Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 317

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:17
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng kia tự giễu cười khổ, không ngờ mới từ kỹ viện trốn ra chưa lâu, hiện giờ lại sắp bị quẳng trở lại nghề cũ.

– Ngươi không phải Nhã di nương ở Lưu gia sao? Sao ngươi lại bị bắt vào đây?

Một nữ tử từng gặp qua Nhã di nương, lúc này nghe thấy được giọng nàng cảm thấy rất ngoài ý muốn. Dù sao Lưu gia cũng là gia đình khá giả trong trấn!

Ở một góc khác Mộ Dung Thư nghe vậy, khẽ nhướng mày, nhìn về phía đám người Nhã di nương. Trách không được tối hôm qua cảm thấy giọng nói kia vô cùng quen tai, thì ra là Nhã di nương! Xem ra Nhã di nương đã bị bắt mấy ngày, có lẽ là ngày ấy sau khi vào khách điếm đã bị ca theo dõi.

Nhã di nương cười khổ xong cũng không nói thêm gì nữa, xoay đầu sang một bên. Vừa xoay lại đã thấy Mộ Dung Thư đang ngồi trong góc. Lúc đầu khuôn mặt nàng tràn ngập kinh ngạc tò mò, về sau lại có chút nghi hoặc.

Ánh mắt Mộ Dung Thư không chút gợn sóng, thong dong bình tĩnh đối diện ánh mắt đánh giá của Nhã di nương.

– Ánh mắt ngươi rất giống một người!

Nhã di nương kinh ngạc kêu lên một tiếng. Ánh mắt trấn định không chút gợn sóng của nữ nhân này rất giống một người! Chính là xấu phụ mặt rỗ! Xấu phụ mặt rỗ kia tuy rằng rất xấu nhưng một một thân khí chất cao quý tao nhã không ai sánh bằng. Nàng chăm chú nhìn Mộ Dung Thư.

Giây lát, nàng lại hét to một tiếng:

– Ngươi chính là xấu phụ kia!

Mộ Dung Thư khẽ cong khoé môi cười nhạt, ánh mắt Nhã di nương này cũng không quá vụng về.

Những người khác nghe Nhã di nương kêu lên, đồng loạt nhìn về phía Mộ Dung Thư, trên mặt mỗi người đều hết sức khó hiểu. Rõ ràng nữ tử này là tiểu mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành, sao lại là xấu phụ chứ?

Mà trong mắt Nhã di nương vốn còn có hận ý và lửa giận, cũng không biết nghĩ tới điều gì lại thu hồi ánh mắt, yên tĩnh trở lại.

– Ngươi đẹp như vậy, nếu bị bán vào kỹ viện, thật sự là xong đời. Ta nghĩ, nếu ngươi tiến cung, chắc chắn sẽ được Hoàng Thượng sủng ái. Thế nhưng, nhìn kiểu tóc ngươi hẳn là đã gả cho người khác, quần áo trên người cũng rất sang trọng, làm sao lại bị bắt tới đây?

Một nữ tử đi đến bên người Mộ Dung Thư, có vài phần tò mò hỏi.

Mộ Dung Thư quay đầu nhìn nữ tử này. Quần áo trên người nàng đã rất bẩn, mà trên mặt cũng bị lem luốc, thấy không rõ dung mạo vốn có, nhưng một đôi mắt lại ngời sáng, trên người như có một loại hương khí nhàn nhạt. Con ngươi đen của Mộ Dung Thư chớp động, bị nhốt trong này mấy ngày, không được tắm rửa, trên người không có mùi mồ hôi đã là rất tốt, nhưng trên người nàng lại có mùi thơm. Hôm qua không chú ý, đến bây giờ nàng mới phát hiện những nữ tử bên cạnh đều có mùi này. Mộ Dung Thư đè lại nghi hoặc trong lòng, nhẹ giọng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-317.html.]

– Vì sao các ngươi lại không chạy trốn?

Đây là nghi hoặc vẫn lơ lửng trong lòng nàng từ hôm qua.

Nữ tử kia là người đơn thuần, nghe Mộ Dung Thư hỏi như thế, bĩu môi khinh thường nhỏ giọng thầm thì bên tai nàng:

– Chúng ta đều đã thử, nhưng chưa kịp chạy đến chân núi đã bị tóm lại. Đến lúc đó sẽ bị ăn một trận đòn roi. Còn nữa, nếu ai không phải hoàng hoa khuê nữ đều bị gã bắt cóc kia đùa bỡn. Trong đó có một nữ tử không nghe lời, sau khi bỏ trốn bị bắt về, bị hãm h.i.ế.p ngay trước mặt chúng ta rồi giết. Về sau chúng ta cũng không dám chạy nữa. Khuyên ngươi một câu, đừng nghĩ tới việc chạy trốn, không biết gã kia có yêu thuật gì, bất kể chúng ta chạy hướng nào hắn cũng đều có thể tìm được.

