộ Dung Thư trầm ngưng nhìn về phía Lan Ngọc, hỏi: "Bọn họ có nói là có chuyện gì không?"

"Nhị lão gia nói là ngài ấy biết chuyện vương phi không muốn cho nhiều người biết. Nói nếu như vương phi không đi gặp bọn họ. Hắn sẽ đem chuyện này công bố thiên hạ." Lan Ngọc lập tức nói.

Chuyện không muốn cho người biết? Mộ Dung Thư nhăn mày lại, trầm mặc nửa khắc, liền phân phó Lan Ngọc nói: "Ngươi đi báo cho Nhị lão gia biết, nếu có chuyện gì hãy nói thẳng, không cần nói bậy, uy h.i.ế.p bản phi."

"Vâng ạ."

Mấy khắc sau, Lan Ngọc đã trở lại. Nàng vẻ mặt khó chịu nói: "Vương phi, Nhị lão gia nói, việc này liên quan đến danh dự của vương phi, cũng sự nghiệp của vương gia. Nếu vương phi không đi gặp hắn, Nhị lão gia liền lập tức rời đi." Nàng ở Vương phủ thời gian không ngắn, tự nhiên biết Vũ Văn Khải là người như thế nào, hôm nay có thể tới gặp vương phi, cũng mạnh miệng như vậy, có lẽ ngược lại thật sự là đã biết một ít chuyện của vương phi cùng vương gia. Trước mắt, sự tình sợ là không ổn."

Mộ Dung Thư hai hàng lông mày nhăn lên, khóe môi gợi lên, cười lạnh nói: "Hảo, vậy bản phi liền đi nhìn xem Nhị lão gia sẽ mang chuyện như thế nào đến uy h.i.ế.p bản phi!" Vũ Văn Khải ngược lại thật sự giống như con ruồi, là người ghê tởm.

Loading...