Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 354

Cập nhật lúc: 2024-12-06 12:50:54
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại qua hai ngày, trong cung là một mảnh bình tĩnh. Hoàng Thượng đối Vũ Văn Mặc không có động tác gì. Chính là đối Vũ Văn Hạo lúc xa lúc gần, Hoa phi vẫn được sủng ái như cũ, mà Vũ Văn Hạo hiện đang bị xa lạ. Lúc này vị trí thái tử tràn đầy nguy cơ, Vũ Văn Tập là Tam đệ của Vũ Văn Hạo lại được Hoàng Thượng ủy thác trọng trách. Chuyện này khiến bá quan văn võ trên triều phản đối, nhưng Hoàng Thượng vẫn khư khư cố chấp, đối với Vũ Văn Tập cực kì coi trọng.

Vũ Văn Mặc cùng Vũ Văn Hạo hiện án binh bất động. Chờ lúc mọi chuyện cùng nổi trên mặt nước, bọn họ sẽ nắm lấy cơ hội để ra tay. Kể từ đó, tuyệt đối sẽ không tay không mà về.

Điểm tâm qua đi, lúc Mộ Dung Thư đích thân chỉ đạo Hiên nhi đọc sách, bỗng nhiên bên ngoài vang lên nàng một thanh âm quen thuộc.

"Nô tì Hồng Lăng thỉnh an vương phi." Hồng Lăng thanh âm run rẩy ở ngoài cửa nói. Trong mắt nàng rưng rưng, tâm tình không yên, vốn cho là đời này sẽ không còn được gặp lại vương phi. Nhưng thật không ngờ, vương phi lại một lần nữa tìm được đường sống trong chỗ chết, đây là ông trời hậu đãi!

Mộ Dung Thư ngẩn ra, là Hồng Lăng! Nha đầu này rốt cục đã về.

Hiên nhi nghe thấy thanh âm của Hồng Lăng, lập tức đứng lên liền hướng tới hướng của chạy tới, "Hồng Lăng Cô Cô!"

Ở ngoài cửa Hồng Lăng nghe thấy thanh âm Hiên nhi gọi, nước mắt nhất thời chảy ra."Tiểu thiếu gia!"

Mộ Dung Thư đứng lên, đi theo phía sau Hiên nhi. Đẩy của ra trong nháy mắt, Hồng Lăng ở trước cửa, hướng Mộ Dung Thư cùng Hiên nhi quỳ xuống đất dập đầu, "Nô tì thỉnh an vương phi, tiểu thiếu gia." Trong mắt nàng khó nén niềm kích động, quả thật là vương phi! Hiện thời vương phi sắc mặt hồng nhuận, vừa nhìn liền biết đã trôi qua vô cùng tốt, vương gia hiện tại khẳng định đối với vương phi hết sức tốt, cho nên sắc mặt vương phi mới có thể so với lúc ở Thượng Chí trấn tốt hơn nhiều như vậy.

"Hồng Lăng, ngươi cùng ta bây giờ, không cần nghi thức xã giao này đó." Mộ Dung Thư thò tay tự mình nâng Hồng Lăng. Nhiều như vậy ngày, đều là Hồng Lăng cùng nàng một đường đi qua, ở trong mắt người khác, có lẽ ở trong mắt Hồng Lăng, Hồng Lăng là hạ nhân, đối chủ tử trung tâm là điều đương nhiên. Nhưng ở trong mắt Mộ Dung Thư, có tỷ muội như Hồng Lăng, trọn đời này quả là may mắn.

Có mấy ngày không nhìn thấy, bây giờ Hồng Lăng trông đẹp lên không ít. Nửa mặt còn có vết bỏng, nhưng đã không còn tổn hại gì dung mạo của nàng. Nhưng tại sao nàng lại không có mang mặt nạ? Chẳng qua nghi hoặc trong nháy mắt, Mộ Dung Thư cùng Hiên nhi liền lôi kéo Hồng Lăng vào phòng.