Nghe vậy, con ngươi đen sáng ngời của Mộ Dung Thư tối sầm lại. Bỗng nhiên nàng lại liên tưởng đến nghi vấn trên người các nữ tử này.

Nàng lập tức đưa ống tay áo lại gần chóp mũi, cẩn thận ngửi, quả nhiên cũng có một mùi hương, nhưng mà nếu so với những cô gái này thì tương đối nhạt hơn.

Tên bắt cóc này tuyệt đối không phải người thường! Trong đầu lại hiện lên thân hình của hắn, nhìn qua gầy yếu, nhưng lại có thể không cần tốn nhiều sức đã im hơi lặng tiếng khiêng nàng ra khỏi nhà Trương Đức, không hề kinh động người nào. Gã này đến tột cùng là ai?

Đang lúc nàng có điều nghi hoặc, cửa phòng được mở ra.

Phương Dung Mai bước vào.

Hôm qua Mộ Dung Thư vẫn chưa cẩn thận xem xét tình trạng hiện tại của Phương Dung Mai, cho nên khi nàng ta bước vào, tuy rằng trong lòng Mộ Dung Thư đã đoán được vài phần, dù sao mỗi ngày chỉ ăn một cái bánh ngô nhỏ, nhưng khi nhìn thấy thân hình vàng vọt gầy trơ xương của Phương Dung Mai, Mộ Dung Thư vẫn không nén nổi kinh ngạc!

Trước kia Phương Dung Mai khí chất thanh tú, dáng người hơi tròn trịa. Nhưng hôm nay lại là dáng vẻ khó coi thê thảm như thế! Nếu không phải sớm biết đây là Phương Dung Mai, e rằng khó có thể nhận ra!

Phương Dung Mai cũng trước tiên nhìn về phía Mộ Dung Thư. Khi chạm phải ánh mắt lạnh nhạt kia của Mộ Dung Thư, vẻ mặt nàng vô cùng phẫn hận, đã rơi vào tình trạng này rồi mà nàng ta vẫn có thể lạnh nhạt như thế! Nhưng trong nháy mắt, Phương Dung Mai lại lập tức thay đổi sắc mặt, nàng cười lạnh nhìn Mộ Dung Thư, nói:

– Không thể tưởng tượng được ngươi còn có thể bình tĩnh như thế! Ngươi cũng đã biết, ta hận nhất chính là sự bình tĩnh của ngươi. Giống như tất cả mọi chuyện ngươi đều nắm trong tay, không cần tốn nhiều hơi sức là có thể thay đổi tình cảnh bản thân! Ngươi luôn cao cao tại thượng, ngươi cho là thân phận ngươi tôn quý lắm sao? Hiện thời, ngươi cũng không khác gì bọn họ, sắp biến thành đồ đê tiện!

Khi nàng nảy sinh ác độc nói ra những lời này, tưởng rằng Mộ Dung Thư sẽ kinh hoảng, trấn định trong mắt sẽ sụp đổ. Nào ngờ Mộ Dung Thư lại vẫn bình tĩnh ung dung như cũ, hơn nữa trong mắt còn có mấy phần lãnh ý nhìn về phía nàng. Phương Dung Mai lập tức nhíu chặt hai mi.

– Trước kia ngươi không phải đối thủ của ta. Ngươi cho rằng, hiện tại ngươi đã có thể xoay chuyển tình thế? Hiện tại đến lượt ta hỏi ngươi, ngươi cũng đã biết, hiện thời ai đang có mặt tại trấn Thượng Chí? Ngươi tuyệt đối không phải kẻ ngu xuẩn, ngươi nên biết bản lãnh của hắn. Như vậy, khi ra tay với ta, ngươi nên nghĩ đến kết cục của mình trước!

Mộ Dung Thư chầm chậm đứng lên, trên người vẫn chưa có bao nhiêu hơi sức, nhưng nàng thẳng sống lưng, ánh mắt rét lạnh nhìn trực diện Phương Dung Mai, những lời nàng nói ra quả nhiên làm cho Phương Dung Mai biến sắc!

Loading...