Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 311

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:34
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ca nghe vậy, hai mắt tỏa sáng, lập tức vô cùng hứng thú nhìn Phương Dung Mai, nói:

– Ngươi nói xem.

Phương Dung Mai hai mắt khép hờ nhìn về phía viện của Mộ Dung Thư, giọng nói có vài phần ấp úng:

– Nữ tử ở trong viện tử kia đã từng là kẻ thù của ta. Nàng dung mạo khuynh quốc khuynh thành tuyệt sắc, thế gian hiếm có. Nếu có thể bắt được nàng bán cho kỹ viện, tuyệt đối sẽ được giá tốt!

Nàng rơi vào kết cục hôm nay, có phần do Thẩm trắc phi, cũng có phần do Mộ Dung Thư. Thẩm trắc phi đã chết, như vậy, Mộ Dung Thư không nên sống tiêu d.a.o như thế, hưởng thụ đầy đủ sủng ái của Vũ Văn Mặc, hiện thời còn trải qua cuộc sống không lo cơm áo, dựa vào cái gì chứ!

– Ta phải cẩn suy nghĩ thận đã. Cái nhà này bốn phía có ít nhất một đến hai gã cao thủ bảo vệ, tuyệt đối không thể động thủ tại đây.

Ca nheo lại hai mắt xanh biếc âm u, trầm giọng nói…

Trương Anh và Trương Tuyền trở về mang theo tin tức. Mọi chuyện tiến triển hết sức thuận lợi, vượt qua cả tưởng tượng của bọn họ. Vị Huyện lệnh đại nhân kia vừa nhìn thấy mẫu đơn kiện của bọn họ và hung khí gây án thì lập tức thẩm vấn Lưu Kiện.

Tuy rằng Lưu Kiện không thừa nhận những hành vi đó của mình, nhưng hôm nay chứng cớ ngay trước mắt, còn có những người dân trong trấn đúng ra làm chứng, Lưu Kiện không thể chối cãi được. Vị Huyện lệnh đại nhân kia thế nhưng lại phán quyết Lưu Kiện hai mươi năm tù giam!

Đây chính là hình phạt rất nặng! Những chỗ như nhà giam đó, ai biết hai mươi năm sau Lưu Kiện có thể nhìn thấy mặt trời hay không. Nghe tới đó, Lưu Kiện lập tức té xỉu tại chỗ.

Trong lòng Trương Anh nói không nên lời là mùi vị gì, xảy ra kết quả này phảng phất cũng còn có chút bi thương.

Mộ Dung Thư biết được kết cục của Lưu Kiện cũng không nghĩ nhiều. Người Lưu Kiện đ.â.m bị thương chính là Vũ Văn Mặc, Nam Dương Vương đương triều. Nghĩ đến Vũ Văn Mặc, Mộ Dung Thư chợt nhớ tới vết m.á.u trên con d.a.o kia, không tự chủ nhíu nhíu mày.

Hắn hẳn là bị thương không nặng, dù sao trên con d.a.o kia và trên đất bất quá chỉ dính vài giọt máu.

Buổi tối nay, Hiên nhi bị hoảng sợ nên bất kể thế nào cũng không chịu quay về phòng mình, bám chặt lấy Mộ Dung Thư muốn ngủ cùng nàng. Mộ Dung Thư không còn cách nào đành ôm Hiên nhi đi ngủ. Cả buổi tối, Hiên nhi đều ôm Mộ Dung Thư thật chặt, chỉ sợ nàng biến mất. Nàng thấy thế, nhịn không được cười cười tự giễu, có vẻ người làm mẹ như nàng quá thất bại, khiến cho Hiên nhi bất an như vậy. Nàng thật sự đã làm thất vọng sự phó thác chân thành của Ngọc Nhi, nữ tử đáng thương.

Mộ Dung Thư nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Hiên nhi, ôn nhu nói:

– Hiên nhi, đừng sợ. Mẫu thân không sẽ bỏ Hiên nhi đi đâu.

Ngày hôm sau.

