Mới vừa rồi nàng không để ý, hắn thật gầy, cũng thay đổi thành lôi thôi, trên mặt còn có cả râu ria lởm chởm. Nàng nhẹ nhàng nhếch miệng, giọng nói mang theo chút khàn khàn:
– Ta không thích nam nhân gầy.
Dứt lời, bàn tay bởi vừa tỉnh ngủ như không còn hơi sức rút ra khỏi tay Vũ Văn Mặc.
Vũ Văn Mặc tức thì cảm thấy vô cùng khẩn trương, đang muốn lên tiếng đã thấy nàng đưa tay sờ sờ lên bụng và n.g.ự.c hắn. Nàng dẩu môi, giọng khàn khàn nhưng nồng đậm hương vị làm nũng:
– Đều không có. Ta vốn thích nhất.
Trái tim đang treo lơ lửng của Vũ Văn Mặc lập tức nhẹ nhàng buông lỏng. Vừa rồi hắn thật sự sợ nàng sẽ không cần hắn nữa. Nhưng sau khi hiểu rõ lời nàng, trên khuôn mặt hắn lại thoáng hiện lên nét đỏ ứng. Hắn lần nữa nắm tay nàng, nghiêm túc trả lời:
– Ta sẽ cố gắng ăn cơm.
– Được, ta muốn nghiệm chứng thành quả.
Nụ cười bên môi Mộ Dung Thư càng lúc càng rạng rỡ hơn, nàng gật đầu trả lời.
Hắn bỗng nhiên động tình, nhìn nụ cười nơi khoé mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, trái tim trống rỗng như được lấp đầy. Hắn xoay người hôn lên mắt nàng, rất từ tốn dịu dàng, đôi môi ấm áp dừng trên rèm mi cong vút, trượt xuống chóp mũi, gò má, cằm, cuối cùng là làn môi hồng mềm mại.
Nàng nhắm chặt hai mắt, môi đỏ mọng khẽ mở, hai tay chủ động ôm cổ hắn, nghênh đón nụ hôn dịu dàng dần trở nên cuồng nhiệt của hắn.
Nhung nhớ điên cuồng, tình ý triền miên gửi gắm vào nụ hôn, dịu dàng thắm thiết mà nóng bỏng nhiệt tình hoà làm một.
Hôn có thể khiến người ta hít thở không thông, lại cũng là cách thức biểu đạt tình cảm trực tiếp thẳng thắn nhất.
Hắn hơi buông lỏng nàng ra. Ánh mắt nàng mê man nhìn hắn, tiếng nói mềm mại lại có vài phần giảo hoạt:
– Cởi quần áo, để cho ta kiểm tra một chút, bằng không về sau chàng lại tuỳ tiện báo cáo kết quả công tác qua cửa.
Nàng, tình ý triền miên sâu nặng, lại quyến rũ lả lơi khiến người khác không thể cưỡng lại được. Mà lời nói nghịch ngợm của nàng lại làm cho tim Vũ Văn Mặc đập rộn lên.
– Thư nhi, nàng cũng biết hậu quả của việc cởi quần áo?
Hắn gắng sức áp chế dục vọng trong lòng, nhưng càng cố nén thì ngọn lửa nơi bụng dưới lại càng bùng lên mãnh liệt hơn.
Hơi thở nóng bỏng của hắn phun lên cổ Mộ Dung Thư, tức thì cả khuôn mặt đều đỏ lên, nàng nhịn không được cười ra tiếng, trừng mắt nhìn hắn, lắc đầu nói:
– Thư nhi không biết.
Dứt lời, nàng lại vươn cái lưỡi đinh hương ra ngậm lấy tai hắn, cái lưỡi linh động chậm rãi l.i.ế.m qua lại một vòng.
Cử động lần này không khác gì họa vô đơn chí, lửa cháy đổ thêm dầu. Vũ Văn Mặc thô ráp thở hổn hển một tiếng.
Mới vừa rồi còn chủ động, Mộ Dung Thư bởi vậy mà hai gò má đỏ lên, nàng như có chút không thoải mái xoay xoay thân mình. Nhưng động tác này không nghi ngờ gì đã khiến cho Vũ Văn Mặc phát cuồng.
Đôi đồng tử sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào cặp mắt m.ô.n.g lung kiều diễm của nàng, ngón tay thon dài trắng nõn dịu dàng vén mấy sợi tóc rối rơi bên gò má nàng, tay kia thì khẽ trượt xuống bên hông, nhẹ nhàng kéo một chút đã rút đi đai lưng trên eo nàng.
Đôi mắt Mộ Dung Thư mê đắm nhìn hắn, bỗng nhiên rộ lên tiếng cười duyên:
– Ha ha ha a…
Trong lúc Vũ Văn Mặc chưa kịp đề phòng, nàng ngẩng đầu dùng sức mút lấy môi hắn.
Cả người Vũ Văn Mặc run lên, cúi đầu điên cuồng hôn nàng. Dục vọng bị kiềm nén bao ngày không được phóng thích nhất thời bùng nổ không hề cố kị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-335.html.]
