Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 331

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:38
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến đây, Mộ Dung Thư lập tức cau mày. Thông thường, người xưa vì quyền lực cái gì cũng đều có thể làm được, suy nghĩ vừa rồi của nàng e rằng chỉ là đơn phương tình nguyện.

Lộ trình vốn chừng nửa tháng nhưng do đi liên tục không ngừng nghỉ, kết quả chỉ trong mười ngày đã đến kinh thành!

Trở lại nơi kinh thành vô cùng quen thuộc nhưng giờ đây đã có chút xa lạ, trong lòng Mộ Dung Thư dâng lên bao cảm xúc. Ngồi trong xe ngựa nhìn ra bên ngoài, cảnh vật vẫn như cũ nhưng tâm tình nàng lại hoàn toàn khác.

Bởi tình huống khá đặc thù, trong mắt mọi người Mộ Dung Thư đang tĩnh dưỡng trong phủ Nam Dương Vương, nên nàng chỉ có thể bí mật quay về vương phủ.

Trên quãng đường từ cổng thành vào đến phủ Nam Dương Vương, suy nghĩ trong lòng Mộ Dung Thư trăm ngàn xoay chuyển. Rõ ràng xe ngựa chạy thật nhanh, nhưng nàng vẫn cảm thấy chậm, rất chậm.

Như những phủ đệ khác, phủ Nam Dương Vương cũng có cổng chính và cổng sau. Mà Mã hộ vệ vốn không nghĩ nhiều, cho xe ngựa ngừng ngay cổng chính.

Kết quả vừa đến cổng chính lại phát hiện nơi này có khá nhiều quan binh, nhìn cách ăn mặc có vẻ là thị vệ trong cung.

Mã hộ vệ vừa định xuống xe ngựa, Mộ Dung Thư đã lập tức gọi hắn lại:

– Mã hộ vệ đến hỏi thủ vệ ở cổng xem tại sao lại có nhiều thị vệ đại nội như thế?

Lúc trước, tin tức nàng rời khỏi phủ Nam Dương Vương e là đã có người biết được, mà Vũ Văn Mặc tuyên bố với bên ngoài nàng ở trong phủ tĩnh dưỡng, nhất định là để chặn miệng những kẻ đó. Nhưng sự có mặt của những tên thị vệ này khá khó hiểu, nàng có loại trực giác, dường như họ là vì nàng mà đến.

Tuy Mã hộ vệ không đặc biệt nhạy bén nhưng cũng là người cẩn thận, cũng phát hiện có gì đó không thích hợp, bèn gật đầu bước lại.

Mộ Dung Thư hơi xốc mành cửa sổ lên một góc, cẩn thận quan sát tình huống trước cổng.

Mặc dù khoảng cách tương đối xa, nhưng vẫn có thể nhận thấy thái độ của những thị vệ kia khá kiêu căng, giống như không để người của vương phủ vào mắt. Nàng nhíu nhíu mày,đám thị vệ này là hộ tống ai tới phủ Nam Dương Vương?

Lát sau, Mã hộ vệ đã biết được tình huống từ thủ vệ canh cổng, sau khi trở về thì nhảy lên xe ngựa, cho xe ngựa chạy đến một ngã rẽ rồi dừng lại.

Mộ Dung Thư trầm giọng hỏi:

– Là chuyện gì xảy ra?

– Là hoàng hậu và Hoa phi trong cung đến đây. Thủ vệ canh cổng nói, hoàng hậu và Hoa phi muốn thăm vương phi ngài, lúc này đang ở chính phòng tiền viện. Trước đó cả hoàng hậu lẫn Hoa phi cùng phái người đến hỏi thăm nhưng đều bị vương gia từ chối. Hiện tại hai người này lại tự mình đến đây. Lần này e là vương gia không cách nào khước từ.

Mã hộ vệ trầm giọng nói. Hoàng hậu và Hoa phi đồng thời đến phủ, có phải là do đã phát hiện ra điều gì? May mắn, hiện tại vương phi đã quay về.

Nghe vậy, sắc mặt Mộ Dung Thư trầm xuống, lạnh giọng ra lệnh:

– Nhanh chóng vào phủ bằng cửa sau!

– Vâng!

Nàng cúi đầu nhìn quần áo trên người. Đây không phải y phục dành cho vương phi, xem ra phải nhanh một chút quay lại Mai viên thay bộ khác, đồng thời chải lại kiểu tóc mới.

Về phần nàng đang nhiễm bệnh nặng cần tĩnh dưỡng, này…

May mà do mấy ngày lên đường gấp gáp, nàng không được nghỉ ngơi tử tế nên sắc mặt cũng không được tốt. Lại động tay động chân thêm một chút ở môi nữa hẳn là có thể qua mắt mọi người.

Thời gian cấp bách, Mã hộ vệ là hộ vệ đứng đầu vương phủ, vì vậy khi hắn đi vào cửa sau, không ai cản trở. Dưới sự che giấu của Mã hộ vệ, Mộ Dung Thư thuận lợi trở về Mai viên.

Trong chính phòng ở Tiền viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-331.html.]

– Nam Dương Vương không cần nghĩ nhiều, bản cung và Hoa phi đều rất lo lắng cho sức khoẻ của vương phi, đương nhiên sẽ không để ý chuyện có lây bệnh hay không. Huống hồ từ trước tới nay thân mình bản cung rất khoẻ mạnh, còn Hoa phi hiện thời lại có hoàng tự, tự nhiên hồng phúc tràn đầy, vừa vặn không khí vui mừng này xua đi bệnh khí của Nam Dương vương phi.

