Mộ Dung Lan thần sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, đôi mắt lại không khống chế được nhìn về phía Triệu Sơ. Từ lần đầu gặp nhau ở đại lao, nàng tính tình cao ngạo, tự nhiên sẽ không chủ động leo lên, nhưng vẫn nhớ kỹ trong đại lao âm u khuôn mặt hắn khuynh thành hoàn mĩ, bào phục trắng noãn. Bao nhiêu lần tỉnh dậy trong cơn ác mộng, nàng vốn tưởng rằng nàng liền sẽ như vậy ngày ngày đêm đêm lặp đi lặp lại c.h.ế.t đi. Nàng như cũ trước sau như một vẫn cao ngạo như vậy, nhưng không ai có thể biết, nàng chỉ có thể đem ác mộng trở thành hắn, mới có thể vui vẻ tiếp nhận, ác mộng cũng thành mộng đẹp. Nhưng sau khi mộng tỉnh, nhìn lên màu hồng trên màn trướng, tựa hồ như đang trào phúng nàng, khiến nàng trong nháy mắt lại rơi xuống địa ngục.
Nhưng có vẻ như ông trời vẫn đối nàng vẫn có một chút thương tiếc, lại cho nàng hi vọng. Nàng lại gặp được hắn trong mộng! Nàng hèn mọn chỉ có thể nhân lúc mọi người chú ý Mộ Dung Nguyệt, mới dám nhìn hắn, lần này, hắn vẫn quay mặt như cũ. Dù chỉ nhìn một bên sườn mặt hoàn mỹ của hắn cũng khiến nàng quên hô hấp
Triệu Sơ cảm giác có người nhìn hắn một hồi lâu, ánh mắt hắn khẽ nhúc nhích, nhìn về phía người nọ. Thấy Mộ Dung Lan nhìn hắn trong mắt nói không rõ ý tứ, cô gái này là ai?! Ánh mắt lạnh dần. Bất quá hắn từ nhỏ liền đã hình thành thói quen có người nhìn hắn, nếu là dĩ vãng sẽ không có cảm giác gì, nhưng bây giờ là lúc Ngũ muội của Mộ Dung Thư sinh mệnh đang bị đe dọa, trong phòng tất cả mọi người đều bi thương, chỉ có nàng lại dùng ánh mắt trong trẻo, lạnh lùng lại nóng rực nhìn hắn, khiến hắn chán ghét không thôi.
Mộ Dung Lan bỗng cảm thấy trên người xuất hiện một trận lãnh ý, vội vàng cúi đầu, tâm lại không ngừng nhảy lên. Đây là lần đầu tiên hắn cho nàng nhìn chính mặt. Nhưng tựa hồ như đối với nàng cũng không ấn tượng gì tốt, hình như còn chán ghét. Nàng nhẹ nhàng nhíu mày, cũng khó trách, nàng là nữ tử dơ bẩn như vậy làm gì có chuyện nam nhân kia sẽ cho nàng ánh mắt tốt? Nàng cười lạnh tự giễu. Trong lúc đang tự giễu, phát hiện Mộ Dung Thư mắt lạnh nhìn nàng, nàng mạnh mẽ nheo mắt, vội nhìn về phía Mộ Dung Nguyệt.
Mộ Dung Nguyệt dường như là hồi quang phản chiếu, sắc mặt có chút tái nhợt tự nhiên đỏ ửng, nàng vẫn chưa nhìn bất cứ người nào trong phòng, nhẹ nhàng nói, những lời này nhẹ đến mức có đôi khi nghe không rõ, "Bươm bướm... Hoa... Cỏ... Di nương..." Thơ ấu, di nương cùng nàng ở trong hoa viên vui đùa với hoa và bươm bướm, khi đó thật vui vẻ a...
Mộ Dung Thư mắt lạnh nhìn Mộ Dung Lan, tuy rằng Mộ Dung Lan che dấu vô cùng tốt, nhưng Mộ Dung Thư sớm đã phát hiện, nàng ta tựa hồ đối với Triệu Sơ có tình ý, lần trước đã nhiều phen hỏi thăm chuyện tình Triệu phủ, hiện thời là lúc Mộ Dung Nguyệt sinh tử đang bị đe dọa, nàng ta lại đem lực chú ý đều đặt ở trên người Triệu Sơ. Thậm chí, Mộ Dung Thư cực kỳ hoài nghi, nàng ta có hay không đem phương thuốc đưa cho Mộ Dung Nguyệt!
Nếu Mộ Dung Lan không đưa, khí lạnh xung quanh Mộ Dung Thư bỗng nhiên tăng lên, nếu như không đưa, như vậy thứ Mộ Dung Lan đánh mất chính là tình thân!
