Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 333

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:41
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt nàng mang theo sự sắc bén nhìn về phía Hoa phi, khoé miệng gợi lên nụ cười đầy hàm ý:

– Tuy rằng cả ngày thần phụ đều ở trong Mai viên dưỡng bệnh, nhưng cũng nghe nói về chuyện của Hoa phi nương nương, cũng biết hiện thời Hoa phi nương nương người đang mang thai con nối dõi của hoàng thượng. Thần phụ luôn nghĩ, lúc này sức khoẻ mình không tốt, không thể vào cung chúc mừng Hoa phi nương nương, là thần phụ có tội. Sau này thần phụ nhất định sẽ thường xuyên tiến cung thỉnh an Hoa phi nương nương. Vẫn nghe nói Hoa phi nương nương từ trước tới nay đại nhân đại lượng, hi vọng người không trách tội thần phụ.

Hoa phi nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nhất thời hơi có vẻ co quắp, xấu hổ cười nói:

– Nam Dương vương phi vẫn nên dưỡng bệnh cho tốt đi. Chờ sức khoẻ hoàn toàn khôi phục hẵng vào cung trò chuyện cùng bổn cung. Bây giờ chỉ nên quan tâm đến sức khoẻ bản thân thôi.

Nói đùa chắc? Còn thường xuyên tiến cung thỉnh an nàng? Nàng còn chưa muốn chết.

Hoàng hậu và Hoa phi càng lúc càng đứng ngồi không yên, hiện tại chỉ muốn lập tức đứng dậy chạy lấy người, nhưng thật sự lại không cách nào mở miệng nói ra lời này. Đằng kia nét mặt Vũ Văn Mặc lạnh như băng, từ đầu tới cuối không hề lên tiếng, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

– Thần phụ vô cùng hâm mộ Hoa phi nương nương, có thể có được sủng ái của hoàng thượng, toàn bộ trên dưới Đại Hoa quốc ai cũng biết người Hoàng Thượng yêu thương nhất đó là Hoa phi nương nương, luôn muốn nương nương được vui vẻ, cực kì sủng ái. Hiện thời khắp phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành, thậm chí ngay cả những người không bao giờ bước chân ra khỏi cửa như chúng thần phụ cũng biết Hoa phi nương nương bây giờ là tâm can bảo bối trong lòng hoàng thượng đó.

Mộ Dung Thư uống vài ngụm trà thấm giọng một lát, ung dung nhàn nhã nhìn Hoa phi và hoàng hậu, mang theo chút ý nghĩ xấu, mở miệng nói.

Trước giờ nàng là người có thù tất báo, người ta không để nàng dễ chịu thì cớ gì nàng phải giả vờ lương thiện. Lúc cần phản kích gấp bội thì không nên do dự mà ra tay! Hoàng hậu và Hoa phi tìm đến gây hấn với nàng và Vũ Văn Mặc, nàng lập tức khiến họ trở mặt, đấu một trận! Cho chừa cái tật rỗi hơi, một kẻ thì đến thời mãn kinh, một kẻ lại được sủng ái đến ấm đầu coi trời bằng vung, không có việc gì dám đi tìm nàng kiếm chuyện!

Đối với nữ nhân hậu cung mà nói, quan trọng nhất đó là hoàng thượng sủng ái. Nhưng hoàng hậu đã lớn tuổi, nhan sắc không còn như xưa, cho dù tỉ mỉ bảo dưỡng đi nữa cũng vẫn là đã già. Từ xưa đế vương vốn vô tình, đương nhiên có mới nới cũ. Mà hiện tại Hoa phi lại vô cùng được sủng ái, bà hoàng hậu này nhìn bề ngoài thì thấy là rộng lượng, điển hình của phụ nữ gương mẫu, nhưng trong đầu làm sao không thấy châm chọc! Dù sao, vị tân sủng Hoa phi này đã qua mặt nàng ở rất nhiều chuyện!

Hoa phi nghe Mộ Dung Thư nói xong, không khỏi có vài phần dương dương tự đắc. Nàng giả bộ cúi đầu ngượng ngùng, nghĩ một đằng nói một nẻo:

– Nam Dương vương phi đây là đang cười bản cung sao? Trong nội cung người nào không biết Hoàng Thượng luôn để ý hoàng hậu nhất. Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, được các tỷ muội trong cung tôn kính.

Vốn lời nói này rất đẹp lòng, nếu là do các phi tần khác nói ra, hoàng hậu chắc chắn rất hài lòng hưởng thụ. Nhưng hôm nay lại là từ trong miệng Hoa phi nói ra, nghe sao cũng thấy có vài phần châm chọc, sắc mặt hoàng hậu dần dần khó coi hơn.

