Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 305

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:25
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

– Tam phu nhân?!

Sao lại là Tam phu nhân?

Hồng Lăng không thể tin được nhìn người trước mắt, nữ tử hình dung khô bại, thân hình gầy guộc chỉ còn lại có da bọc xương, xanh xao vàng vọt.

Trong trí nhớ, Tam phu nhân Phương Dung Mai, mặc dù không xinh đẹp bằng Nhị phu nhân, Tứ phu nhân, nhưng cũng là một cô gái nhỏ, nhìn qua thuần khiết thanh tú. Giờ đây nữ tử trước mắt này, nếu không phải nàng ta chủ động gọi thì Hồng Lăng cũng sẽ không quan sát tỉ mỉ, lúc này mới nhận ra khuôn mặt và ngũ quan hết sức quen thuộc, vậy thì chắc chắn nàng sẽ không nhận ra Tam phu nhân.

Riêng Tam phu nhân lại là vẻ mặt kinh hoàng, gã đàn ông vốn đang đứng bên người nàng cũng ngẩng phắt lên nhìn về phía Hồng Lăng. Mặt hắn lộ vẻ vẻ dữ tợn, nhưng khi ánh mắt quét đến Trương Tuyền bên cạnh Hồng Lăng thì lập tức cúi đầu.

Đó chỉ là sự biến hóa nhỏ nhoi trong thoáng chốc nhưng Hồng Lăng vẫn kịp nhận thấy được. Nàng lập tức dời mắt khỏi Tam phu nhân, liếc nhìn gã kia. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn Hồng Lăng đã lập tức nhăn mày lại. Người này nhìn qua gầy yếu, xanh xao vàng vọt, nhưng giấu dưới hàng mi kia có vẻ như là ánh mắt không phải là người bình thường nên có, ngược lại hàm chứa sự dữ tợn khiến người khác sợ hãi.

– Hồng Lăng, ngươi biết nữ tử này?

Trương Tuyền nghi hoặc hỏi.

Mà ngồi trong sân trong đình, Mộ Dung Thư nghe được tiếng hô của Hồng Lăng, lập tức hai mi cau chặt. Vì sao Phương Dung Mai lại xuất hiện ở trấn Thượng Chí này?

Hồng Lăng gật gật đầu:

– Đúng, ta có biết nàng.

Nàng vừa nói xong, thân hình gầy yếu của Phương Dung Mai run rẩy kịch liệt.

– Nếu đã quen biết thì mời nàng vào ngồi một chút. Đúng lúc hỏi xem sao nàng lại lạc mất người nhà. Nếu chúng ta có thể thì đương nhiên phải giúp một tay.

Trương Tuyền nghe Hồng Lăng bảo có quen biết Phương Dung Mai bèn có lòng tốt lên tiếng.

Hồng Lăng đang nghi ngờ vì sao Phương Dung Mai lại xuất hiện ở trấn Thượng Chí, đồng thời nàng còn không rõ lắm vốn hẳn là một Phương Dung Mai vì chuyện cấm họa mà bị xử trí đưa đến sơn trang, hôm nay sao có thể xuất hiện cùng một gã nam tử xa lạ ở đây chứ? Theo nàng được biết, nhà mẹ đẻ của Phương Dung Mai khá giàu có, tuy rằng gia thế không bằng nhà Đỗ Khả, nhưng cũng là có phủ đệ riêng, sao có thể khiến cho cửa nát nhà tan? Xem tình huống như vậy, có lẽ là Phương Dung Mai đang nói dối. Nàng tại sao phải nói dối?

Hồng Lăng lại bắt đầu đánh giá Phương Dung Mai. Trên người nàng ta mặc quần áo rách rưới, dơ bẩn đã nhìn không ra màu sắc thực sự, mà khuôn mặt vốn trắng nõn nà lại xuất hiện mấy vết thương, đây là đã xảy ra chuyện gì?

Ngay tại lúc nàng nghi hoặc, gã nam tử gầy yếu vẫn luôn trầm mặc kia lại kéo Phương Dung Mai chạy đi!

Tình huống này xảy ra quá nhanh khiến Hồng Lăng và Trương Tuyền trở tay không kịp.

– Sao bọn họ lại bỏ đi? Gặp người quen không phải nên vui mừng hỏi thăm sao? Giờ ngược lại còn như là có tật giật mình?

Trương Tuyền nhìn bóng lưng chạy trốn của hai người Phương Dung Mai, vô cùng buồn bực nói.

Riêng Hồng Lăng lại yên lặng cau mày, xoay người đi về phía đình nghỉ mát.

Trương Tuyền chớp chớp mắt, không hiểu Hồng Lăng đây là có chuyện gì.

Mộ Dung Thư nhìn Hồng Lăng đã trở lại, trầm giọng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-305.html.]

– Là Tam phu nhân sao?

Nếu thật là Tam phu nhân, phát hiện Hồng Lăng ở chỗ này, phản ứng nên có tuyệt đối không phải là nhanh chóng bỏ chạy như thế! Dù sao Hồng Lăng vốn hẳn phải ở phủ Nam Dương Vương chăm sóc Nam Dương vương phi đang lâm bệnh nặng, nàng ta chắc chắn sẽ nghi ngờ vì sao Hồng Lăng lại xuất hiện tại trong ngõ hẻm này, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ dễ dàng như thế. Nhưng hôm nay nàng ta lại chạy trốn, điều này dường như không bình thường.