"Hồng Lăng Cô Cô, Hiên nhi rất nhớ ngươi a." Hiên nhi giữ c.h.ặ.t t.a.y Hồng Lăng, hô to nói. Mẫu thân đã trở lại, Hồng Lăng Cô Cô cũng đã trở lại, thật tốt quá.

Hồng Lăng che miệng khóc rống, "Tiểu thiếu gia, Hồng Lăng cũng nhớ ngươi." Nàng bất quá chỉ là một hạ nhân, là nô tì, nhưng vương phi coi trọng nàng, xem nàng như tỷ muội. Tiểu thiếu gia coi trọng nàng, coi nàng như thân nhân. Đôi mắt nàng chợt khẽ động, đời này coi như không còn cầu gì nữa, nên biết đủ.

Sau khi vào phòng, Mộ Dung Thư lập tức phân phó Văn Kỳ chuẩn bị nước trà. Nha đầu của Mai viên đều đã đổi mới, phần lớn không biết Hồng Lăng là ai. Hơn nữa Hồng Lăng trên người mặc quần áo chính là vải phổ thông, nhìn qua thân phận cũng không tôn quý. Huống chi trên mặt Hồng Lăng còn có một vết sẹo, cho nên khi ở trong phòng Mộ Dung Thư cùng Hồng Lăng trò chuyện, bên trong Mai viên cũng bắt đầu nghị luận.

"Là ta làm cho ngươi lo lắng." Mộ Dung Thư vỗ mu bàn tay Hồng Lăng, nói khẽ. Trong mắt có ngấn lệ. Lúc ấy nếu là tình huống không khẩn cấp, nàng nhất định phải về Thượng Chí trấn trước đi tìm nàng, sẽ không để một mình nàng ở Thượng Chí trấn.

Hồng Lăng cao hứng lắc đầu, "Chỉ cần vương phi còn sống, nô tì không còn lo lắng cái gì nữa."

"Ừ ừ, ngươi trở về là tốt rồi. Về sau chúng ta nếu là vô sự chắc là sẽ không mai danh ẩn tính xuất phủ nữa. Hiên nhi mấy ngày nay cũng không có việc gì liền nhớ ngươi. Ngươi lần này trở về vui vẻ nhất đó là Hiên nhi đó. Việc kinh doanh tàm ti ở Thượng chí trấn trước mắt để cho Trương Anh cùng Trương Tuyền xử lý, về sau cứ mỗi nửa năm ta sẽ bảo người đi Thượng Chí trấn nhìn chằm chằm mấy ngày." Mộ Dung Thư lại cười nói.

Hồng Lăng nghe vậy, ánh mắt chợt lóe, cúi đầu đáp: "Ân, nô tì hết thảy đều nghe theo vương phi." Nàng đã từng thề, một đời đi theo vương phi, cả đời không gả.

"Ngươi là một mình chạy trở lại kinh thành?" Mộ Dung Thư lại hỏi. Vừa rồi ở trước cửa chỉ thấy một mình nàng, nếu là một người nữ tử độc thân ra khỏi nhà, khó tránh khỏi sẽ ăn chút khổ.

Hồng Lăng lắc đầu, "Nô tì không phải đi một mình. Là Triệu ngũ công tử vừa vặn cũng trở về kinh thành. Hiện tại, Triệu ngũ công tử đang ở thư phòng cùng vương gia nói chuyện." Nguyên bản Trương Tuyền muốn đưa nàng hồi kinh, nhưng nàng không muốn để Trương Tuyền biết thân phận vương phi, liền mướn xa phu một mình đi ra, khi ở trên đường vừa vặn gặp Triệu sơ.

"Triệu ngũ thiếu gia cũng tới?!" Mộ Dung Thư nhướng mày. Triệu sơ chuyện tình ở Liễu trấn đều đã giải quyết? Hiện giờ tới kinh thành là muốn giúp Vũ Văn Mặc cùng Vũ Văn Hạo vượt qua khốn cảnh đi?

Hồng Lăng gật gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-354.html.]

