Lúc này phía sau đám người có một nam tử thân hình cao lớn chạy tới. Người này tuổi chừng hai mươi ba, hai mươi bốn, tướng tá oai hùng, nếu cẩn thận quan sát có nhiều điểm khá giống nữ nhân gầy yếu kia. Hắn vừa xuất hiện, sắc mặt Lưu thiếu gia kia liền thay đổi.
– Đệ đệ!
Nữ nhân kêu lên.
Nhã di nương kinh hô.
– Trương Tuyền!
Sao thằng nhãi này lại trở về? Không phải mới bước chân vào giang hồ sao?
Mộ Dung Thư quay đầu nhìn về phía nữ nhân, hỏi:
– Hắn là em trai ngươi?
– Vâng, ân nhân. Hắn là em ruột ta.
Nữ nhân nhìn Trương Tuyền đang đi về phía mình, hết sức kích động. Nàng có vẻ như cũng có chút lo lắng, lại nói với Lưu thiếu gia:
– Hiện thời đệ đệ ta đã trở về, gia sản nhà mẹ đẻ ta đúng ra phải do hắn kế thừa. Ngươi nhanh chóng trả lại gia sản đi!
Lưu thiếu gia kia quá sợ hãi, gia sản Trương gia là hắn phí bao tâm cơ mới có được, làm sao có thể sẽ dễ dàng trả lại như thế? Giọng hắn lạnh lùng nói:
– Số gia sản đó là của Vân nhi, đã không còn bất cứ liên hệ gì với Trương gia ngươi nữa!
Dứt lời, hắn dắt tay Nhã di nương chạy trối chết.
Nữ nhân còn muốn đuổi theo, Mộ Dung Thư lại giơ tay ngăn nàng:
– Lúc này ngươi có đuổi theo cũng vô dụng, hắn đã ngầm chiếm gia sản của ngươi, tất nhiên sẽ không dễ dàng đem trả. Hiện thời ngươi cần tính toán kỹ hơn.
– Tỷ!
Trương Tuyền vốn cũng nghĩ đuổi theo gã khốn kiếp kia, không phải vì gia sản, mà là đòi lại công bằng cho chị. Nhưng vừa thấy thân mình chị gái suy yếu lảo đảo muốn ngã, lại nghe được Mộ Dung Thư, hắn bèn quay trở lại.
Mà lúc này, nữ nhân cả người không còn chút sức lục, hoặc do bị quá nhiều đả kích, thế nhưng té xỉu.
Trương Tuyền khó xử nhìn về phía Mộ Dung Thư và Hồng Lăng.
– Giờ phải làm sao đây?
Mộ Dung Thư quay đầu nhìn thoáng qua Hồng Lăng rồi nói với Trương Tuyền:
– Đưa đến nhà ta đi.
– Tạ ơn phu nhân cứu giúp!
Trương Tuyền lập tức quỳ xuống đất dập đầu. Tiếp đó liền ôm lấy nữ nhân kia đi cùng ba người Mộ Dung Thư trở lại nhà…
Thì ra nữ nhân kia vốn tên Trương Anh, Trương Tuyền là em trai ruột của cô ấy. Trương gia vốn là gia đình nuôi tằm lớn nhất và giàu nhất trấn Thượng Chí, cũng là thủ phủ trấn Thượng Chí. Nhưng sự đời đâu ai ngờ, phân rồi lại hợp, hợp rồi lại phân, cha mẹ hai người một hồi ngoài ý muốn song song quy thiên. Lúc này Trương Tuyền cũng đã sớm rời nhà trốn đi ra bên ngoài phiêu bạt, không hề có tin tức, gia nghiệp to như thế liền do Trương Anh tạm thời quản.
Lúc còn sống nhị lão từng vì Trương Anh định hôn sự, lệnh của cha mẹ lời của mối mai, Lưu gia tới đón dâu, Trương Anh bị Lưu thiếu gia lời ngon tiếng ngọt lừa gạt, cho rằng có thể phó thác cả đời liền gật đầu đồng ý việc hôn nhân. Sau khi lấy nhau trong vòng một hai năm, Lưu thiếu gia quả thật sủng ái Trương Anh vạn phần, ba phen bốn bận diễn mấy cảnh khổ tình, Trương Anh vốn yêu chồng sốt ruột, mang kỹ thuật chăn nuôi tằm giao cho Lưu thiếu gia. Lưu thiếu gia lấy được bí quyết rồi, từ từ xa lánh lạnh nhạt Trương Anh.
