Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 295

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:09
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

– Gia nghiệp Lưu gia bất quá là mấy chục năm, không ngờ khẩu khí cũng lớn như thế.

Giọng nói rất quen thuộc, Mộ Dung Thư khẽ cau mày, bước chân khựng lại một chút, không ngờ hắn sẽ đến! Mấy ngày nay nàng không hề che giấu hành tung, chỉ là có vấn đề thì nên đối mặt, dù sao trốn tránh cũng không phải biện pháp. Ngày sau nàng cũng không muốn trải qua cuộc sống bấp bênh. Nhưng thật không ngờ, người này, hắn sẽ đến.

– Phu nhân…

Hồng Lăng nhìn thấy người vừa đến, lo lắng nhìn về phía Mộ Dung Thư. Mấy ngày nay luôn luôn yên bình, nàng căn bản không nghĩ tới sẽ có người tìm đến, hơn nữa còn đột ngột như thế, hoàn toàn ra ngoài dự liệu của họ. Hiển nhiên, vương phi rất ngoài ý muốn, bây giờ nên làm gì?

Trước cửa, đám người Lưu gia, Trương Anh lẫn Trương Tuyền hiển nhiên không biết kẻ bỗng nhiên xuất hiện là ai. Thế nhưng, Trương Tuyền khá kinh ngạc khi thấy nam tử này, người này biết bay! Nếu không sao tốc độ lại nhanh như thế.

Nam nhân đột nhiên nhảy ra này có một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, ngũ quan tuấn mỹ như điêu khắc, con ngươi đen như mực, khoác trường bào màu trắng, tao nhã đứng đó, khiến lòng người chấn động, như tuyết đầu mùa trên núi cao, tao nhã xuất trần. Những lời này trầm tĩnh từ trong miệng hắn thốt ra, mang theo vài phần lãnh ý. Ai có thể nghĩ tới, một người ôn hòa như vậy còn có một mặt như thế. Những đường nét tuấn mỹ trên gương mặt hắn, khóe miệng còn khẽ cong lên chút ý cười đẹp đẽ tuyệt luân, nhưng, trong giọng nói ngầm chứa đựng hơi thở lạnh như băng, khiến người khác nhất thời không cách nào phản ứng kịp, cũng phân không rõ, câu nói kia có phải do hắn thốt ra hay không.

Lưu Kiện ngu ngơ nửa khắc, mở to hai mắt, giận dữ trừng người mới đến. Hắn ở đây chửi một phụ nhân xấu xí, có liên quan gì đến tên này chứ? Thế nhưng, hắn chỉ nhất thời tức giận, gã đàn ông bỗng nhiên xuất hiện này mặc dù chỉ nói mấy câu đơn giản, khuôn mặt tao nhã nhưng trên người kẻ nọ toát lên sự tôn quý hoàn toàn áp chế hắn. Hắn tung hoành ngang ngược ở trấn Thượng Chí đã nhiều năm, vẻ ngoài của hắn cũng coi như khá anh tuấn, được không ít nữ tử ái mộ theo đuổi, nhưng khi so sánh với gã trước mắt này, ai là phân ngựa trên đất, ai là áng mây xuất trần trên bầu trời vừa thấy đã biết, còn phân ra rõ ràng là đằng khác. Có điều, chỉ chớp mắt, Lưu Kiện đã nhìn thấy nữ nhân của mình, Nhã di nương, ánh mắt si ngốc nhìn nam nhân kia, trong mắt rõ ràng có thể thấy được ánh nhìn nóng bỏng, dáng vẻ kia không khác gì các kỹ nữ trong thanh lâu kỹ viện nhìn thấy nam nhân quyền cao chức trọng vậy. Nữ nhân của mình trước mặt mình lại tỏ ra ái mộ đối với nam nhân khác, quả thực là vũ nhục, Lưu Kiện giận dữ, mắng:

– Ngươi là ai? Chuyện của ta khi nào đến phiên ngươi tới quản?

