Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 321
Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:23
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian thấm thoát, đảo mắt đã một tháng trôi qua.
Liễu trấn. Danh xứng với thực, nơi này chính là quê hương của cây liễu. Thế nhưng, hiện tại là mùa đông, trên cây liễu chỉ còn trơ lại có nhánh cây, không còn màu xanh lục đầy sức sống nữa.
Không khí vẫn còn khá lạnh, bên trong gian phòng tinh xảo thanh nhã đốt một lư hương và chậu than, chỉ một lát đã khiến cả căn phòng ấm áp hẳn lên.
– Lưu cô nương, thiếu gia ta có dặn phải giữ cho phòng cô nương luôn ấm áp, không được để cô nương bị lạnh. Nô tì chưa từng thấy qua thiếu gia lo lắng cho ai như vậy cả. Cô nương ngài chính là người đầu tiên đấy.
Một thiếu nữ thắt hai b.í.m tóc một bên đắp lại chăn cho nữ tử trên giường, môt bên nhẹ giọng cười nói. Nàng nhìn thoáng qua vị cô nương từ lúc tỉnh lại vẫn mang nụ cười nhạt trên mặt, đối xử với mọi người rất ôn hoà, thiếu nữ không nhịn được muốn trò chuyện cùng nàng ấy. Nàng vào phủ đã lâu, cảm thấy thiếu phu nhân dung mạo tuyệt sắc, nhưng vẫn không bằng vị cô nương trước mắt này, hơn nữa người trong phủ đều nói cô nương còn đẹp hơn thiếu phu nhân, nàng cũng cảm thấy thế. Bằng không sao thiếu gia có thể đối xử với cô nương tốt như vậy?
Cô nương trong miệng thiếu nữ chính là Mộ Dung Thư. Ngày đó nàng té từ trên núi xuống thì được người đi đường có lòng tốt cứu. Chờ lúc nàng tỉnh lại đã là ba ngày sau. Người cứu nàng là Liễu Dục, Đại thiếu gia của Liễu gia, đại gia tộc đứng đầu của Liễu trấn. Lúc ấy nàng hôn mê, hơn nữa kiểu tóc phụ nhân trên đầu cũng bị lộn xộn rối tung, vì vậy Liễu Dục bèn bảo người trong phủ nhân gọi nàng là cô nương, lúc nàng tỉnh lại lập tức báo cho người Liễu gia biết nàng là Lưu Dong.
Nàng vốn muốn nhanh chóng quay về trấn Thượng Chí, ngặt nỗi lúc ấy bản thân bị trúng độc rắn. Y thuật của các đại phu trong Liễu trấn không quá tốt, khiến cho nọc rắn lan ra khắp chân.
Hiện thời trên đùi nàng vẫn còn độc tố, có điều mỗi ngày nàng đều tự mình châm cứu, một thời gian nữa chắc chắn có thể đẩy lùi được toàn bộ nọc độc.
Ngày tỉnh lại, vì không thể tự mình hành động, nàng đành nhờ Liễu Dục phái người đến trấn Thượng Chí truyền tin. Nhưng đã một tháng trôi qua vẫn không có hồi âm, hiện thời nàng đang ở Liễu phủ, không biết gì về tình hình bên ngoài, vì vậy nàng hoàn toàn không biết rốt cuộc Liễu Dục có truyền tin không hay bọn họ tưởng nàng đã c.h.ế.t nên đã rời khỏi trấn Thượng Chí?
Nếu nói là Vũ Văn Mặc và Triệu Sơ không nhận được tin tức cũng không có khả năng, gã bắt cóc kia và Phương Dung Mai cũng đã đền tội.
Y theo sự hiểu biết của nàng đối với Hồng Lăng, nha đầu kia hẳn là ở trấn Thượng Chí chờ đợi.
Rốt cuộc nàng không cách nào biết được những chuyện xảy ra bên ngoài, mọi chuyện đều không thể xác định, nhưng mà, nàng đã bắt đầu hoài nghi Liễu Dục. Không nói đến những việc khác, chỉ cần nhìn vào sự quan tâm của hắn với nàng đã thấy là rất không bình thường! Dù sao cùng lắm nàng cũng chỉ là một nữ tử được hắn cứu về, thế mà hắn lại phái hai nha đầu hầu hạ.