Bất quá bây giờ, không phải lúc truy cứu, nàng lạnh lùng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Mộ Dung Nguyệt. Lúc này Mộ Dung Nguyệt vui vẻ giống như đứa bé, liền ngay cả tiếng cười cũng giống một đứa bé, một người lúc sắp chết, hướng tới nhất là cái gì?! Là nhớ nhớ tới đoạn năm tháng vui vẻ nhất? Mộ Dung Nguyệt hiển nhiên là như vậy, nàng lâm vào khoái hoạt trong hồi ức, nàng nguyện ý nằm nhớ về đoạn thời gian kia mà rời đi.
Vũ Văn Mặc đứng ở cách giường khoảng năm bước chân, vừa vặn đem thần sắc của Thư nhi, Mộ Dung Lan, Triệu Sơ ba người thu lại vào trong đáy mắt. Đôi mắt hắn băng sương rét lạnh, sâu thẳm trầm lãnh, nhìn không thấy ý gì.
"Ngũ muội, ngươi còn muốn cái gì?" Mộ Dung Thư ôn nhu cười hỏi.
Mộ Dung Nguyệt tuy rằng phảng phất đã đặt mình ở trong mộng cảnh, nhưng cũng nghe thấy lời nói của Mộ Dung Thư, nàng nhìn Mộ Dung Thư, hai mắt có vẻ như có tiêu cự, nàng nói: "Ngại sinh không ngại tử... Ta... Chỉ cần không sầu không lo."
Vừa dứt lời, liền thấy Mộ Dung Nguyệt hai mắt vĩnh viễn nhắm lại, trên đôi môi nàng tươi cười vẫn còn tại như cũ.
Cánh tay đang để trong tay Mộ Dung Thư rớt ở trên giường, trong phòng nhất thời một trận khóc rống.
"Ngũ muội!"
Mộ Dung Thư không khỏi cảm thấy thê lương, một cô nương chỉ mới mười sáu tuổi, đang ở lứa tuổi hoa, cứ như vậy không còn. Là tội của ai? Mộ Dung Nguyệt là người bị hại, lại bị toàn bộ thế nhân chỉ trích, kết quả ai là người có tội? Là nam nhân miệng đầy nhân nghĩa nhưng đạo đức dơ bẩn giống như cầm thú đùa bỡn nữ tử?
Vũ Văn Mặc ngồi ở bên giường thần sắc lạnh lùng nhìn Mộ Dung Thư, hai tay gắt gao nắm chặt. Bất an trong lòng nhanh chóng lan đầy toàn thân.
Trong phòng mọi người, bất kể là thật lòng, hay giả ý, gần như đều bao phủ trong bi thương.
Mộ Dung Nguyệt tuy rằng c.h.ế.t rồi, nhưng nàng cũng không cô đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-356.html.]
Triệu Sơ tròng mắt trầm tĩnh đen nhánh không quá cảm thấy thống khổ bởi vì Mộ Dung Nguyệt chết, hoặc là hắn không cách nào hiểu rõ cảm xúc, trong miệng như có ngàn cân đá, nặng nề vô cùng. Trong lòng hắn lại có quyết định kiên định vô cùng. Sau này, chắc chắn hắn sẽ dùng hết khả năng hiệp trợ Vũ Văn Mặc, khiến cho nàng cả đời vô ưu. Nàng hạnh phúc, hắn cũng hạnh phúc.
Thiếu tướng quân Mộ Dung Ngạn ở trên sa trường chinh chiến, cũng ở trong quan trường mấy ngày, đã thành thục không ít. Mộ Dung Nguyệt là cùng một mẹ với hắn, từ nhỏ đã thân cận. Hiện giờ Mộ Dung Nguyệt đi, hắn so bất luận ai đều thương tâm hơn, nhưng hiện giờ là hắn đang quản gia phủ tướng quân, hắn trấn định phân phó hạ nhân chuẩn bị hậu sự cho Mộ Dung Nguyệt.
Một canh giờ sau.
Hết thảy sự tình đã xử lý thỏa đáng, thê tử mới cưới của Mộ Dung Ngạn nhịn đau thu xếp, bởi thời gian qua đã lâu rồi, nàng liền phân phó hạ nhân thu xếp một ít điểm tâm cùng nước trà.
Nhưng mấy người trong phòng nơi nào còn có tâm tư ăn uống? về sau cũng chỉ là uống vài ngụm trà, lại trầm mặc một hồi.
"Ngũ muội coi như là giải thoát rồi. Vương gia, vương phi, Triệu ngũ công tử tự mình tiễn đưa Ngũ muội đoạn đường cuối cùng." Mộ Dung Ngạn ngồi trên một bên, thanh âm có chút trầm trọng nhưng thập phần cung kính ngồi đối diện Vũ Văn Mặc, Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ nói.