Trái tim Vũ Văn Mặc đã dần dần ổn định lại nhịp đập. Hắn ngồi một bên, uống trà, nhìn ba nữ tử đối diện, trong lòng buồn cười theo dõi Mộ Dung Thư. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà nàng đã dùng mấy câu vô cùng đơn giản khiến cho bầu trời vần vũ, phong ba cuồn cuộn nổi lên.

– Hoa phi đừng quá khiêm tốn. Chuyện Hoàng Thượng sủng ái Hoa phi ai mà không biết. Bản cung cũng hết sức vui mừng. Thế nhưng, hiện thời Hoa phi có thai, tốt nhất đừng nên quá vất vả, bằng không lại ảnh hưởng đến sức khoẻ thì có hối hận cũng không kịp. Lát nữa hồi cung, để Tần công công chuẩn bị thẻ ngọc cho Hoàng thượng chọn người hầu hạ đi. Vậy Hoa phi cũng có thể nhân cơ hội này nghỉ ngơi thật tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-333.html.]

Lúc còn trẻ, hoàng hậu cũng có một dung nhan diễm lệ khuynh thành, vì vậy hiện thời mỗi một hành động đều là quý khí động lòng người không giống như Hoa phi còn trẻ tuổi. Hiện thời tuy nàng là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, nhưng đối mặt Hoa phi vẫn có vài phần ghen tị, có điều mấy câu nói đó nói ra khiến cho không ai có thể cãi lại.

Quả thực, Hoa phi nghe vậy, sắc mặt chợt biến, đang muốn phản bác nhưng lại ngại thân phận của hoàng hậu đành cắn cắn môi, nuốt lại những lời muốn nói.

Nụ cười bên môi của Mộ Dung Thư càng sâu thêm vài phần. Nàng buông chén trà, nhìn về phía hai người, lại cười nói:

– Hai vị nương nương quả nhiên là tấm gương cho nữ tử thiên hạ. Thần phụ thật cảm thấy không bằng.

– Dường như sắc mặt Nam Dương vương phi tốt lên không ít, không thấy ho khan nữa. Vừa rồi sao lại ho nhiều như thế? Nam Dương vương phi đã mời đại phu đến khám chưa? Rốt cuộc là bị bệnh gì?

Hoàng hậu bỗng nhiên phát giác Mộ Dung Thư có gì đó không thích hợp, mới vừa rồi còn ho kịch liệt như vậy, lúc này lại ung dung nhàn nhã.

Mộ Dung Thư không chút hoang mang trả lời:

– Bệnh này của thần phụ lúc tốt lúc xấu. Vừa rồi có thể là do quá nóng lòng đến đây, nhất thời không kịp thở. Hiện thời nghỉ ngơi một chút thì đã tốt hơn một ít. Cũng đã mời mấy đại phu đến khám nhưng vẫn không chẩn ra là bệnh gì. Có điều gần đây đã dần tốt hơn, nhọc hoàng hậu nương nương quan tâm.

– Bản cung thấy hình như chân của Nam Dương vương phi đi đứng không được nhanh nhẹn, đây cũng là do bệnh ảnh hưởng à?

Hoa phi cũng không muốn làm găng với hoàng hậu, dù sao mục đích hôm nay đến phủ Nam Dương Vương cũng không phải thế này, bèn dời lực chú ý lên người Mộ Dung Thư lần nữa.

– À, buổi chiều mấy ngày trước đây thần phụ rời giường muốn uống chút nước thấm giọng, có thể là do trong phòng hơi tối, không nhìn rõ xung quanh nên bị vấp vào chân bàn. Hai vị nương nương không cần lo lắng, chân này của thần phụ bị thương không nặng lắm, chỉ cần để ý mấy ngày là được.

Mộ Dung Thư nhìn về phía Hoa phi nhàn nhạt đáp.

Tuy rằng cảm giác tinh thần của Mộ Dung Thư tốt lên không ít, nhưng sắc mặt vẫn vô cùng tái nhợt, có thể là do đôi môi không có chút m.á.u khiến cả người nàng càng thêm ủ rũ phờ phạc. Hoàng hậu và Hoa phi thấy thế cũng không quá để ý nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến Mộ Dung Thư không biết là bị bệnh gì, hoàng hậu và Hoa phi càng ngồi không yên, trong chốc lát đã nghĩ muốn rời khỏi đây.

Vũ Văn Mặc âm trầm nhìn lướt qua hoàng hậu và Hoa phi, giọng nói mang theo khí thế bức người, lại lạnh lẽo làm cho người ta đừng ngồi không yên:

– Bổn vương thực sự có chút không hiểu, nếu trong lòng hai vị nương nương thật sự không sợ bị bệnh của vương phi ảnh hưởng, sao lúc này lại ra vẻ như muốn cách vương phi càng xa càng tốt thế?

Loading...