Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 362
Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:19
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trở về Vương phủ, nghe hạ nhân báo có Hoàng quý phi cùng Tam hoàng tử đến. Hai người là mang theo dược liệu quý tiến đến, nói là thăm thương tích Vũ Văn Mặc, đồng thời cũng thay Nhị hoàng tử bồi tội. Bất quá lúc này Vũ Văn Mặc đang ở "Hôn mê " không có cách nào gặp hai người. Lan Ngọc cùng Thường Thu hai người đều là phản ứng nhanh nhạy, được Mộ Dung Thư nhắc nhở, căn bản sẽ không để hai người bọn họ vào nhà thăm Vũ Văn Mặc.
Tam hoàng tử cùng Hoàng quý phi ỷ vào thân phận tôn quý đã muốn xông vào trong phòng, nhưng Lan Ngọc cùng Thường Thu hai người lấy thân chắn ở trước cửa, không cho phép bắt cứ ai vào cả.
Tiếng động lớn, Tam hoàng tử cùng Hoàng quý phi cũng không có biện pháp, liền ở nhà kề chờ. Là đang muốn mặt dày mày dạn chờ Vũ Văn Mặc tỉnh.
Mộ Dung Thư không dám lãng phí thời gian, liền cầm bình sứ m.á.u gà cùng giấy dầu nhanh chóng trở về phòng. Trong phòng lúc này Vũ Văn Mặc đang ở tĩnh tâm dưỡng thần đọc sách, nhìn thấy nàng sau khi trở về, lập tức buông sách, hỏi: "Như thế nào?" Trống cổ đã vang lên, Hoàng Thượng dù có ngu ngốc cũng sẽ vì danh tiếng của mình suy nghĩ, tuyệt đối sẽ không tha Vũ Văn Minh.
"Hoàng Thượng hạ lệnh đem Nhị hoàng tử biếm làm thứ dân, phạt đánh năm mươi trượng." Mộ Dung Thư ngồi trên giường một bên đem giấy dầu cùng m.á.u gà một tay cầm một mảnh vải trắng, cẩn thận nói trước mắt phải tát m.á.u gà, vừa hướng Vũ Văn Mặc.
Vũ Văn Mặc nhìn động tác của nàng tuy chưa hỏi vì sao, ánh mắt hắc bạch phân minh loáng qua một đạo ánh sáng lạnh, tiếp tục hỏi: "Hoa phi có tỏ thái độ gì không?" Mấy ngày trước đây theo một cung nhân trong cung Nhị hoàng tử cho biết Vũ Văn Minh cùng Hoa phi có vẻ như đã gặp mặt đêm khuya. Trong lúc đó có lẽ hai người có việc gì không thể cho ai biết. Thế nhưng, cũng gián tiếp biết được Tam hoàng tử cùng Hoa phi cũng có vẻ như kết giao rất thân.
Mộ Dung Thư ngẩng đầu mỉm cười mắt nhìn về phía hắn, miệng kề sát vào tai hắn thanh âm thấp hơn nói: "Hoa phi đối với Nhị hoàng tử cực kì để ý. Cụ thể hai người là quan hệ như thế nào, hiện thời còn không cách nào xác định. Thế nhưng, thiếp hoài nghi chính là, đứa trẻ trong bụng Hoa phi kết quả là của ai?" Đừng nói là cho Hoàng Thượng đội nón xanh. Trên đường trở về Vương phủ nàng liền nghĩ, Hoàng Thượng hiện thời năm mươi tuổi, nữ nhân bên cạnh cũng có mấy người, về sau phi tần bị nhét vào hậu cung cũng không một người có thai. Chỉ mình Hoa phi có thai, điều này nói nên điều gì?!
Nghe vậy, Vũ Văn Mặc đôi mắt trầm xuống.