Từ trước tới nay Trương Anh tâm địa thiện lương, thấy Tiểu Nhã ở ven đường bán mình chôn cha cực kì đáng thương, bèn lấy mười lượng bạc mua vào trong phủ làm tỳ, nàng xem Tiểu Nhã như tỷ muội, có cái gì tốt gì đều sẽ dành cho Tiểu Nhã. Ai ngờ, một ngày nọ Tiểu Nhã khóc sướt mướt tìm Trương Anh kể lể, Lưu thiếu gia cưỡng đoạt nàng. Bất đắc dĩ, Trương Anh chỉ có thể làm chủ đưa Tiểu Nhã lên làm di nương. Nhưng những ngày đau khổ cũng từ đó mà đến, Lưu thiếu gia không còn bước vào phòng Trương Anh mà ngày ngày lăn lộn trong phòng hồ ly tinh Tiểu Nhã, kế tiếp một đám tiểu thiếp vào cửa. May mà lúc này Trương Anh đã có một đứa con gái, có con gái làm bạn, cuộc sống của nàng cũng tạm ổn.
Nhưng trăm triệu lần không ngờ, nàng sẽ bị Tiểu Nhã hãm hại thông dâm, sau đó bị Lưu thiếu gia đuổi khỏi Lưu gia! Không chỉ như thế còn trắng trợn chiếm tài sản Trương gia, danh nghĩa là giữ lại cho Vân nhi, con gái Trương Anh, trên thực tế là cướp đoạt! Trong đó Tiểu Nhã chính là đồng lõa, nàng luôn luôn thay Lưu thiếu gia bày mưu nghĩ kế, Trương Anh vì thế đau lòng. Đồng thời, nhị lão Lưu gia vốn đứng về phía Trương Anh, nhưng ai biết bọn họ vì tài sản Trương gia cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, hoàn toàn mặc kệ hành vi của Lưu thiếu gia, những điều này thật khiến người khác sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-292.html.]
Trương Anh tuyệt vọng, nhưng đối với Lưu thiếu gia còn chút tình cảm vợ chồng, hi vọng Lưu thiếu gia có thể nể mặt Vân nhi, không quá vô tình như thế, nhưng lần này thật sự khiến nàng càng thêm tuyệt vọng, nếu không có Mộ Dung Thư và Trương Tuyền xuất hiện, Trương Anh đã tự sát bỏ mạng.
Tất cả những điều này đều là do Trương Anh sau khi tỉnh táo nói cho Mộ Dung Thư biết.
– Hành vi như thế thật khiến người khác khó có thể chấp nhận! Bất kể thế nào ta cũng sẽ cướp lại tài sản thuộc về Trương gia, cũng cho Trương gia, cho tỷ tỷ một sự công bằng!
Trương Tuyền nghe Trương Anh nói xong, vô cùng tức giận, cũng thầm tự trách mình vì tiêu diêu tự tại, vì học tập võ công mà rời nhà trốn đi, thế cho nên mới trong bốn năm ngắn ngủn, trong nhà lại xảy ra chuyện lớn như thế! Đây chính là cửa nát nhà tan!
Trương Anh nghe vậy, vui mừng nở nụ cười, nhưng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, lại mất mát cúi đầu:
– Sao có thể dễ dàng như vậy, hiện thời Lưu gia xưa đâu bằng nay, ở trấn Thượng Chí còn ai có thể so với họ. Bọn họ ngầm chiếm tài sản Trương gia, làm gì chịu nhả ra đơn giản như thế.
Nghe vậy, Trương Tuyền cũng cúi đầu, những năm gần đây hắn luôn luôn xông xáo bên ngoài, cũng chỉ là một ít võ công, những chuyện buôn bán này nọ quả thật hắn bất lực, lần này xem như dáng vẻ bệ vệ cũng giảm không ít.
Mộ Dung Thư luôn luôn âm thầm quan sát thái độ chị em Trương Tuyền, sau khi xác nhận hai người cũng bất lực, mới mở miệng nói:
– Quả thật, tiền đã vào túi Lưu gia, các ngươi muốn lấy lại há có thể dễ dàng như vậy.
– Vậy chẳng lẽ cứ tùy ý Lưu gia khi dễ người như thế sao? Gia nghiệp Trương gia to như vậy dựa vào cái gì lại quẳng cho Lưu gia. Phu nhân, những gì nghe thấy nhìn thấy, thật sự là làm cho người ta vô cùng phẫn nộ.
Hồng Lăng một mặt giận tức giận, thật sự là bất bình cho chị em Trương Anh.
Trương Anh và Trương Tuyền nhìn nhau, cũng biết Mộ Dung Thư nói có lý.
– Thế nhưng, nếu muốn lấy lại gia sản cũng không phải là không thể, chỉ cần dùng chút thủ đoạn là được. Nhưng e là hai người các người phải trả giá một chút. Không biết các ngươi có nguyện ý hay không?
Mộ Dung Thư thoáng trầm tư nửa khắc, trầm giọng nói.
