Nhưng Lưu Kiện vốn cũng không phải là một người thương hương tiếc ngọc. Hắn lúc này hơi nóng đã bốc lên tới đầu, trong tiếng cười nhạo của mọi người thật muốn g.i.ế.c Nhã di nương. Lúc này ả lại còn nói nhiều như thế, càng khiến hắn phiền chán, thống hận, trực tiếp một cước đạp ả ta ngã văng ra.
Mộ Dung Thư khẽ nhướng mày, trong lòng cười lạnh, cảnh này nhìn vô cùng quen mắt.
Trương Anh xoay mặt không muốn nhìn nữa. Dù sao mấy ngày trước, tự bản thân nàng đã trải qua cảnh này. Tuy rằng nàng đã từng bị Lưu Kiện và Nhã di nương hãm hại, nhưng dù sao cũng là người hiền lành chất phác, nhìn không được người khác đau khổ như thế.
Trương Tuyền lại không nhịn được khóe miệng khẽ nhếch. Những năm gần đây lăn lộn trên giang hồ, hắn sớm đã không còn là người mềm lòng như vậy, Nhã di nương nên trả giá thật nhiều, sớm biết hôm nay sao lúc trước còn làm như thế?
Hồng Lăng nghiêng thân nói khẽ bên tai Mộ Dung Thư:
– Cái này gọi là trừng phạt đúng tội.
Nếu Nhã di nương sớm biết có kết quả như hôm nay, vậy ả ta vẫn sẽ xuống tay ngoan độc đối với Trương Anh sao?
Trong phòng Triệu Sơ khẽ nhíu nhíu mày, nhẹ giọng phân phó gã sai vặt phía sau:
– Đóng cửa lại đi.
Nhã di nương bị một cước này đá văng ra xa, cho dù muốn lết tới gần Lưu Kiện chút nữa để cầu xin tha thứ cũng không còn sức lực.
– Kiện Nhi, đừng dây dưa nữa. Không cần nghe lời ả đàn bà không biết hổ thẹn đó nói. Hôm nay trong nhà còn có nhiều việc cần phải xử lý, đi thôi.
Lưu lão gia thật sự xấu mặt không chịu nổi, chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.
– Đúng vậy, Kiện Nhi, đừng nghe ả nói nữa. Hôm nay chúng ta đã đi ra ngoài khá lâu, còn dây dưa ở đây cũng chẳng có lợi lộc gì, đi thôi.
Lưu phu nhân cũng bước lên nói.
Nghe vậy, Lưu Kiện mang sắc mặt xanh mét nhổ một ngụm nước bọt lên người Nhã di nương, lại nhìn thoáng qua Trương Anh, trong mắt không che giấu chút nào sự chán ghét và khinh thường. Tiếp đó, trong tiếng nghị luận sôi nổi của đám đông vây quanh, người một nhà Lưu gia bỏ đi khỏi đó như chạy trốn.
Sau khi một nhà Lưu gia đi hết, Nhã di nương ngồi yên bất động trong sân giống như xiêu hồn lạc phách.
Hàng xóm láng giềng lên tiếng trào phúng gièm pha Nhã di nương một trận rồi đồng loạt giải tán.
Mộ Dung Thư nhàn nhạt nhìn lướt qua Nhã di nương, quay đầu về phía Hồng Lăng, Trương Anh, Trương Tuyền nói:
– Chuyện còn lại các ngươi xử lý đi.
Dứt lời, nàng đi vào nhà, Hồng Lăng cũng theo sát phía sau.
– Vâng.
Trương Tuyền, Trương Anh lập tức đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-300.html.]
Ngay lúc Mộ Dung Thư xoay người đi vào nhà, một bóng người khoác áo bào tím sẫm xuất hiện trước cửa, đôi tròng mắt đen sâu hun hút của người đó không hề chớp nhìn chằm chằm cánh cửa phòng đóng lại sau lưng nàng kia.
– Vương gia, vì sao ngài không gặp vương phi?
Một hộ vệ phía sau nam tử kia tiến lên một bước, thấp giọng hỏi.
Nghe vậy, trong nháy mắt đôi đồng tử của nam tử kia trở nên đen như bóng đêm huyền ảo, nếu để ý có thể thấy trong đôi mắt như đêm đen ấy có một nỗi đau sâu sắc. Cẩn thận nhìn lại, còn có thể phát hiện trên mu đôi bàn tay sớm nắm chặt thành nắm đ.ấ.m đã nổi đầy gân xanh. Nếu nàng đã không thèm che giấu hành tung của mình, cũng để cho Mã hộ vệ biết được, như vậy chứng tỏ nàng đã suy nghĩ cẩn thận, cũng có quyết định…
Quyết định này…
Hắn nhíu chặt mày, sâu tận đáy mắt càng thêm thâm trầm, trái tim tựa hồ bị từng nhát d.a.o đ.â.m vào đau đớn.
Giây lát, giọng hắn dị thường âm trầm nói:
– Ngươi đi hủy khuôn mặt Lưu Kiện cho ta.
– Vâng.
Vì hai người đứng khá xa cánh cổng, vốn Trương Tuyền và Trương Anh cũng không chú ý, nhưng hai người vừa đuổi kẻ đang hoang mang lo sợ, Nhã di nương, ra ngoài xong, lại nhìn thấy ở trước cửa có hai người đàn ông, nhất thời đều cảm giác được một luồng khí lạnh thấu xương ập tới. Nam tử trước mặt một thân như hàn băng vạn năm, hơi thở lạnh lẽo khiến hai người không dám nhìn thẳng. Mà nam tử kia dùng đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo đó liếc nhìn bọn họ, có thể làm cho họ không tự chủ giật mình.
Bọn họ cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, trước cửa đã không còn bóng dáng người đàn ông kia.
– Tỷ tỷ, người đó là ai vậy?
Trương Tuyền hàng năm luyện võ, cơ thể lúc nào cũng ấm áp, nhưng mới rồi lại cảm thấy cả người lạnh lẽo đến phát run. Khi nào thì trấn Thượng Chí lại có nhân vật bậc này xuất hiện? Hắn vừa rồi còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi người đàn ông kia.
Trương Anh lắc đầu:
– Ta cũng không biết, có lẽ là người qua đường thôi. Chuyện người khác chúng ta đừng quan tâm làm gì, đóng cửa lại đi.
Y phục người đó mặc được may từ vải vóc thượng hạng, đường may khéo léo, toàn thân toát ra khí độ bất phàm, vừa thấy đã biết không phải nhân vật đơn giản.
Mà sau khi Nhã di nương bị đuổi đi, hoang mang lo sợ lang thang trong ngõ hẻm, không hề tranh cãi ầm ĩ, thật ra khiến Trương Anh và Trương Tuyền đỡ nhọc lòng.
Mộ Dung Thư trực tiếp đi thẳng đến căn phòng Triệu Sơ tạm thời nghỉ lại.
Triệu Sơ vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Mộ Dung Thư đang đi về phía mình. Bỗng nhiên thấy mấy vết rỗ trên khuôn mặt Mộ Dung Thư, trong mắt chợt loé lên.
Mộ Dung Thư đúng lúc nhìn thấy khoảnh khắc đó thì sau khi ngồi xuống, cười nói:
– Thích hợp che giấu khuôn mặt, sẽ giảm bớt không ít phiền phức.
Ở cổ đại, nữ tử quá đẹp, nếu như không có gia tộc lớn mạnh bảo vệ, chỉ có thể rơi vào kết cục trở thành vật phẩm cho đám nhà giàu quyền thế đùa bỡn.