Nàng ngẩng đầu tùy ý nhìn lướt qua phòng này, bố trí tinh xảo, toàn bộ bài trí đều là vật tinh phẩm quý trọng, đôi mắt không khỏi chợt lóe.
– Lưu cô nương? Người đang nghĩ gì thế?
Thiếu nữ thấy Mộ Dung Thư thất thần, lập tức hỏi.
Mộ Dung Thư thu hồi suy nghĩ, cười nhạt nhìn lại. Nha đầu này tên Phi Nhi, năm nay vừa mới mười lăm, tính tình hoạt bát, một tháng này nàng luôn luôn nằm ở trên giường, may mắn có nàng ấy ngẫu nhiên trò chuyện cũng đỡ buồn.
– Không có gì. Lấy giúp ta tách trà.
– Hôm nay thiếu gia ra ngoài bàn chuyện làm ăn, e là phải khuya mới về. Thiếu gia có dặn, nếu Lưu cô nương muốn ăn gì, phân phó nô tì là được. Nô tì sẽ bảo phòng bếp làm.
Phi Nhi nhìn qua vốn là một tiểu nha đầu đơn thuần, cũng không để ý lắm việc Mộ Dung Thư thất thần, lập tức rót nước trà đưa cho Mộ Dung Thư, cười nói.
Mộ Dung Thư cầm tách trà lên, trên khóe môi vẫn là nụ cười nhàn nhạt như cũ, khẽ rũ mi che giấu thần sắc trong mắt, nhấp mấy ngụm nước trà rồi cười bảo:
– Phi Nhi, ngươi cứ xem mà làm đi. Đồ ăn nên thanh đạm một chút.
Phi Nhi nhìn nụ cười tươi tắn thanh nhã trên khoé môi kia của Mộ Dung Thư, hơi hơi thất thần. Không biết vì sao, nàng luôn cảm thấy Lưu cô nương là một tiểu thư khuê các. Nếu không phải tiểu thư khuê các thì làm sao có thể ngay cả mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười đều quý khí tao nhã như vậy?
Thấy nàng ngẩn ra, Mộ Dung Thư cũng không nói gì, chỉ rũ mắt, nhìn đùi phải đã dần dần có chút hơi sức, trong lòng nàng âm thầm tính toán. Nàng nhất định không thể đợi tại Liễu phủ này lâu hơn nữa.
– Lưu cô nương, người cũng thật đẹp.
Phi Nhi nhịn không được nhìn Mộ Dung Thư ca ngợi, đây chính là lời trong lòng của nàng.
Mộ Dung Thư hé miệng nhàn nhạt cười, giấu kín tâm tư, nhìn dáng vẻ Phi Nhi, nổi lên ý muốn vui đùa, khẽ cười nói:
– Trong mắt của ta, dáng vẻ nhỏ xinh của Phi Nhi cũng rất thanh tú đáng yêu, chưa tới hai ba năm, chắc chắn là một mỹ nhân.
Gò má Phi Nhi lập tức xuất hiện hai rặng mây đỏ xinh đẹp, vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, quay lưng lại, xấu hổ trả lời:
– Lưu cô nương, ngài lại lấy nô tì ra đùa vui rồi. Nếu có được ba phần dung mạo của Lưu cô nương nô tì đã thoả mãn lắm rồi.
– Có đôi khi bề ngoài một người cũng không quan trọng, quan trọng là tấm lòng.
Mộ Dung Thư nhàn nhạt cười nói.
– Lưu cô nương nói có lý. Nô tì cũng cho là như thế.
Phi Nhi xoay người lại đối mặt Mộ Dung Thư, gương mặt nàng vẫn còn hơi đỏ.
Mộ Dung Thư lại cùng Phi Nhi nói vài chuyện. Đột nhiên, Mộ Dung Thư giống như vô tình hỏi:
– Ở trấn Thượng Chí vẫn không có tin tức sao?
