Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 291
Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:03
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên khuôn mặt tái nhợt của nữ nhân toàn là nước mắt, người trước mắt là kẻ từng hứa hẹn với nàng, đời này sẽ đối xử tốt với nàng, phu quân yêu mến của nàng, nhưng hôm nay trở mặt, vô tình như thế. Nàng khóc lóc khẩn cầu:
– Phu quân, ta thật không có thông dâm, xin chàng tin ta. Để cho ta gặp Vân nhi được không?
– Muốn gặp Vân nhi? Ngươi thông dâm với kẻ khác không biết liêm sỉ như vậy, còn muốn gặp Vân nhi? Ngươi quả nhiên là một chút liêm sỉ cũng không có, Vân nhi có người mẹ như ngươi thật sự là nhục nhã cho nó! Nếu ngươi muốn Vân nhi ngày sau có thể gả cho người tốt thì đừng khiến nó mất mặt xấu hổ như thế nữa! Hiện thời Vân nhi có Tiểu Nhã chăm sóc, sau này chắc chắn có thể tìm được nhà chồng tốt. Nếu hôm nay gặp ngươi, khó đảm bảo tương lai không bị cười chê. Bỏ tay bẩn thỉu của ngươi ra, đừng đụng vào bổn thiếu gia!
Lưu thiếu gia dùng sức hất một cái, không quan tâm nữ nhân yếu ớt, cũng không sợ làm nàng ta bị thương, sức lực kia tàn nhẫn đến cực điểm.
Nữ nhân kia vốn đã gầy yếu đáng thương, Lưu thiếu gia lại dùng sức tránh thoát, vô tình chân đạp vào trước n.g.ự.c nàng, nàng mất khống chế bị đá ra xa.
Lưu thiếu gia còn ngại không đủ, lầm bầm một câu.
– Đồ xấu xí! Dơ dáy bẩn thỉu khiến người khác ghê tởm!
Dứt lời, hắn còn ngại không đủ đi lên phía trước, muốn đạp thêm hai cái.
Mộ Dung Thư đứng phía sau đám người, chỉ mơ hồ nhìn được tình huống xảy ra bên trong, nhưng mà, tiếng rên rỉ đau đớn của nữ nhân kia vọng vào tai nàng.
– Gã này thật quá đáng!
Hồng Lăng cau mày, cắn răng oán hận nói. Nhìn nữ nhân kia rõ ràng chính là thời gian dài bị đánh đập hành hạ, bằng không sắc mặt cũng không tái nhợt dọa người, thân mình gầy yếu đến mức đó.
Người bên cạnh hiển nhiên cũng bất bình với một màn trước mắt này, nhưng dù sao đây cũng là chuyện của người khác, không ai nguyện ý đi tìm phiền phức, bàng quan đứng xem.
– Phu quân, sao chàng chỉ tin Nhã di nương mà không tin ta? Là nàng hãm hại ta, những năm gần đây ta ở Lưu gia vất vả, vì phu quân ngươi chưởng quản tất cả mọi chuyện lớn nhỏ của Lưu gia. Về sau còn đem kỹ thuật nuôi tằm giao cho ngươi. Hiện thời ngươi trở mặt, chỉ nghe Nhã di nương mà không tin ta. Không chỉ đuổi ta ra khỏi nhà còn âm mưu chiếm sản nghiệp nhà mẹ đẻ ta! Phu quân, ngươi không sợ bị trời phạt sao?
Nữ nhân nhìn kẻ mang vẻ mặt chán ghét, còn muốn ra tay không lưu tình với mình, Lưu thiếu gia, trên mặt lộ vẻ tuyệt vọng đau thương, lời nói không còn tình ý triền miên, mà mang khí thế bức người trong tuyệt vọng.
Mọi người cũng rất ngoài ý muốn, không ngờ được nữ nhân gầy ốm yếu ớt này sẽ phản kháng như thế! Kỳ thực lời nàng nói, mọi người đều khá tin tưởng, dù sao họ rất rõ cách làm người của Lưu thiếu gia. Cách hành xử của Lưu thiếu gia khiến người khác vô cùng coi thường. Nhưng Lưu gia nhà to nghiệp lớn, nếu không có hậu TSo dám đối đầu với bọn họ? Hơn nữa người nơi này hơn phân nửa là nuôi tằm, chờ thành phẩm còn muốn bán cho Lưu gia, nếu đắc tội Lưu gia, sau này cũng đừng mong có ngày lành.
– Ngươi câm miệng! Bằng vào chút ít gia sản nhà ngươi ta cũng coi trọng sao? Ngươi đến Lưu gia nửa điểm cung kính đều không có, còn làm ra chuyện xấu hổ như thế, mấy thứ này chính là cho Vân nhi, đâu phải cho bổn thiếu gia! Nếu ngươi còn muốn kiếm sống ở trấn Thượng Chí này thì câm miệng lại!
Lưu thiếu gia giận quát một tiếng, một đôi mắt giống như ăn cướp, quan sát người chung quanh, thấy đa số đều cúi đầu như không nghe thấy lời của nàng, hắn ngẩng cao đầu, thái độ đối với nữ nhân càng thêm khinh thường chán ghét.
Nữ nhân tuyệt vọng nhìn Lưu thiếu gia, nàng đã hoàn toàn tuyệt vọng! Nguyên bản lúc nàng tìm đến hắn còn mong có lẽ hắn có thể tin tưởng nàng, nhớ tới ân ái lúc tân hôn của hai người. Nhưng hôm nay hắn lại lạnh lẽo vô tình như thế, ở trước mặt mọi người, đổi trắng thay đen! Nàng nhắm mắt lại, không phản kháng như đợi hai chân Lưu thiếu gia đá xuống.
