Trương thị thấy Triệu phu nhân đi rồi, lập tức đứng lên theo, cũng không quên nói với Mộ Dung Thư một câu:
– Bên cạnh Triệu phu nhân không có ai hầu hạ, giờ ta phải đưa Triệu phu nhân về viện của lão phu nhân. Vậy trước nói một tiếng với Lưu cô nương, lên đường bình an. Ngày sau có thời gian thì đến Liễu phủ làm khách nhé.
Dứt lời, nàng đến bên cạnh Triệu phu nhân đỡ bà rời đi.
Mộ Dung Thư nhìn bóng lưng hai người, trên khuôn mặt hiện lên nét lạnh lẽo khó che giấu.
Lúc này cũng đã qua nửa canh giờ, còn chừng nửa canh giờ sẽ khởi hành. Nếu Triệu Sơ đã hứa với nàng chắc chắn không đến lúc lại đổi ý. Huống hồ Liễu Dục cũng không đủ khả năng giở trò sau lưng.
Quả nhiên không lâu sau, Triệu Sơ đã phái gã sai vặt của hắn đến.
– Ngũ thiếu gia lệnh nô tài đến đưa cô nương xuất phủ.
Gã sai vặt kia đứng ngoài cửa nói với Mộ Dung Thư đang ở trong phòng.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư đang nóng lòng cũng thoáng thả lỏng.
Phi Nhi rất không nỡ, kéo kéo Mộ Dung Thư:
– Lưu cô nương lên đường bình an. Nếu sau này có cơ hội đến Liễu trấn thì nhất định phải tới Liễu phủ đấy.
Mộ Dung Thư nhìn về phía Phi Nhi, cười nói:
– Nếu ta đoán không sai, trước kia ngươi là nha đầu thông phòng của Liễu Dục phải không? Hi vọng về sau ngươi có thể sống tốt ở Liễu phủ.
Có một đêm, bỗng nhiên nàng ngủ không được nên rời giường, tự mình gắng gượng đi đến trước bàn châm trà, chợt nghe thấy phòng kế bên thoáng truyền đến tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ ái muội. Tuy rằng hai người kia đều cố gắng kiềm chế không dám gây tiếng động quá lớn nhưng dù gì nàng cũng là người đã trải qua chuyện nam nữ, đương nhiên biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Phi Nhi rất trung thành với Liễu Dục, vì vậy lúc nào cũng giúp Liễu Dục tìm cách thử nàng, nói hết những lời hay cho hắn. Thật ra Phi Nhi này cũng coi như là ngây thơ, lại cuồng si như thế.
– Lưu cô nương…
Phi Nhi không thể tin nhìn về phía Mộ Dung Thư, thì ra người ta đã sớm biết!
Mộ Dung Thư khẽ cong khoé môi, nhàn nhạt cười:
– Đi thôi.
Nàng nóng lòng muốn đi ngay. Tuy rằng lúc chạm đất chân trái vẫn khá đau, nhưng hiển nhiên trong mắt nàng những đau đớn này không là cái gì, chỉ như bị muỗi đốt.
Mãi cho đến lúc ra cửa cũng không thấy Liễu Dục, có lẽ hắn đang ở chỗ lão phu nhân chờ tin xấu của Triệu phu nhân.
Triệu Sơ đứng trước cửa, sau khi thấy nàng, trên khuôn mặt anh tuấn bức người hiện lên nụ cười rực rỡ chói mắt.
– Vì cần xe ngựa quá gấp nên cũng mất chút thời gian chuẩn bị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-329.html.]
– Ta vốn cho là còn phải đợi thêm, không ngờ huynh đã chuẩn bị xong nhanh như thế.
Mộ Dung Thư cười nhạt trả lời. Dứt lời, nàng lập tức ngẩng đầu nhìn về phía xe ngựa. Trước xe ngựa có một mã phu, vốn nàng không mấy chú ý, nhưng chợt phát hiện khi nàng nhìn người này thì thân hình hắn cong lên, dường như là hết sức kích động, lại như đang hành lễ.
Ở Liễu phủ này, chỉ có Triệu Sơ và Triệu phu nhân biết thân phận nàng nên cử động này của người đánh xe lập tức khiến nàng chú ý. Ngay khi Phi Nhi giúp nàng bước lên xe ngựa, Mộ Dung Thư bất ngờ thấy mã phu quay lại khiến nàng có thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn dưới mũ rơm.
Là Mã hộ vệ?
Mộ Dung Thư lại lần nữa cực kì mừng rỡ. Mã hộ vệ e ngại trước cửa phủ có người nhìn, mặt không đổi sắc hành lễ với Mộ Dung Thư, dù trong lòng cũng kích động không kém, khoé môi không ngừng run rẩy.