Lưu lão gia dù sao cũng đã lăn lộn nhiều năm, ánh mắt không tới nỗi tệ, bằng không cũng sẽ không thể ngay từ đầu đã đoán được hành động của Trương Anh hôm nay là do người khác ở sau lưng chỉ đạo, hiện tại nhìn thấy nam nhân mới xuất hiện này, thấy cách nói năng và trang phục của hắn thì biết người này tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường! Có lẽ là đại nhân vật bọn họ không chọc nổi. Lập tức, Lưu lão gia cẩn thận thêm mấy phần, ông ta túm chặt Lưu Kiện, khuôn mặt giận dữ, quát:

– Kiện Nhi, không thể càn rỡ như thế! Nếu đụng phải quý nhân, hậu quả không phải ta và ngươi có thể chịu đựng được.

Trương Anh và Trương Tuyền hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Kẻ bỗng nhiên xuất hiện này là ai? Hình như là ra mặt vì bọn họ. Chính là, bọn họ cũng không biết người này.

Đang lúc hai người có điều nghi hoặc, bên kia Lưu phu nhân đã bước tới, thế nhưng nửa khom gối, nói với Trương Anh:

– Con dâu, là Lưu gia chúng ta thực xin lỗi con, là Kiện Nhi thực xin lỗi con. Nhưng dù sao con cũng là con dâu của Lưu gia, Vân nhi là con gái của con, nếu lúc này con dùng loại thủ đoạn này đối phó Lưu gia chúng ta, như vậy, Lưu gia sẽ vì thế mà phá sản. Đến lúc đó người của Lưu gia không có chỗ ở cố định, vào ở khu dân nghèo, đây là điều con hy vọng sao? Mẫu thân biết, con có tấm lòng thiện lương, tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện thế này, đúng không?

Lưu phu nhân là người có thủ đoạn, lúc này cũng biết cứng rắn vô dụng, bèn lấy tình cảm để lay động, lấy lý lẽ nói rõ. Huống hồ bà vô cùng hiểu Trương Anh, biết Trương Anh không phải kẻ cứng lòng.

Lúc này tình huống khá hỗn loạn. Trương Anh tuy rằng không phải người tâm địa cứng rắn, nhưng tình huống đột ngột này vừa vặn khiến nàng không nghe thấy mấy lời vừa rồi của Lưu phu nhân. Dù sao, lực chú ý của Trương Anh và Trương Tuyền đều đặt trên người nam tử mới xuất hiện.

Lưu Kiện bị Lưu lão gia quát lớn, nhất thời không còn mặt mũi, trong lòng càng căm giận bất bình. Cục diện ngày hôm nay đều do người đàn bà xấu xí kia tạo thành! Ánh mắt của hắn tàn nhẫn nhìn về phía Mộ Dung Thư đang bước về phía này, nhịn không được lại mắng:

– Xấu phụ, ngươi sẽ vì hành vi của mình mà trả giá thật nhiều!

Nhã di nương còn đang si ngốc nhìn nam tử áo trắng. Ả chưa từng gặp nam tử nào tuấn mỹ như thế, đời này nếu nàng có thể hầu hạ nam nhân như vậy thì cho dù c.h.ế.t cũng cam nguyện.

Lưu lão gia nhíu mày nhìn nam tử nọ, trong lòng không yên đoán thân phận của hắn.

Nam tử tự tại xuất trần, trên cao đưa mắt nhìn xuống mọi người. Theo lời hắn nói, gia nghiệp Lưu gia bất quá mấy chục năm cũng dám càn rỡ như thế, nếu không có hậu thuẫn cường đại và gia tộc, sao hắn dám thốt ra lời như vậy?

Chính là bởi vì không biết thân phận của hắn mới cảm thấy lời này có chút càn rỡ, nhưng lại cảm thấy hắn tuyệt đối có tư cách nói ra! Thật sự rất mâu thuẫn.

– Câm miệng, Lưu Kiện! Nếu ngươi lại nhục mạ phu nhân, số tơ tằm này một mẩu ta cũng sẽ không bán cho Lưu gia các ngươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-295.html.]

Trương Anh vừa nghe thấy Lưu Kiện lại nhục mạ Mộ Dung Thư liền lập tức lên tiếng ngăn cản.

Lời này vừa nói ra, Lưu Kiện quả nhiên ngậm miệng lại.

Mà lúc này, Mộ Dung Thư và Hồng Lăng đã đi tới trước cửa.

Hồng Lăng nhìn nam tử, lập tức phúc thân thi lễ:

– Nô tì bái kiến Ngũ thiếu gia.