Tuy rằng Phi Nhi nhìn qua rất đơn thuần nhưng dù sao vẫn khá lanh lợi, nàng lập tức nhìn đi chỗ khác, tránh tầm mắt Mộ Dung Thư, cười hơi mất tự nhiên, trả lời:
– Vẫn chưa, có phải người nhà của cô nương không còn ở trấn Thượng Chí hay không? Cũng đã một tháng, vẫn chẳng hề có chút tin tức gì. Nhưng Lưu cô nương cũng đừng quá lo lắng, thiếu gia chúng ta sẽ hết lòng tìm người nhà giúp ngài. Trước tiên ngài cứ đợi ở Liễu phủ.
Thiếu gia chúng ta? Nụ cười trên khoé môi Mộ Dung Thư càng sâu thêm mấy phần, ngay tại lúc Phi Nhi tưởng rằng Mộ Dung Thư sẽ hỏi tiếp, nàng lại cực kỳ tự nhiên dời đề tài:
– Phi Nhi bán mình cho Liễu phủ là ký văn tự bán đứt à?
– Đúng, Phi Nhi không có người thân. May mà Liễu phủ mua nô tì.
Phi Nhi có vẻ như thở dài nhẹ nhõm một hơi, nụ cười trên mặt lại tự nhiên hơn một chút.
Mộ Dung Thư gật gật đầu, câu có câu không trò chuyện với Phi Nhi.
Sau khi ăn cơm tối xong, nàng vốn định ngủ nhưng thê tử Liễu Dục, Trương thị lại đến đây.
Vẻ ngoài Trương thị cũng khá xinh đẹp, nhưng vì là con gái nhà thương nhân, trên người đương nhiên không có khí chất tiểu thư khuê các con nhà quan lại bẩm sinh như Mộ Dung Thư. Hơn nữa, ở dân gian, nữ tử đều được dạy dỗ tư tưởng tam tòng tứ đức, xem chồng là trời. Trương thị đối xử với mọi người khá hoà ái, không có tâm cơ gì, hạ nhân trong phủ hết sức kính trọng nàng, hai vị di nương khác cũng thật tôn trọng vị chính thất này. Chẳng qua có chút đáng tiếc là nàng gả cho Liễu Dục ba năm vẫn chưa sinh được đứa con nào.
Mấy ngày nay, Trương thị cũng tới thăm nàng vài lần. Ngẫu nhiên còn xưng hô tỷ muội với Mộ Dung Thư, Mộ Dung Thư đều chỉ cười nhạt ứng đối qua loa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-321.html.]
– Muội muội khoẻ hơn chưa? Chân đã có cảm giác gì chưa?
Trương thị ngồi bên mép giường cầm tay Mộ Dung Thư, dáng vẻ cực kì quan tâm hỏi.
Mộ Dung Thư cười trả lời:
– Tốt hơn nhiều, trên đùi cũng hơi có cảm giác, tin là không mấy ngày nữa sẽ có thể xuống giường.
– Muội muội thật khiến ta bội phục, còn biết y thuật. Đại phu trong trấn này so ra còn kém muội muội. Chờ khi khoẻ rồi, muội có dự định gì không?
Trương thị cười hỏi.
– Quay lại trấn Thượng Chí tìm người nhà. Mấy ngày nay đã làm phiền thiếu phu nhân và Liễu thiếu gia. Nếu không được hai người chăm sóc, ta cũng không thể hồi phục như thế.
Đáy mắt Mộ Dung Thư loé lên, bất động thanh sắc cười nhạt đáp lại.
Trong đôi mắt đẹp của Trương thị hiện lên một tia kinh ngạc, giọng nàng mang theo ý thăm dò:
– Mấy ngày nay trấn Thượng Chí báo tin về, người nhà của muội đã rời khỏi đó. Nếu muội muội một mình quay về trấn Thượng Chí sẽ khiến mọi người lo lắng. Đợi chân muội lành hẳn vẫn cứ trước ở Liễu phủ rồi cho người đi tìm người nhà muội, lúc nào tìm được muội hãy quay lại không phải tốt hơn sao? Huống hồ, một cô nương gia như muội muội cũng không tiện đi lại bên ngoài.