Mộ Dung Thư mỉm cười, dời đi đề tài." Nha đầu cùng bà tử ở Mai viên gần như đều đã thay đổi. Còn có hai đại nha hoàn theo thứ tự là Lan Ngọc cùng Thường Thu. Hai người đều tin được. Chờ một lát các nàng trở về nhà, ngươi đi gặp sẽ thấy các nàng."

"Ân, bên cạnh vương phi xác thực cần vài người đắc lực." Hồng Lăng gật đầu trả lời.

Tiếp theo hai người hàn huyên một chút, Hồng Lăng đem chuyện nàng ở lại Thượng Chí Trấn thượng việc kinh doanh tàm ti đã đi vào quỹ đạo, tin tưởng sang năm sẽ lợi nhuận. Hồng Lăng làm việc luôn luôn ổn trọng, Mộ Dung Thư tự nhiên là yên tâm. Trương Anh cùng Trương Tuyền cũng là thành thật báo ân, tự nhiên cũng đáng tin.

Giây lát, Mộ Dung Thư liền cùng Hồng Lăng trở về phòng. Cũng để cho Lan Ngọc cùng Thường Thu gặp qua Hồng Lăng.

Lúc trước khi Hồng Lăng ở Vương phủ, đã từng gặp qua Lan Ngọc cùng Thường Thu. Trước kia cũng thật thưởng thức, hiện thời nhìn thấy hai người cùng đến hầu hạ vương phi, trong đầu cũng vì vương phi mà vui vẻ. Nàng cùng Lan Ngọc cùng Thường Thu vừa gặp đã thân, ba người hàn huyên một trận. Cuối cùng thậm chí có kết nghĩa kim lan, thập phần náo nhiệt.

Mộ Dung Thư ngẫu nhiên cũng sẽ cùng các nàng nói hai ba câu, thời gian trôi qua thật nhanh, một chút nữa là đến thời gian cơm trưa. Nàng phân phó người làm chuẩn bị cơm trưa phong phú một ít, xem như đón gió tẩy trần cho Hồng Lăng. Bỗng nhiên lại nhớ tới Triệu sơ đang ở Vương phủ, liền sai người đi thư phòng hỏi Vũ Văn Mặc, cơm trưa ngày hôm nay hai người bọn họ là ăn ở thư phòng, hay là trở về ăn. Giây lát, người trở lại, nhắn là muốn ăn ở Mai viên. Mộ Dung Thư lập tức sai nhóm bà tử đi chuẩn bị.

Lúc Hồng Lăng trở về phòng tắm rửa thay quần áo, Lan Ngọc cũng hay quan sát người, nàng hướng Mộ Dung Thư nói ra nghi ngờ trong lòng: "Nô tì cảm giác ngày hôm nay Hồng Lăng tỷ tỷ có vẻ như có tâm sự nhỏ. Khi cùng chúng ta nói chuyện có chút không yên lòng."

"Có sao? Nô tì thế nào lại không biết?" Thường Thu trừng mắt mơ hồ nói. Điểm duy nhất không đồng dạng chính là Hồng Lăng trên mặt vết bỏng đã mất đi một tí, không còn dọa người giống như trước, còn nữa chính là càng thêm trầm ổn.

Mộ Dung Thư con ngươi đen chớp động, lặng im không nói. Hồng Lăng xác thực có nhiều chỗ không giống trước đây, có lẽ là có tâm sự. Sợ là đoạn thời gian nàng không ở đó đã xảy ra chuyện gì nàng không biết, Hồng Lăng cũng muốn giấu diếm. Chờ thời cơ thỏa đáng, nàng nên hỏi một chút.

Vừa đến giờ cơm trưa, hạ nhân đã báo Vũ Văn Mặc cùng Triệu sơ đã ở trên đường đến Mai viên.

Nhưng lúc này lại đã xảy ra chuyện!