"Nhị hoàng tử hữu dũng vô mưu, Tam hoàng tử bụng dạ khó lường, Hoa phi giả dối, ba người nhất định là có cùng chung mục tiêu. Có lẽ cùng Bắc cương quốc liên thủ. Trước mắt, bọn họ đã dần dần lộ ra cái đuôi." Mộ Dung Thư tiếp tục nói. Miệng nàng nói, tay cũng không có ngừng, động tác lưu loát đem giấy dầu để ở dưới mảnh vải trắng, để m.á.u gà sẽ không dính vào trong vết thương.
Vũ Văn Mặc nhíu chân mày nhìn động tác của Mộ Dung Thư, m.á.u gà có phải là quá nhiều hay không? Mảnh vải trắng đều đã nhiễm đỏ.
"Bọn họ muốn nghiệm chứng xem Vương gia có phải là bị trọng thương hay không, nếu không cho bọn hắn nhìn thấy, sợ là bọn hắn sẽ không từ bỏ ý đồ." Mộ Dung Thư nói, lại đem bình sứ đựng m.á.u gà đổ xuống mảnh vải đã băng bó kỹ. Sau đó lại nhìn một chút khí sắc Vũ Văn Mặc, may mà bản thân hắn chính là mất máu, sắc mặt tái nhợt như cũ. Nhìn qua thật sự giống bộ dáng bản thân bị trọng thương.
Bỗng nhiên nàng lại nghĩ tới điều gì đó, cau mày hỏi: "Hoa phi ở trong cung phô trương như thế, mà Vũ Văn Hạo lại bị Hoàng Thượng dần dần rời xa, Hoàng hậu vì sao một nửa động tác cũng không có?" Hoàng hậu chỉ có Vũ Văn Hạo là con, mà tiền đồ của Vũ Văn Hạo liên quan đến vinh hoa phú quý của nàng sau này, nàng đến nay vẫn im hơi lặng tiếng, nhìn có vẻ như có chút quá mức yếu đuối.
Vũ Văn Mặc cười lạnh nói: "Hoàng hậu cho rằng Hoàng Thượng sẽ không bao giờ phế thái tử, mà Hoàng Thượng giờ lớn tuổi thích phi tử trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp ở trong mắt hoàng hậu cũng là bình thường. Chờ qua một thời gian nữa hết non tươi nhiệt tình, Hoàng Thượng tự nhiên sẽ thanh tỉnh. Thế nhưng, mấy ngày nay quan hệ Hoa phi, Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử liên tiếp được Hoàng Thượng coi trọng, hoàng hậu cũng dần nóng nảy. Nhưng hoàng hậu thủy chung đều không tin Hoàng Thượng sẽ phế thái tử. Bởi vậy mới tình nguyện ru rú trong nhà, cũng không chủ động đi trêu chọc hoàng thượng gây phiền chán." Đây cũng là chỗ làm cho không ai biết sẽ làm gì, nếu như Hoàng hậu ở trong hậu cung có thể giúp đỡ một chút, Vũ Văn Hạo cùng hắn cũng sẽ không quá mức khó khăn. Mà trọng yếu hơn là, Vũ Văn Hạo cũng nói, không đành lòng ra tay với Hoàng Thượng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao hiện tại chỉ có thể chờ cơ sẽ ra tay phản kháng.
Mộ Dung Thư thở dài một tiếng, thì ra là thế. Hiện thời chỉ có thể hi vọng Hoàng Thượng không làm quá phận, hoặc là hoàng hậu có thể thanh tỉnh mà nghĩ lại một mặt nếu không phản kích, sẽ chỉ làm hối hận.
"Vương phi, Hoàng quý phi cùng Tam hoàng tử đã biết vương phi đã trở lại từ trong cung, hiện tại muốn vương phi đi gặp bọn họ." Ngoài cửa truyền đến thanh âm có chút bất đắc dĩ của nha hoàn. Khí thế bức người của Hoàng quý phi cùng Tam hoàng tử, không phải bởi vì vương gia bị thương, là muốn đem Nam Dương Vương phủ thành địa phương của họ.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhíu mi, hướng Vũ Văn Mặc nhỏ giọng nói: "Lát nữa chàng phối hợp một chút, cùng lắm thì xem như quạ đen ở gào khóc. Chúng ta vẫn như cũ vân đạm phong kinh. Chỉ xem như một đám quạ đen hát tuồng." Nói rồi nàng nghịch ngợm hướngVũ Văn Mặc chớp chớp mắt.