Mộ Dung Thư mím môi cười nhạt, không trả lời. Suy đoán trong lòng hầu như đã được chứng thật, không khỏi cảm thấy đau đầu. Có lẽ vẻ ngoài này của nàng quá không tầm thường, đưa tới bao nhiêu là phiền phức, nhưng mà nói gì đi nữa Liễu Dục cũng là ân nhân cứu mạng của nàng.
– Muội muội đã từng nghị thân chưa?
Trương thị thấy Mộ Dung Thư không trả lời, vẻ như đã chấp nhận, lại hỏi tiếp.
– Đã hứa hôn.
Mộ Dung Thư nhàn nhạt đáp. Nàng không chỉ hứa hôn mà còn gả cho người ta. Người kia, hiện thời ổn chứ? Nghĩ đến Vũ Văn Mặc, đôi mắt nàng thoáng chốc tối sầm lại.
Có điều tinh thần chán nản này rơi vào mắt Trương thị lại có một ý nghĩa khác, nàng vỗ vỗ mu bàn tay Mộ Dung Thư, khuyên nhủ:
– Muội muội nên nhìn về phía trước, không cần nghĩ quá nhiều. Cuộc sống muôn hình vạn trạng, rất nhiều chuyện không phải chúng ta có thể định đoạt.
Nghe vậy, đôi mắt Mộ Dung Thư chớp động, khóe miệng giật giật, cũng làm khó Trương thị nghĩ sai! Có điều nàng cũng lười đính chính.
– Muội muội có nghĩ tới việc tìm một mối hôn sự khác không?
Có vẻ như rốt cục Trương thị cũng nói ra mục đích hôm nay đến đây.
– Việc hôn nhân?
Mộ Dung Thư bình tĩnh hỏi ngược lại. Nàng muốn có được đáp án chính xác!
Trương thị lập tức cười nói:
– Mấy ngày nay ta cùng muội muội ở chung, càng cảm thấy muội muội rất thân thiết. Nếu tạm thời không tìm được người nhà, vậy thì, muội muội không ngại ở lại Liễu phủ. Muội muội cũng là người thông minh, nên biết tấm lòng của thiếu gia đối với muội.
Thì ra là thế! Mộ Dung Thư không khỏi cảm thấy thật buồn cười. Quả thật là dung mạo gây họa! Mặc dù nàng ở Liễu phủ không lâu nhưng cũng biết Trương thị đối với Liễu Dục là nói gì nghe nấy, e rằng những lời này cũng là điều Liễu Dục muốn hỏi đi.Thật đúng là có vài phần khó xử! Nếu Liễu Dục không phải là ân nhân cứu mạng của nàng, chắc chắn nàng không ngại dùng lời nói thẳng thắn cộng thêm vài câu trào phúng cự tuyệt. Mà lúc này, nàng phải cẩn thận tìm từ, dù sao khi vừa tỉnh lại, vì suy nghĩ còn hỗn độn chưa hoàn toàn tỉnh táo mà nàng quên sửa lại cách xưng hô của người trong phủ với mình, hiện thời nếu lại sửa thì hơi khó nói, có lẽ còn có thể dẫn tới phiền phức khác.
– Ta đã đính hôn.
Mộ Dung Thư nhàn nhạt trả lời.
Trương thị nghe vậy không khỏi mở to mắt. Chẳng lẽ mới vừa rồi là nàng hiểu lầm? Nhưng lúc nãy nhìn vẻ mặt Lưu cô nương quả thật vừa ảm đạm lại rất đau lòng, vốn tưởng chuyện hứa hôn của nàng ấy xảy ra biến cố, nhưng hiện tại xem ra, dường như nàng thật sự hiểu lầm. Trương thị cũng không tiện nói thêm gì nữa bèn đứng dậy:
– Đã không còn sớm, muội muội cũng nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì chúng ta nói sau vậy.
Mộ Dung Thư gật đầu, cười nói:
– Thiếu phu nhân đi thong thả.