Mã hộ vệ vô cùng trung thành, tận tâm với Vũ Văn Mặc, là người được Vũ Văn Mặc tín tưởng nhất, cho nên lúc này Mộ Dung Thư cực kì mừng rỡ. Khoé mắt liếc đến Triệu Sơ, con ngươi đen của nàng chớp động, chợt nảy ra chủ ý bèn nói với Triệu Sơ:
– Nghe nói thân mình Liễu lão phu nhân không được tốt lắm, hẳn là không còn mấy ngày. Nếu lúc này Ngũ thiếu gia lại rời đi, sợ rằng sau này sẽ có tiếc nuối, mà trong lòng ta cũng cảm thấy áy náy. Hiện tại đã có người đáng tin cậy hộ tống ta, Ngũ thiếu gia không cần lo lắng. Với tình hình hiện tại, có lẽ Ngũ thiếu gia ở lại Liễu phủ là thoả đáng nhất.
Trước đó để cho Triệu Sơ mạo hiểm cùng nàng, là nàng không còn lựa chọn nào khác, hiện thời có Mã hộ vệ hộ tống, sao nàng lại có thể ích kỷ khiến Triệu Sơ bỏ lại Triệu phu nhân và Liễu lão phu nhân để cùng nàng đến kinh thành đây?
– Xin Ngũ thiếu gia yên tâm, nô tài sẽ dốc toàn lực ứng phó.
Mã hộ vệ nghe Mộ Dung Thư nói xong bèn xuống xe ngựa hành đại lễ với Triệu Sơ, vô cùng nghiêm túc nói.
Đôi mắt tối đen sâu thẳm kia của Triệu Sơ nhìn Mộ Dung Thư, tươi cười trên trán chậm rãi tán đi. Giây lát, hắn gật gật đầu:
– Vậy Lưu cô nương cứ đi trước về trấn Thượng Chí thăm người thân đi. Chờ mấy ngày nữa ta cũng sẽ đến đó một chuyến.
Nếu nàng đã có quyết định, hắn cũng không nên đi theo khiến nàng phải bận tâm. Về phần kinh thành, hắn buộc phải đi, đúng lúc hắn cũng có một số việc cần giải quyết.
– Ừ, gặp lại sau.
Trước cửa phủ người rất đông, Triệu Sơ đã hấp dẫn khá nhiều ánh mắt nên nàng không thể nói nhiều hơn, bèn thả mành xe ngựa xuống, từ bên trong nặng nề nói vọng ra hai chữ “Gặp lại!” vô cùng thận trọng.
Mộ Dung Thư vừa mới thả rèm xe ngựa xuống, Liễu Dục từ trong phủ hốt hoảng bước ra, sắc mặt trắng bệch nhìn xe ngựa đã buông mành sắp khởi hành.
Liễu Dục không khống chế được muốn chạy tới trước xe ngựa. Nàng phải đi rồi! Về sau e là hắn sẽ không có cơ hội gặp lại nàng. Đây là nữ tử duy nhất khiến hắn động tâm, lập tức sẽ rời hắn mà đi, nơi nào đó trong lòng Liễu Dục đau đớn khôn nguôi.
Nhưng nam tử sống ở đời, trên người đều có gánh nặng và trách nhiệm. Nữ nhân và trách nhiệm, thường thường nữ nhân cũng chỉ có thể trở thành vật hi sinh và luôn không được coi trọng.
Triệu Sơ đưa tay cản hắn lại:
– Nếu muốn bảo toàn Liễu gia, ngươi tuyệt đối không thể bước về trước thêm một bước.
Liễu Dục là biểu ca của hắn, tất nhiên hắn nể tình ba phần, không quá tính toán. Nhưng hiện Mã hộ vệ lại chưa lên xe ngựa. Người này có lòng hộ chủ rất mạnh, nếu Liễu Dục dám vượt qua Lôi Trì nửa bước, Mã hộ vệ tuyệt đối sẽ xuống tay không nể nang gì!
Ánh mắt Liễu Dục tràn đầy bi thương nhìn xe ngựa, lòng đau như cắt. Rốt cuộc hắn có chỗ nào không tốt? Nàng lại kiên quyết rời đi như thế? Hắn mơ hồ còn nhớ rõ cảnh tượng dưới chân núi ngày ấy, dáng vẻ kiên định của nàng, còn có một câu “Cứu ta” kia khiến hắn không cách nào quên.
Đời này, hắn sẽ không quên, đã từng có một người tên Lưu Dung, nữ tử khiến hắn động lòng, khiến hắn thiếu chút nữa muốn tháo xuống tất cả trách nhiệm trên người đuổi theo nàng.