Vũ Văn Mặc nhịn không được cười khẽ, hắn từ trước tới nay cười cũng chỉ là nhàn nhạt, giờ lại càng không được cười to, bằng không vết thương sẽ bung. Nhìn tiểu bộ dáng tinh linh cổ quái của nàng, hắn nhẹ lay động đầu, "Nghịch ngợm! Đều theo ý nàng."
Mộ Dung Thư cẩn thận sửa chăn, vừa vặn đưa bả vai bị thương lộ ra, mảnh vải trắng đã bị m.á.u gà nhuộm cho không nhìn ra bộ dáng gì, nhìn qua có vài phần ghê người. Trước khi Mộ Dung Thư bước ra khỏi cửa phòng, thấy hương nhang trong phòng cháy sáng, lập tức phân phó Hồng Lăng tắt đi.
Hoàng quý phi cùng Tam hoàng tử Vũ Văn Tập bởi vì Vũ Văn Minh bị định tội mà trong lòng không vui, thậm chí là đối với Vũ Văn Mặc có hận ý. Lúc này, bọn họ cũng biết Vũ Văn Mặc đến tột cùng là thật sự không ra nhanh được, hoặc là không ra được. Biết Mộ Dung Thư đã từ trong cung trở về, lúc này liền muốn gặp Mộ Dung Thư.
Nam Dương vương phi coi như còn có nhãn lực, cũng không để bọn họ chờ lâu, lập tức liền xuát hiện.
Tam hoàng tử chưa từng thấy qua Mộ Dung Thư, vì vậy khi gặp Mộ Dung Thư, liền ngây ngẩn cả người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-362.html.]
Nàng mắt sáng như sao, đôi môi đỏ thắm, da trắng như tuyết, mày mắt như họa, hiển nhiên là một tuyệt sắc mỹ nhân! Tam hoàng tử trong đầu không biết là mùi vị gì, Vũ Văn Mặc thật quá mức tốt số, thậm chí có vương phi xinh đẹp tựa như thiên tiên. Hơn nữa còn rất coi trọng Vũ Văn Mặc, khi biết được Vũ Văn Mặc bị Vũ Văn Minh c.h.é.m bị thương, lập tức vào cung vì Vũ Văn Mặc đòi cho bằng được công đạo. Hiện thời lại thấy, hành vi cử chỉ của nàng thanh nhã lạnh nhạt thong dong, không hổ là danh môn khuê tú. Trong khoảng thời gian ngắn đó hắn xem mà mắt choáng váng.
Hoàng quý phi trước kia khi ở Vương phủ, chỉ là một di nương, tự nhiên không có thân phận có thể nhìn thấy Mộ Dung Thư, hiện giờ nhìn thấy Mộ Dung Thư cũng sửng sốt. Nhưng nàng cũng đã quen nhìn thấy mỹ nhân, đương kim hoàng hậu lúc tuổi còn trẻ, dung mạo đúng là không người theo kịp. Nghiêng đầu thấy Vũ Văn Tập mắt choáng váng, nàng lập tức ho một tiếng.
Mộ Dung Thư một đường đi qua, dường như không thấy Vũ Văn Tập thất thố, động tác nhỏ của Hoàng quý phi. Nàng ở trước mặt hai người dừng lại, hành lễ nói: "Thần phụ gặp qua Hoàng quý phi, Tam hoàng tử."
Hai người nghe vậy, giả mù sa mưa đồng thanh nói: "Nam Dương vương phi không cần đa lễ."
