Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 309

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:31
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nãy khi con d.a.o kia c.h.é.m xuống, hắn đã không có thời gian nhổ ra. Nếu không cho dù có điểm huyệt thì e là nàng sẽ phát hiện, mà hắn cũng kiên trì không được bao lâu. Dù sao miệng vết thương này cũng rất sâu.

Đôi đồng tử của hắn thăm thẳm như khoảng không vũ trụ đen đặc, sâu không thấy đáy, cắn nuốt tất cả mọi thứ. Cái hắn muốn chính là một cơ hội, nhưng dù sao hiện tại cũng không phải là thời cơ tốt.

Mã hộ vệ nghe vậy, quay đầu nhìn về hướng Vũ Văn Mặc đang nắm cánh tay phải, lúc này mới phát hiện cánh tay kia có vẻ như không còn chút sức mà buông thõng xuống, lại thấy trên mặt vết thương không có máu, hắn liền biết vương gia đã điểm huyệt cầm máu. Mã hộ vệ không ngừng tự trách, biết rõ vương gia vừa bệnh nặng mới khỏi, hiện thời thể lực sao có thể so với lúc trước, thế mà vừa rồi hắn lại không hề chú ý đến vương gia, chỉ một lòng nghĩ muốn để cho vương gia tự mình bảo vệ vương phi! Nếu như vương gia có việc gì, hắn khó mà chối tội này! Đây là do hắn thất trách!

– Vương gia, có tổn thương đến gân mạch không?

Mã hộ vệ trầm giọng hỏi.

Vũ Văn Mặc khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ tựa lông hồng:

– Không sao.

Chút vết thương nhỏ ấy đối với hắn mà nói chẳng là gì. Lúc ấy thấy nàng không hề sợ sệt chống lại gã kia, bình tĩnh ung dung như thế, nhưng con d.a.o lại chỉ cách đỉnh đầu nàng có hơn một thước, nếu như rơi xuống, đủ để lấy mạng nàng! Mà khi nàng đối mặt với cái c.h.ế.t lại thản nhiên như vậy, không lộ ra chút sợ hãi nào.Cũng ngay trong tích tắc đó, hắn bỗng nhiên sợ, chẳng lẽ trong lòng nàng, không có bất kỳ người nào hay chuyện gì có thể làm cho nàng quyến luyến thế giới này? Hắn không thể, vậy ngay cả người mà nàng thật tình chăm sóc, đối đãi như con ruột là Hiên nhi cũng không được sao?

Nghĩ đến đây, Vũ Văn Mặc không cách nào khống chế được trái tim mình run lên mạnh mẽ, dường như có gì đó trong nháy mắt này muốn thoát ra, nhưng lại không thể nên bị trói buộc bên trong cơ thể không ngừng giãy giụa, cuồng loạn giày vò.

Giờ khắc này, hắn chân chính hiểu được cái gì mới gọi là đau, cái gì là đau không cách nào khống chế, cái gì là nỗi đau mà không một loại thuốc nào có thể xoa dịu được! Cho dù là loại thuốc có công dụng mạnh nhất như ma phí tán (chả biết là thứ gì) cũng không thể khiến hắn cảm thấy đỡ hơn.

Thật sự không có bất kỳ người nào có thể giữ chân nàng?

Không…

Mộ Dung Thư nhìn bóng lưng hắn rời đi, tiêu điều mà gầy gò.

Hắn rời đi như vậy thật ngoài dự liệu của nàng. Tuy rằng lúc này đây hắn cứu nàng, trong việc này xen lẫn nhiều ý đồ khác, là ý riêng và sự thành toàn của Mã hộ vệ, nhưng cuối cùng đúng là hắn đã cứu nàng.

Mộ Dung Thư cúi đầu nhìn về nơi cách chân mình không xa. Con d.a.o vừa rồi suýt lấy đi tính mạng nàng đang nằm đó, địa tầng trong trấn nhỏ này vẫn chưa ổn định, vì vậy con d.a.o này thật dễ dàng cắm trong vào đất.

Trên mặt đất màu đen còn vương vãi vài giọt m.á.u tươi, m.á.u tươi kia gặp không khí nên đọng lại.

Con ngươi đen luôn bình tĩnh thong dong không nhìn ra một tia gợn sóng của nàng thoáng chớp động, khoé môi hơi mím lại. Hắn bị thương.

Nàng ngẩng đầu lại nhìn về hướng hắn rời đi, đã không còn bóng dáng người đó.