– Nô tì xác định, là Tam phu nhân. Chẳng qua nếu không phải cẩn thận nhìn, thật sự là khó có thể liên hệ nàng với Tam phu nhân trước kia. Hiện thời sắc mặt nàng khô vàng, thân hình gầy guộc, quần áo rách rưới, nơm nớp lo sợ như hành khất ăn xin.

Hồng Lăng nhanh cau mày, trầm giọng trả lời.

Mộ Dung Thư gật gật đầu, sau đó cầm lấy chén trà uống vài ngụm, vẫn chưa hỏi tiếp.

Một bên Trương Anh nhìn nhìn thái độ hai người, tuy rằng nàng không đủ thông minh, nhưng cũng có thể ít nhiều thấy được, có vẻ như quan hệ của vị Tam phu nhân kia cùng hai người Mộ Dung Thư cũng không gần gũi thân thiết gì, hoặc là còn lại chút tự trọng, bằng không người gọi Tam phu nhân bụng đói kêu vang kia sẽ không bỏ đi, mà Hồng Lăng cũng không hề gọi lại, cho nên nàng lập tức trầm mặc không lên tiếng hỏi.

– Mẫu thân, người không cần sợ hãi, mấy hôm nay Hiên nhi đã học được một chút võ công, sau này sẽ không ai dám khi dễ mẫu thân. Hiên nhi bây giờ là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, có thể bảo vệ mẫu thân!

Hiên nhi thấy Mộ Dung Thư thất thần, lập tức dùng tay nhỏ bé vỗ vỗ đùi Mộ Dung Thư, trên khuôn mặt nhỏ nhắn toàn là vẻ nghiêm túc.

Nghe vậy, trong lòng Mộ Dung Thư vô cùng cảm động, vỗ vỗ đầu của bé, cười nói:

– Đúng vậy, Hiên nhi đã là tiểu nam tử hán!

– Mẫu thân, không phải tiểu!

Tiểu Hiên nhi như người lớn sửa lại.

Mộ Dung Thư không khỏi buồn cười nói:

– Được, được, là nam tử hán, không phải tiểu nam tử hán.

Chờ khi trở về phòng về, Mộ Dung Thư lập tức dặn Hồng Lăng:

– Mấy ngày này ngươi hãy cẩn thận để ý, ta e là Phương Dung Mai sẽ còn tìm ngươi.

– Phương Dung Mai chỉ gặp ta mà vẫn chưa nhìn thấy phu nhân, sẽ không có chuyện gì. Nếu nàng tới tìm ta lần nữa, ta chắc chắn nghĩ cách lừa nàng. Chút chuyện này cũng không khó. Chỉ là ta không nghĩ ra, Phương Dung Mai vì chuyện cấm họa mà bị đuổi khỏi vương phủ đưa đến sơn trang, nàng vốn nên ở đó, sao bỗng nhiên hôm nay lại xuất hiện ở trấn Thượng Chí? Còn có gã nam tử bên người nàng kia nhìn qua hành tung rất khả nghi, trước kia ta chưa từng gặp qua, chẳng lẽ cũng là nam nhân ở sơn trang? Nhưng nếu sơn trang có chuyện, phủ Nam Dương Vương sẽ không thể không có tin tức. Còn nữa, nếu Phương Dung Mai bỏ sơn trang về nhà mẹ đẻ, như vậy, nhà mẹ đẻ nàng cũng coi như là giàu có, sao lại đến nông nỗi như hôm nay?

Hồng Lăng cau mày trầm giọng nói.

Phương diện này quả thật có nhiều điểm rất đáng ngờ. Mộ Dung Thư khép hờ đôi mắt gật gật đầu:

– Đúng vậy. Xem ra quả thật có khá nhiều điểm đáng ngờ, trước mắt cũng không có cách nào tìm hiểu nhiều hơn, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút đi.

– Vâng ạ.

Trong mấy ngày kế tiếp đều không có tin tức gì của Phương Dung Mai, người này bất chợt xuất hiện rồi lại như bỗng nhiên tan biến vào hư không. Hồng Lăng tạm thời yên tâm.

Riêng Lưu gia, tuy tiêu tốn hết hai triệu bốn trăm ngàn lượng bạc mua lại số tơ tằm đó của Mộ Dung Thư, nhưng những khách hàng quen kia đã đến thời gian hẹn lại vẫn chậm chạp không hề xuất hiện. Người của Lưu gia sốt ruột, rốt cuộc thương nhân kia phái người truyền tin đến, nói là năm nay không có ý định mua tơ tằm. Sau khi nhận được tin này, người của Lưu gia nhất thời không biết nên làm gì. Lúc trước bọn họ vốn không hề nghĩ những khách hàng lớn này sẽ không mua tơ tằm nữa, dù sao những người đó cũng có vài chục cửa hàng tơ lụa, vì vậy trong khế ước cũng không đề cập đến điều khoản nếu như thương nhân kia không mua tơ tằm sẽ phải bồi thường ra sao, tuy rằng mấy người đó có mang đến vài ba trăm lượng bạc đến bồi thường, nhưng số lượng lớn tơ tằm hiện đang trong tay họ phải làm thế nào? Huống hồ số tơ tằm này còn phải dùng cái giá c.ắ.t c.ổ để mua lại.

Loading...