– Bất kể giá nào cũng được! Tuyệt đối không thể để cho Lưu gia tiêu d.a.o như thế! Hiện thời Nhã di nương quản lý, Vân nhi còn không biết chịu bao nhiêu ủy khuất, ta tuyệt đối không thể cứ trơ mắt nhìn Vân nhi bị bọn họ khi dễ như vậy.
Trương Anh nghe Mộ Dung Thư nói xong thì lập tức đáp lại. Ngày hôm nay từ lúc Mộ Dung Thư xuất hiện, nàng đã thập phần tín nhiệm Mộ Dung Thư, không biết vì sao, nàng rất tin tưởng Mộ Dung Thư có thể giúp mình.
Trương Tuyền ôm quyền nói:
– Chỉ cần phu nhân có thể giúp gia tỷ cùng tại hạ hoàn thành tâm nguyện, chờ xong chuyện ngày, một nửa gia sản Trương gia toàn bộ giao cho phu nhân. Đồng thời Trương Tuyền nguyện vì phu nhân vào sinh ra tử!
– Không, cho dù giao toàn bộ cho ân nhân cũng không sao, dù sao ta là người không hiểu chuyện buôn bán. Đến lúc đó phu nhân hàng năm cho tỷ đệ ta một ít ngân lượng, ta đã cảm thấy mĩ mãn.
Trương Anh quỳ xuống, thái độ vô cùng thành khẩn nói.
Lời vừa nói ra, vừa thấy cũng biết là người giang hồ, Mộ Dung Thư hé miệng cười nhẹ:
– Không cần vào sinh ra tử, ta chỉ muốn làm người hợp tác đứng phía sau Trương gia các ngươi mà thôi.
Thân phận nàng đặc thù, nếu việc kinh doanh tơ lụa ngày sau mở rộng, khó tránh việc phải có người ra mặt xã giao, mà nàng không thể lộ diện quá nhiều. Riêng Trương gia lại khác, nàng chính là lợi dụng điểm này. Hơn nữa Trương gia nắm được kỹ thuật nuôi tằm, kể từ đó, thông qua kế hoạch của nàng, nhất định có thể lợi dụng ngành công nghiệp nuôi tằm và loại tằm Thiên Tàm từ từ lũng đoạn toàn bộ thị trường tơ lụa.
– Nguyện trung thành làm việc, tùy ý phu nhân sai bảo.
Trương Anh và Trương Tuyền đồng thanh nói. Kỳ thực nguyện vọng lớn nhất của bọn họ hiện tại đó là nhìn thấy Lưu gia bị báo ứng, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, huống hồ nhìn Mộ Dung Thư tự tin như thế, nhất định có thể giúp Trương gia ngày càng phát triển mạnh hơn.
Mộ Dung Thư mỉm cười gật đầu, chút chuyện nhỏ này không làm khó được nàng, nhưng mà trong lúc triển khai hành động và chờ đợi kết quả, e là phải có đầy đủ nhẫn nại.
Trong khi bọn họ đang ở trong phòng bàn cách đối phó Lưu gia, ngoài cửa lớn, ngay chỗ rẽ, Mã hộ vệ nhìn cánh cổng nhỏ hơn chừng năm lần so với vương phủ. Đây là chỗ cư trú hiện tại của vương phi? Vương phi sao lại ra nông nỗi này! Hắn thật sự không rõ lắm tại sao vương phi lại rời khỏi vương phủ lựa chọn tới đây chịu khổ.
Hắn không hề nhẫn nại, muốn bước tới gõ cửa đưa vương phi hồi phủ, nhưng lại bỗng nhiên nghĩ đến, vương phi lần này sợ là tự mình muốn đi, bằng không cũng sẽ không giấu diếm hành tung của mình. Tuy rằng mấy ngày nay vương phi không lại phí tâm tư che giấu nữa mới khiến hắn tìm được nơi ẩn thân của người, nhưng lòng hắn vẫn đầy nghi hoặc, để tránh mất dấu vương phi lần nữa, hắn thu tay, lui về phía sau vài bước, cũng biến mất trên con đường này. Hắn hiện tại phải làm chính là lập tức trở về vương phủ bẩm báo vương gia.
Bảy ngày sau, Vũ Văn Mặc, người vừa khoẻ lại nghe xong tin tức của Mộ Dung Thư, sắc mặt tái nhợt âm trầm đáng sợ, suốt cả một ngày một đêm nhốt tại thư phòng không ăn không uống không nói năng gì.
Còn Triệu Sơ, sau khi công chúa Chiêu Hoa được tứ phong là Hoa phi, hắn rời khỏi kinh thành. Lúc này đây, hắn thay đổi đường đi, cũng không trở về Bình Thành.