Phủ tướng quân phái người đến bẩm báo, Mộ Dung Nguyệt nhảy xuống hồ tự sát, hiện thời đang rất nguy cấp! Mấy đại phu sau khi xem, chính là để lại bốn chữ chuẩn bị hậu sự. Thiếu tướng quân biết Mộ Dung Nguyệt kiên trì không được bao lâu, liền lập tức phái người tiến đến báo cho Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư nghe xong tin tức, tâm mạnh mẽ run lên. Bất quá thời gian chỉ có mấy tháng không gặp, Mộ Dung Nguyệt sao lại sẽ luẩn quẩn trong lòng như thế? Nàng nguyên bản là thiếu nữ đơn thuần đáng yêu, bởi vì vận mệnh trêu cợt mà bị người người tùy ý vũ nhục, trời xanh có mắt, rốt cục thoát ra khỏi địa ngục, vốn nên trải qua an ổn giàu có. Nhưng hôm nay truyền đến tin tức nàng nhảy sông tự vẫn!

"Vương phi? Bây giờ nên làm gì?" Sau khi Hồng Lăng tắm rửa thay quần áo, nghe thấy được chuyện tình của Mộ Dung Nguyệt, đúng là khiếp sợ, dù sao nàng vốn là ở phủ tướng quân đi ra, không chỉ một lần gặp qua Mộ Dung Nguyệt. Bây giờ Mộ Dung Nguyệt bất quá chỉ mới mười sáu tuổi!

Mộ Dung Thư thần sắc trầm ngưng, trực tiếp lạnh giọng ra lệnh: "Chuẩn bị xe ngựa. Lan Ngọc giúp bản phi thay quần áo! Hồng Lăng, cùng bản phi đi đến phủ tướng quân."

"Bổn vương cùng Thư nhi đi phủ tướng quân." Vũ Văn Mặc vừa ở trên đường gặp được người của phủ tướng quân, hỏi kỹ mới biết trong phủ tướng quân xảy ra chuyện. Hắn vào phòng, nghe thấy được Mộ Dung Thư muốn đi phủ tướng quân, hắn đương nhiên muốn cùng đi.

Đi theo sau Vũ Văn Mặc vào phòng là Triệu sơ thân mặc một bộ áo trắng chậm rãi bước vào. Tuấn nhan hoa lệ chưa thay đổi, ngược lại càng ngày càng bức người. phong thái như tiên nhân cùng Vũ Văn Mặc hoàn toàn không giống, làm cho bọn nha đầu trong phòng ít khi được nhìn thấy nam tử xuất sắc như thế gần như đều là hướng thẳng mắt.

Mộ Dung Thư bởi trong lòng thắp thỏm tình hình Mộ Dung Nguyệt, không có chú ý tới Triệu sơ đã vào phòng. Triệu sơ lại đã nhìn nàng một hồi lâu.

Triệu sơ nhìn nàng, đôi mắt bình tĩnh không thấy một gợn sóng, càng giống như trời xanh mây trắng trong hồ nhìn không thấy tầng tầng mây mù phía sau. Đoạn động tâm kia cùng thời gian ngắn ngủi tiếp xúc, hắn vĩnh nhớ trong tâm, trở thành trân quý để đời này nhớ lại. Bỗng nhiên, mây mù trong mắt cấp tốc phiêu tán, hắn lại trước sau như một như được tẩm gió xuân ấm áp cười, nhàn nhạt, "Tại hạ cũng đi theo cùng đi."

Chỉ có người chân chính nhận thức Triệu sơ mới biết Triệu sơ y thuật tinh thấu, đại phu dân gian không thể tới địch nổi. Hắn mở miệng trước, tất nhiên là muốn nhìn Mộ Dung Nguyệt xem có thể cứu hay không.

Mộ Dung Thư vẫn chưa nhìn thấy Triệu sơ vừa rồi chợt lóe lên ánh mắt, đối với nàng mà nói, Triệu sơ chỉ là bằng hữu, có thể là hảo hữu tín nhiệm. Cái khác, chưa từng nghĩ đến, tờ giấy trắng trước mặt kia vẫn được bảo tồn hoàn hảo. Hắn cùng với nàng cũng biết, tờ giấy trắng này sẽ tồn tại cả đời.

Loading...