Chờ Trương thị đi rồi, Mộ Dung Thư bảo Phi Nhi tắt nến đi. Trong bóng đêm, Mộ Dung Thư chầm chậm nâng chân trái lên. Hiện tại đã có chút hơi sức, mỗi đêm trước khi ngủ nàng đều vận động một ít, dựa theo tính toán của nàng, hẳn là còn khoảng nửa tháng là có thể hồi phục, tuy rằng tạm thời không thể hoạt động nhanh nhẹn như trước kia nhưng đi đường hẳn là không thành vấn đề.
Nếu đã biết ý định của Liễu Dục, vậy thì nàng càng nên nghĩ cách rời đi, nơi này không thể ở lâu.
Hôm sau
Sau buổi cơm trưa, Liễu Dục đến.
Liễu Dục là một nam tử anh tuấn, ngũ quan rõ ràng, mày đen như mực, sóng mắt như sơn thuỷ, mũi cao thẳng. Năm nay chỉ vừa hai mươi ba tuổi, hơn phân nửa sản nghiệp Liễu gia đều do hắn quản lý, thật cũng khá có bản lĩnh.
Lúc ấy mấy người bọn họ đang định từ trấn Thượng Chí chạy về Liễu trấn, đúng lúc gặp và cứu nàng. Đối với việc này, Mộ Dung Thư rất cảm kích. Dù sao lúc ấy nàng bị rắn độc cắn, nếu Liễu Dục sợ gặp phải phiền phức thì sẽ không cứu nàng, vậy chắc chắn nàng sẽ mất mạng. Cho nên nếu nàng muốn rời khỏi đây, tốt nhất là không cần phải sử dụng biện pháp quá khích. Dù sao, căn cứ vào biểu hiện mấy ngày nay của Liễu Dục, nếu nàng muốn rời đi, chỉ sợ cũng là một việc không hề dễ dàng.
– Hôm qua Tú nhi đã đến thăm ngươi phải không?
Liễu Dục tác phong nhanh nhẹn ngồi lên cái ghế đối diện, nhìn về phía Mộ Dung Thư trên giường, thái độ nhu hòa hỏi. Trong mắt hắn chứa mấy phần ẩn tình, ngày ấy ở dưới chân núi gặp được nàng mang đau đớn nhưng vẫn kiên cường, khát vọng muốn sống, trong lòng hắn rung động mạnh mẽ. Chưa bao giờ nghĩ tới, sau khi tỉnh lại, nàng một thân khí chất thanh nhã thoát tục càng làm cho người khác kinh ngạc. Từ lúc đó, hắn đã nổi lên ý định với nàng.
Thế nhưng, từ lời Trương thị hắn cũng biết được, nàng đã hứa hôn, trong lòng không khỏi có chút mất mát. Có điều, đây cũng là việc bình thường, nàng là nữ tử làm cho người ta động tâm như vậy, sao lại không ai cầu hôn chứ?
Tú nhi là tên Trương thị, tình cảm của Liễu dục và Trương thị coi như không tệ, vì vậy đều gọi tên. Mộ Dung Thư cười nhạt gật gật đầu:
– Vâng, đã phiền Liễu thiếu gia và thiếu phu nhân lo lắng, tin rằng không mấy ngày nữa, ta sẽ không cần ở trong phủ quấy rầy thiếu gia và thiếu phu nhân.
Nghe vậy, đôi mắt Liễu Dục chợt lóe, không tiếp lời. Hắn cười nói:
– Có thể sớm hồi phục cũng tốt. Lưu cô nương không cần sốt ruột, ở trong phủ đợi thêm mấy ngày, chờ vết thương hoàn toàn khỏi hẳn rồi rời đi cũng được. Có điều, mấy ngày nữa ta phải đến Bình Thành một chuyến, bàn chuyện buôn bán, e là phải đợi một đoạn thời gian mới có thể trở về. Mấy ngày nay ta tìm hiểu tin tức xung quanh một chút, nếu như có tin gì sẽ sai người quay về báo cho Lưu cô nương biết. Vì vậy, Lưu cô nương nên ở trong phủ chờ ta về, nếu Lưu cô nương đi rồi, không chừng lại lỡ mất tin tức của người nhà.
Bình thành? Đôi mắt Mộ Dung Thư sáng lên.