Còn gã Lưu Kiện đang ngốc đến thất thần thì sắc mặt tái nhợt, sau khi giật mình tỉnh lại đã hốt hoảng muốn bỏ chạy, nhưng lại không cách nào nhấc chân lên được, lúc này mới nhớ tới, vừa rồi lúc người nọ cứu ả xấu phụ cũng đã đồng thời ném hai hòn đá trúng người hắn.

Mấy người Hồng Lăng sau khi trải qua giây phút kinh hồn táng đảm cũng đã định thần lại, phát hiện ra ý đồ của Lưu Kiện, vừa muốn bước lên bắt lấy hắn mới phát hiện hắn căn bản không cách nào di chuyển hai chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-309.html.]

Đôi mắt Trương Tuyền loé lên:

– Hắn bị điểm huyệt rồi!

Trên mặt hắn khó nén vui mừng. Những năm gần đây hắn luôn luôn ở bên ngoài tìm người học võ công, nhưng lại không tìm được người nào biết điểm huyệt, dù sao môn công phu này vô cùng cao thâm, không ngờ võ công hai người vừa rồi kia lại cao thâm như thế! Hắn lại quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Thư, hắn càng cảm thấy thân phận của phu nhân tuyệt đối không đơn giản.

Cùng có nghi hoặc này còn có Trương Anh. Nàng cũng phát hiện vài thứ. Phu nhân cũng không đơn giản, có lẽ thân phận vô cùng tôn quý. Thế nhưng, mặc kệ thân phận phu nhân ra sao, nếu không có ngài, nàng cũng sẽ không có hôm nay. Hiện thời nàng như được tái sinh, cơ hội như thế không phải ai cũng có. Chính là, trước mắt xem ra, phu nhân và phu quân của ngài hình như có vấn đề.

Hiên nhi bị buông xuống lúc này mới tỉnh thần lại, cặp chân ngắn cũn lập tức lao về phía Mộ Dung Thư:

– Mẫu thân!

Mộ Dung Thư chầm chậm thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhìn Hiên nhi đã chạy đến bên cạnh mình, ôm bé lên, lấy khăn lụa ra lau nước mắt cho Hiên nhi, dịu dàng trấn an bé:

– Mẫu thân không sao, Hiên nhi đừng sợ.

Hiên nhi cẩn thận liếc nhìn Mộ Dung Thư, xác định Mộ Dung Thư thật sự không có chuyện gì, lại nức nở khóc thành tiếng:

– Mẫu thân về sau đừng rời khỏi Hiên nhi, Hiên nhi sợ mất đi mẫu thân. Hiên nhi không có mẹ, nhưng không thể không có mẫu thân.

– Ừ, ừ. Về sau bất kể thế nào mẫu thân cũng sẽ không rời khỏi Hiên nhi, Hiên nhi yên tâm, ngoan.

Mộ Dung Thư lấy khăn tay nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho Hiên nhi, lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ an ủi. Trong lòng nàng tự trách, nàng là người đã trải qua tử vong, cho nên cảm thấy cái c.h.ế.t cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng, có lẽ hẳn nên nói là vô cùng thản nhiên. Nàng vốn chẳng thích thú gì thời đại này, cũng không thích ứng được. Thời đại này có quá nhiều trói buộc đối với nữ nhân, những gì mà nàng vẫn theo đuổi chính là chuyện rất không thực tế, cho nên nàng bốc đồng muốn lựa chọn thoát ra. Nhưng nàng lại đã quên, ở thời đại phong kiến này, ở nơi có rất nhiều chỗ nàng không hài lòng này, có người cần nàng, không muốn nàng rời đi.

Hiên nhi từ trước tới nay đều rất hiểu chuyện, sau khi Mộ Dung Thư khuyên giải vài câu đã chỉ còn thút thít, trong miệng nhỏ còn lẩm bẩm:

– Hiên nhi phải mau lớn lên, mẫu thân phải chờ Hiên nhi hiếu kính. Hiên nhi phải mau lớn lên, có thể bảo vệ mẫu thân.

– Được, mẫu thân chờ con.

Mộ Dung Thư không ngừng gật đầu cười hứa hẹn. Hiên nhi thấy nàng như thế lập tức yên tâm, vươn tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại vỗ vỗ bả vai Mộ Dung Thư:

– Mẫu thân đừng sợ.

Trong lòng Mộ Dung Thư rất ấm áp.

– Ừ, mẫu thân không sợ.

– Vương phi, gã Lưu Kiện kia xử trí thế nào?

Loading...