"Ngũ muội cũng là muội muội của bản phi. Nơi nào làm phiền." Vũ Văn Mặc từ trước tới nay ít lời, cho nên vẫn là Mộ Dung Thư mở miệng.
Mộ Dung Ngạn đối Mộ Dung Thư thật có tôn trọng, bởi Lý thị cùng nàng đều đối với hắn tốt, hắn nhớ ở trong lòng. Hắn hướng Mộ Dung Thư cung kính trả lời: "Vâng ạ."
Mộ Dung Thư lúc này mới nhìn thấy nữ tử dịu dàng ngồi ở bên cạnh Mộ Dung Ngạn, bộ dạng xinh đẹp tuyệt trần, như chim nhỏ nép vào người, là tiểu thư khuê các có tu dưỡng.
Có vẻ như cũng nhận ra tầm mắt nàng, nàng kia đứng dậy đi đến trước mặt Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc, hành đại lễ, "Trần thị gặp qua Nam Dương Vương, Nam Dương vương phi."
"Đây là chính thê của hạ quan Trần thị." Mộ Dung Ngạn cũng đi theo cùng hành lễ, chờ Trần thị đứng lên, hắn ngẩng đầu hướng Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc giới thiệu.
Mộ Dung Thư chợt nhớ tới, khi nàng rời khỏi Vương phủ, là lúc Mộ Dung Ngạn muốn lấy vợ. Lúc ấy nàng còn tính toán quay về tướng quân phủ tham gia hôn lễ của hắn. Thật không đúng là vận mệnh trêu cợt người nàng lại rời Vương phủ, rời khỏi kinh thành. Nàng từ trên tay cởi ra vòng ngọc lục sắc chuyển tới trên tay Trần thị, Trần thị từ chối, nàng vỗ vỗ tay Trần thị, cười nhạt nói: "Vốn là muốn tới tham dự tiệc cưới của Nhị đệ cùng nhị đệ muội, lại bất đắc dĩ thân mình bản phi không tốt, hiện thời gặp được muội, tự nhiên muốn đưa vài thứ cho muội. Bất quá là chiếc vòng, muội mang theo đi."
Trần thị cũng là đại gia khuê tú, tự nhiên đã thấy qua không ít thứ tốt. Tự nhiên cũng thấy được, vòng ngọc này tuyệt đối là hàng thượng đẳng, giá trị ngàn lượng. Mộ Dung Thư lại cho nàng, đã nói lên, đối với người em dâu này hết sức hài lòng. Trần thị tự nhiên vui vẻ, nàng cũng không phải là người khách khí, dứt khoát nhận lấy, cũng nói cám ơn: "Tạ vương phi. Muội cũng không có vật gì tốt đưa cho vương phi, chính là tự tay thêu một kiện áo choàng, biết được vương phi không thích màu sắc tươi đẹp. cho nên đã chọn vật liệu tương đối mộc mạc để thêu. Hy vọng vương phi chớ ghét bỏ." Trần thị vừa dứt lời, sau lưng nàng có một nha đầu đã tay nâng một kiện áo choàng màu xanh nhạt đưa tới.
Mộ Dung Thư gật gật đầu, nói: "Em dâu có tâm." Vật liệu may mặc vừa nhìn liền biết là chất lượng thượng đẳng, liền ngay cả mặt trên thêu hoa cũng là tú công rất cao. Mộ Dung Ngạn cưới thê tử tốt. Nam tử cổ đại nếu có người vợ hiền, là tuyệt đối hạnh phúc.
Sau lại khách sáo hàn huyên vài câu, Vũ Văn Mặc cùng Triệu Sơ liền cùng Mộ Dung Ngạn ba người đi thư phòng.
Mộ Dung Thư lưu lại cùng Trần thị tán gẫu thật vui, tuy rằng Trần thị là nữ tử cổ đại, bộ dạng lại xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lúc nói chuyện lại là một cô gái sang sảng, không điệu bộ. Ngẫu nhiên, Mộ Dung Thư dùng ánh mắt còn lại lướt qua người cho tới bây giờ không lên tiếng Mộ Dung Lan, trong lòng nàng có một nghi hoặc, nhất định phải hỏi Mộ Dung Lan một câu!
Trần thị là một người nhanh ý, tự nhiên cũng có chút phát hiện. Nàng liền tìm lý do đi ra ngoài một lát.
Chờ Trần thị rời khỏi, Mộ Dung Thư liền hướng mắt về phía Mộ Dung Lan, thanh âm bình tĩnh nói: "Có một số việc nhỏ, tứ muội không phải nên nói cùng bản phi sao?"