Sau khi ăn xong điểm tâm, mấy người Mộ Dung Thư vốn định đến nhà Trương Đức thì ngoài ý muốn Triệu Sơ lại đến đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-311.html.]

Mấy ngày không thấy, người vốn trời sinh tuấn mỹ, sáng chói bức người, lúc này khi nhìn nàng, đôi mắt đen ôn nhuận của hắn lại mênh m.ô.n.g sâu thẳm như bầu trời đêm tràn ngập trăng sao, thâm thúy mà an bình. Ngoài ra dường như còn có một tia gợn sóng ẩn hiện. Nét đẹp nhẹ nhàng ôn nhuận như vậy, nàng chưa từng thấy qua.

Có điều khi thấy hắn cho gã sai vặt bên cạnh lui ra, nàng biết hắn có chuyện muốn nói bèn quay đầu nói với mấy người Hồng Lăng:

– Ta và Ngũ công tử có chuyện cần bàn bạc, các ngươi trở về trước đi, lát nữa chúng ta sẽ đến nhà Trương Đức.

Sau khi mấy người Hồng Lăng quay vào viện, Mộ Dung Thư và Triệu Sơ tức thì ngồi đối diện nhau trong đình.

Vẻ mặt Mộ Dung Thư trầm tĩnh nhìn Triệu Sơ, trong lòng bắt đầu đoán mục đích hôm nay hắn tới đây. Về phương diện hợp tác mua bán tơ tằm bọn họ đã bàn bạc xong xuôi, chỉ còn chờ đợt tiếp theo, đến lúc đó sẽ từng bước một hoàn thành kế hoạch. Vì vậy chắc chắn không phải nói về việc đó. Như vậy, ngoại trừ chuyện tơ tằm thì chỉ có chuyện về Vũ Văn Mặc…

Nàng cúi đầu nhìn tách trà trong tay. Tách trà này mua được trong chợ, xanh biếc như ngọc, đáng tiếc không phải ngọc, cũng không biết là làm bằng vật liệu gì, chỉ cần rót nước trà vào, màu xanh của tách trà càng thêm óng ánh trong suốt, nhìn vô cùng đẹp mắt. Mà phía ngoài tách trà có khắc hai đóa hoa mẫu đơn, nàng vươn ngón tay tinh tế trắng nõn như có như không nhẹ vuốt ve, chờ Triệu Sơ lên tiếng.

Triệu Sơ nhìn Mộ Dung Thư, ánh mắt sâu thẳm giấu sau đôi đồng tử tối đen ôn nhuận đột nhiên phức tạp, hắn trầm mặc một hồi mới mở miệng nói:

– Hắn bị thương.

– Ừm, có ngươi ở đây, hắn không có việc gì.

Ánh mắt Mộ Dung Thư chợt lóe, trầm giọng trả lời.

Triệu Sơ khẽ nhăn mày lại:

– Cổ tay hắn bị d.a.o sắc c.h.é.m phải, nếu không nhờ có võ công trong người, một nhát d.a.o này đã phế đi tay phải của hắn.

Nghe vậy, bàn tay đang vuốt ve hoa văn trên tách trà của Mộ Dung Thư hơi dừng lại.

Thấy nàng như thế, đôi mắt Triệu Sơ tối sầm lại, trầm giọng nói:

– Ngươi không định quay về, phải không?

Mộ Dung Thư hơi rúng động, nhìn hắn, lại nửa ngày không nói tiếng nào. Nhưng đủ mọi chuyện trong dĩ vãng chợt hiện về, nàng cúi đầu, trầm giọng trả lời:

– Đúng, ta đã quyết định. Nơi đó, ta không muốn trở về.

Đúng vậy, không muốn. Từ lúc rời đi nàng đã có quyết định. Là Vũ Văn Mặc xuất hiện, khiến nàng hơi do dự. Nhưng hôm qua khi sắp phải đối mặt với tử vong, trong nháy mắt đó nàng thật vô cùng căm hận thời đại này, cũng cảm thấy vô cùng bất lực.

Nàng biết, hiện tại, nàng không muốn trở về.

Loading...