(Dưới đây là cảnh tượng mặt hồng tim đập cấm trẻ em dưới 18 tuổi, xin tự bịt tai. Hoặc là không nhìn thẳng – nguyên văn của tác giả hén)
– A… Ưm…
Hai kẻ đang điên cuồng hoàn toàn không hề ý thức, lúc này mới qua giữa trưa hơn một canh giờ, vẫn còn là ban ngày. Bọn nha đầu Mai viên ai nấy đều cúi đầu, đỏ mặt.
Trong lòng người người đều nghĩ: vương gia và vương phi thật sự là ân ái, ngay cả ban ngày cũng có can đảm “song tu”.
Một lúc lâu sau.
Kích tình qua đi, hai kẻ mới vừa lăn lộn trên giường mới chậm chạp ý thức được chuyện này! Hiện tại là ban ngày đấy. Bọn họ thế nhưng không biết xấu hổ làm chuyện này!
Mộ Dung Thư vùi cả khuôn mặt vào chăn, dứt khoát vờ ngủ.
Vũ Văn Mặc nhịn không được cười một trận:
– Tình yêu đến, Thư nhi không cần thẹn thùng.
Vốn biết nàng là nữ tử nhiều mặt, bất kể là phương diện nào cũng khiến người khác say mê, nhưng không ngờ, nàng còn có một mặt xấu hổ như vậy, quả nhiên là khiến hắn càng nhìn càng thêm kích động, ngọn lửa nhiệt tình dưới bụng vừa mới dập tắt hình như lại có xu thế bùng lên.
Chăn bị xốc lên một góc, Mộ Dung Thư thò đầu ra, có vài phần ai oán nhìn hắn, nói:
– Nếu chàng không quyến rũ ta, chắc chắn ta sẽ không ý loạn tình mê. Lúc này cũng qua giờ cơm rồi, ta đói bụng.
Buổi sáng gấp gáp hồi kinh nên nàng còn chưa ăn điểm tâm, lúc này nhìn sắc trời đã là giờ cơm tối, khó trách lại té xỉu, vừa rồi còn vận động kịch liệt như vậy, lúc này bụng đang réo vang.
– Ta lập tức cho người chuẩn bị thức ăn.
Lúc này Vũ Văn Mặc mới nhớ tới nàng hôm mê ngủ mất hai canh giờ, sau khi tỉnh lại cũng chưa ăn cơm, hiện thời tất nhiên là cả người không còn chút sức nào. Tuy rằng rất luyến tiếc, muốn cùng nàng lại ôn tồn một chút, nhưng nếu nàng và hắn không ăn cơm, đâu còn sức mà làm chuyện khác?
Mộ Dung Thư gật gật đầu.
– Chuẩn bị chút cháo đi, một ngày không có hạt cơm nào vào bụng, nếu ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ có thể sẽ đau dạ dày. Sau đó bảo phòng bếp chuẩn bị canh gà hầm nhân sâm, chàng cần bồi bổ.
– Được.
Vũ Văn Mặc dịu dàng đáp lại. Hai, ba lần đã mặc xong quần áo, sau đó bèn chuẩn bị ra gian ngoài dặn người chuẩn bị thức ăn.
Ngay lúc đó bên ngoài truyền đến tiếng nói êm ái của một nha hoàn:
– Bẩm vương gia, vương phi, Tam gia, Tứ gia, Ngũ gia và ba vị phu nhân cầu kiến, muốn thăm vương phi.
Vũ Văn Mặc hơi dừng bước chân, đôi mày bỗng dưng nhíu lại, suýt nữa đã quên trong phủ còn có đám người kia tồn tại.
Mộ Dung Thư khép hờ mắt, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo. Mấy người này tin tức thật nhanh nhạy. Nàng nhìn nhìn Vũ Văn Mặc cười nói:
– Hiện tại nên làm gì đây?
Tuy rằng vị đệ đệ đạt tiêu chuẩn của hắn đã rời khỏi vương phủ mấy năm trước, nhưng dù sao những người này cũng là em của Vũ Văn Mặc, lấy lý do vấn an Vũ Văn Mặc để quay về vương phủ rồi ở lại mấy tháng cũng là đúng lý hợp tình, Vũ Văn Mặc không thể chặn họ ngoài cửa, nếu không sẽ khiến người khác nói này nói nọ. Điều quan trọng nhất là, trong những người này đến tột cùng là có mấy kẻ tha thiết mơ ước vị trí Nam Dương Vương của Vũ Văn Mặc?
– Để bọn họ đợi ở sương phòng đi, chúng ta ăn cơm xong rồi nói.
Vũ Văn Mặc nhẹ nhàng cười nói.
– Được.
Mộ Dung Thư gật gật đầu. Trời đất bao la, lúc này không có gì quan trọng hơn cái bụng của nàng. Trước ăn no đã rồi nói sau. Hiện thời những người kia bỗng nhiên đến thăm, e rằng đã biết sức khoẻ nàng “có chút chuyển biến tốt đẹp”, người nào người nấy đều ôm mục đích riêng của mình tới thăm nàng đi? Nàng thật sự nên đàng hoàng “tiếp đãi” bọn họ một chút.