Mộ Dung Thư đứng lên, ngồi một bên. Ánh mắt bình tĩnh nhìn hai người, nói: "Nam Dương Vương mất m.á.u quá nhiều, đang hôn mê, thỉnh Hoàng quý phi cùng Tam hoàng tử thứ lỗi, Nam Dương Vương không thể tự mình đi ra gặp hai người nói chuyện." Nàng cũng là lần đầu tiên gặp Hoàng quý phi cùng Tam hoàng tử. Nghe tiếng đã lâu, lại không nghĩ rằng, bộ dạng Hoàng quý phi cũng không đẹp mắt lắm, đại khái hơn ba mươi tuổi, bảo dưỡng không tốt bằng Hoàng hậu, càng không có khí chất ung dung cao quý của Hoàng hậu, chính là trong mắt có mấy tia tính kế cùng khôn khéo.
Mặt khác Tam hoàng tử Vũ Văn Tập, bộ dạng cùng Vũ Văn Hạo có ba phần tương tự, tuy không đẹp đến mức giật nảy mình như Vũ Văn Hạo. Nhưng là cũng coi là anh tuấn, dù sao cũng có sóng mũi thật cao.
"Là Nhị hoàng tử đả thương, Nhị hoàng tử tính tình luôn quá xúc động, làm việc chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả, hiện giờ lại làm Nam Dương Vương bị thương. May mà không có ảnh hưởng tới tính mạng Nam Dương Vương, bằng không bản cung sẽ tự trách không thôi. Hiện giờ thương thế của Nam Dương Vương đã có chuyển biến tốt đẹp chưa?" Hoàng quý phi lau hai cái nước mắt, hết sức quan tâm hỏi. Lúc nàng đến Nam Dương Vương phủ, đã nghe Hoa phi nói qua, Nam Dương vương phi chẳng phải người dễ đối phó, nếu không cẩn thận ứng đối, khó tránh khỏi sẽ bị trả đũa.
"Không bằng để cho bản cung nhìn Nam Dương Vương một chút? Cũng là để bản cung cùng mẫu phi an tâm hơn." Vũ Văn Tập tầm mắt như cũ dán ở trên người Mộ Dung Thư, trong ánh mắt có ý làm càn tuy không rõ ràng, nhưng mà hắn mở miệng coi như khiêm tốn.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư nặng nề thở dài nói: "Nam Dương Vương mất m.á.u quá nhiều, hiện thời nằm trên giường, cho dù Tam hoàng tử tiến vào thăm, Nam Dương Vương sợ là cũng vô pháp tỉnh lại. Cứ như vậy chẳng phải là thất lễ với Tam hoàng tử sao? Tâm ý Tam hoàng tử thần khó mà đáp ứng."
Hoàng quý phi đảo mắt liền lã chã nước mắt chực khóc, còn từng hạt từng hạt lăn mới "Nam Dương vương phi là trách bản cung quản giáo Nhị hoàng tử không tốt sao?"
"Như thế nào lại như vậy được, Nhị hoàng tử hiện giờ đã bị trừng phạt, thần phụ nào dám trách tội Hoàng quý phi? Nếu như chỉ có sau khi Tam hoàng tử thăm Nam Dương Vương mới có thể an tâm, thần phụ liền có thể đáp ứng." Mộ Dung Thư đuôi lông mày khẽ nhúc nhích, đáy mắt một tia ánh sáng lạnh toát ra.
Hoàng quý phi bỗng cảm thấy không khí tức thời đông lạnh, nàng cẩn thận nhìn Mộ Dung Thư, lại chỉ thấy trong mắt Mộ Dung Thư tươi cười ôn nhuận như gió xuân, không thấy nửa điểm lãnh ý làm cho người ta sợ. Chẳng lẽ nàng đã nhìn lầm rồi? Thế nhưng thấy Mộ Dung Thư đáp ứng sảng khoái như vậy, thật ra khiến nàng cùng Vũ Văn Tập cảm thấy ngoài ý muốn. Dù sao lúc hai người bọn họ đến Nam Dương Vương phủ, cũng đã chuẩn bị tâm lý ứng đối, ngày hôm nay vô luận như thế nào đều phải gặp Vũ Văn Mặc! Không thể tưởng được, thật không ngờ lại dễ dàng đồng ý như vậy!