Đúng vậy, người đến chính là Triệu Sơ. Hai người thật sự không nghĩ ra vì sao Triệu Sơ lại xuất hiện, dù sao nơi này là trấn Thượng Chí, cách Bình Thành khá xa. Bất kể thế nào, Triệu Sơ có ân với nàng, nếu không nhờ Triệu Sơ, bây giờ nàng còn phải mang theo vết bỏng xấu xí mà gặp người, khuôn mặt đó có thể khiến người khác hoảng sợ.

Mộ Dung Thư cười nhạt nhìn về phía Triệu Sơ. Tuy rằng nàng không biết mục đích hắn tới đây, cũng không biết có phải trùng hợp hay không, hay là bởi vì nguyên nhân khác nàng cũng không muốn nghĩ nhiều. Thế nhưng, cuối cùng nàng vẫn có chút ngoài ý muốn, dù sao cách “ra mắt” này của Triệu Sơ cũng khá đặc biệt, nhẹ giọng nói:

– Tạ Ngũ thiếu gia ra mặt giúp đỡ.

Triệu Sơ nhìn khuôn mặt bị rỗ của Mộ Dung Thư, khoé mắt đuôi mày quyến rũ, nụ cười tuyệt đẹp hơi khựng lại trên khóe miệng kia, đôi mắt cũng loé lên, cười nói:

– Phu nhân không cần đa tạ.

– Ngũ thiếu gia vừa tới đã thấy được vừa ra trò hay, e rằng sẽ làm bẩn tai mắt Ngũ thiếu gia. Hồng Lăng, mời Ngũ thiếu gia vào nhà chờ một chút.

Mộ Dung Thư nghiêng đầu bảo Hồng Lăng. Chút chuyện nhỏ trước mắt này bản thân nàng có thể giải quyết, không cần phiền đến Triệu Sơ. Huống hồ, Triệu Sơ đường xa mà đến, không có đạo lý để hắn giúp dọn đống lộn xộn này. Tương tự như vậy, có lý nào nàng lại bỏ dở việc đang làm nửa chừng chứ. Lưu gia, Lưu Kiện, sẽ vì sự lỗ mãng của họ mà trả giá đắt.

Con ngươi đen của Triệu Sơ chớp động, nghe Mộ Dung Thư nói xong, gật đầu mỉm cười:

– Được.

Dù sao đối phó với kẻ làm nhục mình thì bản thân tự ra tay trút giận sẽ thoải mái hơn. Hắn hiểu Mộ Dung Thư, từ lúc Lưu Kiện mở miệng, nàng không nói không rằng nhưng đã nghĩ xong cách giải quyết. Hơn nữa kế sách này tuyệt đối sẽ khiến Lưu gia, Lưu Kiện đẹp mặt. Vậy thì hắn sẽ ở trong phòng dùng trà, xem kịch thôi.

Hồng Lăng lập tức xoay người đưa tay hướng về phía trong phòng nói:

– Mời Ngũ thiếu gia theo nô tì vào trong.

Triệu Sơ gật đầu, lúc đi qua bên người Lưu lão gia và Lưu Kiện, bước chân hơi dừng lại, nhìn hai người, trên mặt vẫn mang theo tươi cười, nhưng đáy mắt lại cuồn cuộn ánh sáng lạnh lẽo:

– Lưu lão gia, Lưu thiếu gia…

Hắn chỉ dùng giọng nói trầm thấp gọi họ. Lưu lão gia và Lưu Kiện đều không tự chủ nhìn về phía hắn, vốn cho là hắn sẽ nói tiếp, thế nhưng Triệu Sơ lại dời mắt, đi theo Hồng Lăng vào phòng.

Lưu lão gia không biết vì sao, bỗng nhiên cảm giác được lòng bàn chân sinh ra một dòng khí lạnh, nam nhân này đến tột cùng là ai? Ngũ thiếu gia? Chẳng lẽ là thiếu gia của một đại gia tộc?

Nhã di nương nhìn bóng lưng Triệu Sơ si mê không thôi, ánh mắt không cố kỵ gì, trong lúc nhất thời nàng hoàn toàn đã quên bên người còn có Lưu Kiện, phu quân của nàng.

Loading...