Hiện thời Hoàng hậu đã hơn bốn mươi lăm tuổi, vì được bảo dưỡng nên nhìn qua chỉ hơn ba mươi, toát ra thần thái cử chỉ quý khí một cách rất tự nhiên. Nàng nhìn về phía người ngồi đối diện luôn luôn trầm mặc, Vũ Văn Mặc, cười nói.

Hoàng hậu tươi cười rạng rỡ, nhìn không ra một tia giả ý. Trong mắt người khác quả thật là rất quan tâm Nam Dương vương phi.

Ngồi bên cạnh hoàng hậu ung dung cao quý chính là người đang mang hoàng tự, Hoa phi, trên khuôn mặt không được xem là quá xinh đẹp hàm chứa nụ cười đầy ẩn ý. Nàng gật gật đầu, phụ hoạ theo hoàng hậu:

– Hoàng hậu nói rất đúng. Nam Dương Vương không cần để ý. Bản cung và hoàng hậu chỉ muốn biết hiện thời vương phi tĩnh dưỡng thế nào. Khi bản cung còn ở Bắc Cương đã từng nghe người ta nói, nếu người bệnh tiếp xúc với không khí vui mừng thì bệnh bệnh tình cũng tốt hơn phân nửa.

– Ồ? Hiện thời vương phi bệnh khá nặng, tuy rằng dân gian thường hay nói cần có không khí vui mừng xua bớt bệnh tật, nhưng hoàng hậu và Hoa phi đều là thân thể ngàn vàng, nếu lỡ không may bị lây bệnh của vương phi, vậy bổn vương và vương phi rất khó thoát tội.

Thái độ Vũ Văn Mặc lãnh đạm, xa cách, lời nói luôn lạnh lẽo băng hàn, phảng phất khiến người khác như đang ngâm mình trong băng tuyết giữa trời đông giá rét.

Vẻ mặt hoàng hậu và Hoa phi thoáng chốc thay đổi.

– Nam Dương Vương đừng nên ngăn cản nữa. Chúng ta phải đi thăm vương phi ngay lập tức.

Sau một hồi trầm mặc, hoàng hậu cũng không có ý định tiếp tục giằng co thêm nữa, trực tiếp đứng lên.

Hoa phi cũng được cung nữ bên cạnh đỡ dậy.

– Hoàng hậu nói phải, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Ngày hôm nay nhất định phải gặp được vương phi, xác định sức khoẻ vương phi đã tốt hơn phần nào thì bản cung và hoàng hậu mới có thể yên tâm.

Sắc mặt Vũ Văn Mặc lập tức u ám lạnh lẽo vô cùng, thậm chí quanh thân còn thoáng hiện sát khí. Nếu để kẻ khác biết Thư nhi không ở trong phủ, như vậy thanh danh của Thư nhi sẽ bị tổn hại, hắn tuyệt đối không cho phép! Hắn vừa muốn mở miệng đã nghe thấy ngoài cửa truyền đến từng trận ho khan dồn dập.

Ngay sau đó, nha hoàn ngoài cửa thấp giọng bẩm báo:

– Vương gia, vương phi đến ạ.

Nghe vậy, Vũ Văn Mặc nhíu mày nhìn ra cửa, tim như chợt ngừng đập.

Nhưng, chỉ trong nháy mắt, hắn đã tự giễu cười lạnh, nàng đã không còn ở trong phủ Nam Dương Vương, e rằng lúc này đây chỉ là trò bịp bợm mà Vũ Văn Hạo và Tạ Nguyên bày ra.

Hoàng hậu và Hoa phi nhìn nhau, rồi đồng loạt nhìn ra cửa.

Cửa mở ra, một nữ tử thân hình mảnh mai được một nha hoàn cẩn thận dìu vào.

Mộ Dung Thư cố hết sức ho khan vài tiếng, vì chân trái không còn bao nhiêu sức lực nên khập khiễng, nhìn qua quả nhiên là vô cùng yếu ớt. Khoé mắt lặng lẽ đánh giá tình hình trong phòng. Nhìn cách ăn mặc của hai người trước mặt, nàng lập tức xác định được ai là hoàng hậu, ai là Hoa phi.

Cuối cùng, ánh mắt Mộ Dung Thư nhìn về phía Vũ Văn Mặc, n.g.ự.c nàng bỗng nhiên đau đớn.

Hắn càng gầy hơn!

Ánh mắt nàng loé lên, cố hết sức nén không cho nước mắt chảy xuống, bắt buộc bản thân dời tầm mắt nhìn về phía hoàng hậu và Hoa phi, mang theo mấy phần diễn trò, dùng khăn gấm che miệng, ho khan nói:

– Thần phụ tham kiến Hoàng hậu nương nương, Hoa phi nương nương.

Nàng vừa dứt lời, thân hình Vũ Văn Mặc bỗng run lên mạnh mẽ. Hắn không thể tin nổi giật mình nhìn nàng. Vẻ mặt tái nhợt bởi kích động lẫn khiếp sợ mà hơi hơi đỏ lên.

Nàng là Thư nhi!

Hoàng hậu và Hoa phi nhìn nhau, trong lòng hoang mang tột độ. Vị Nam Dương vương phi này không phải đang đứng sờ sờ trước mặt sao?

Loading...