Bọn họ lại nghĩ, Mộ Dung Thư chắc là không muốn cùng bọn hắn lãng phí thời gian, liền muốn bọn họ mau rời đi.
Vũ Văn Tập dùng ánh mắt không hiểu nhìn về phía Mộ Dung Thư, chẳng lẽ Nhị ca tính sai lầm? Vũ Văn Mặc quả thực thương tổn hết sức nghiêm trọng? Nếu không sao Mộ Dung Thư có thể đáp ứng sảng khoái như vậy? Bằng không một khi lời nói dối bị vạch trần, Vũ Văn Mặc không sợ bị khép vào tội khi quân sao!
"Một khi đã như vậy, liền làm phiền Nam Dương vương phi." Vũ Văn Tập đứng lên hướng Mộ Dung Thư hữu lễ nói.
Thấy thế, Mộ Dung Thư trong tâm cảm thấy không ổn. Vũ Văn Tập quả thật thâm tàng bất lộ, tuyệt đối là đối thủ mạnh. Lúc này, Mộ Dung Thư trong đầu suy nghĩ cấp tốc chuyển động, Vũ Văn Minh rõ ràng là người mãng phu, Hoa phi từ lúc đầu gặp đã thấy bất quá chỉ là một tiểu nữ tử có chút thông minh. Trước đó vài ngày lúc xảy ra chuyện Vũ Văn Hạo bị hãm hại tội khinh bạc Hoa phi, thiết kế âm mưu đan xen vòng này qua vòng khác. Nàng vốn cho là bọn họ là muốn tính mạng Vũ Văn Hạo! Nhưng hiện thời nghĩ lại, lại tâm thần chấn động, kia hoàn hoàn âm mưu đan xen kia nơi nào là muốn tính mạng Vũ Văn Hạo! Mà là ngay từ đầu liền muốn Vũ Văn Hạo cảm nhận càng ngày càng không còn coi trọng Hoàng thượng, dần dần muốn phế đi ngôi vị hoàng đế! Mưu phản, là muốn Vũ Văn Hạo cùng Vũ Văn Mặc mưu phản.
Nghĩ như thế, Vũ Văn Tập tuyệt đối là người tâm cơ thâm trầm! Tuyệt đối không phải là một Tiểu Bạch!
Nàng bất động thanh sắc đứng dậy, hướng Hoàng quý phi hành lễ, "Thỉnh Hoàng quý phi chờ một chút."
Mộ Dung Thư chân trước đi ra nhà kề, Tam hoàng tử cách Mộ Dung Thư năm bước chân đi theo cũng đi ra ngoài.
Nhà kề cùng nhà giữa khoảng cách cũng không xa, chỉ rẽ qua một hành lang mà thôi. Vũ Văn Tập không tự chủ được nhìn bóng lưng Mộ Dung Thư thoáng thất thần, trước kia đã nghe nói Mộ Dung Thư cùng Thẩm gia tam nữ nhi xinh đẹp nổi danh. Chỉ là chưa từng thấy qua, vì vậy cũng không biết là lời đồn đãi là thật hay không, hiện giờ nhìn bóng lưng Mộ Dung Thư, xinh đẹp nhã nhặn. Hơn nữa nàng không chỉ xinh đẹp, càng có tài danh. Đoạn thời gian đó khi đối mặt với Tây Vực cùng công chúa Nam Cương, nàng tỏ ra siêu phàm trấn định cùng tỉnh táo. Nữ tử như vậy thế gian ít có.
Dọc theo đường đi, Mộ Dung Thư cảm giác một ánh mắt luôn luôn dính trên thân thể nàng, điểm ấy khiến nàng chán ghét không thôi. May mà, rất nhanh đã đến nhà giữa.