– Ui cha! Tỷ tỷ sao còn mặt mũi tìm đến phu quân? Ngươi làm ra loại chuyện hồng hạnh vượt tường mất mặt xấu hổ này, phu quân không để cho người trong tộc dìm lồng heo ngươi đã tính là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi. Thế mà ngươi không biết ơn, hiện thời trước mắt bao người còn ngang ngược với phu quân như thế, tỷ tỷ, ngươi làm cho muội muội quá thất vọng rồi. Vốn ta còn muốn xin phu quân cho ngươi mấy chục lượng bạc trang trải cuộc sống sau này, nhưng tỷ tỷ vô lễ như vậy, làm sao muội muội có thể mở miệng đây?
Từ phía sau đám đông, nữ tử này khuôn mặt yêu kiều xinh đẹp chậm rãi đi đến, đứng phía trước Lưu thiếu gia, trên cao nhìn xuống nữ nhân, giả vờ giả vịt nói. Tuy rằng lời nói là trách cứ quan tâm, nhưng nhìn mắt ả ta lại tràn ngập khinh thường cùng vui sướng khi người gặp họa.
Nguyên bản Lưu thiếu phu nhân vinh quanh sáng lạn cỡ nào! Mang theo đồ cưới phong phú gả đi, được nhị lão Liễu gia coi trọng, nhưng hôm nay lại quần áo tả tơi, hình dung khô bại.
– Ai vậy?
Hồng Lăng cau mày trầm giọng hỏi.
Người vây xem thấy dáng vẻ Hồng Lăng xinh đẹp, một nam tử lập tức trả lời:
– Chính là Nhã di nương vừa rồi Lưu thiếu phu nhân nói đến, hiện thời Nhã di nương này đã là thiếu phu nhân.
Đáng giận! Trong lòng Hồng Lăng tức giận mắng một tiếng!
Thế gian muôn màu muôn vẻ, chuyện xấu không đâu không có!
– Mẫu thân, dì kia thật đáng thương. Nhìn cánh tay dì ấy đều là vết thương, Hiên nhi rất đau lòng. Trước kia trên người mẫu thân cũng vậy. Mẫu thân đau, Hiên nhi cũng đau.
Tiểu Hiên nhi đang được Hồng Lăng ôm, tầm mắt của bé cao hơn một chút, điều đầu tiên bé thấy chính là thương thế trên thân nữ nhân kia. Hiên nhi nhớ tới tình huống khi Liễu Ngọc Nhi ở Vương gia, lúc mở miệng nói chuyện, trong mắt đã đầy nước mắt.
Những gì nữ nhân này trải qua gợi lên kí ức không chịu nổi trong tiểu Hiên nhi.
Nghe vậy, trong lòng Mộ Dung Thư run lên. Từ khi nào nàng học được lạnh lùng như thế? Thờ ơ lạnh nhạt, tựa như xem một tuồng kịch! Số mạng nữ nhân kia không khác gì Liễu Ngọc Nhi. Lúc này, nàng không phải đang ở bên ngoài vở kịch mà đã vào trong, cảnh tượng nàng đang thấy cũng không phải hình ảnh lạnh lẽo thông qua màn hình ti vi trình chiếu mà là sự thật trước mắt.
– Nhã di nương, lúc ngươi mới vừa vào phủ, ta xem ngươi như muội muội ruột mà chăm sóc, nhưng hôm nay ngươi lại ác độc đối với ta như thế, kết quả ngươi còn có lương tâm không? Nếu không phải ta mua ngươi vào phủ, bây giờ chắc chắn ngươi đã lưu lạc vào thanh lâu mặc cho người khi nhục!
Nữ nhân kia mở hai mắt ra ngẩng đầu nhìn về phía Nhã di nương, tràn ngập trong măt là hối hận.
Nhã di nương nghe vậy, hàm răng gắt gao cắn chặt môi.
– Thu hồi dối trá của ngươi đi! Số ngân lượng này cho ngươi. Lúc trước ngươi mua ta dùng mười lượng bạc, ở đây có năm mươi lượng bạc, cũng đủ trả lại ân tình của ngươi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-291.html.]
Dứt lời, nàng vô cùng chán ghét từ trong lòng lấy ra một cái hà bao ném vào bên chân nữ nhân.
– Sao lại phải cho nàng ta ngân lượng?
Lưu thiếu gia kia thấy Nhã di nương cho nữ nhân bạc thì giận giơ mày, quát một tiếng.
Nhã di nương rất biết dỗ đàn ông, nắm cánh tay Lưu thiếu gia, làm nũng nói:
– Nàng dù sao cũng là mẫu thân Vân nhi, cho dù nàng làm ra chuyện bôi nhọ Lưu gia, nhưng chúng ta lại không thể vô tình như vậy, vì Vân nhi, vì thần thiếp còn thiếu nàng một ân tình, số ngân lượng đó coi như bố thí cho nàng có ngại gì?
– Ha ha ha ha ha ha ha… Thật buồn cười! Lễ nghĩa liêm sỉ trong mắt các ngươi nào có nghĩa lý gì! Các ngươi quả thật là cá mè một lứa!
Nữ nhân kia nghe Nhã di nương và Lưu thiếu gia kẻ xướng người hoạ tức thì điên cuồng cười nói. Nàng lảo đảo đứng lên.
– Ngươi, đồ điên! Cho ngươi chút tiền đã không biết xấu hổ!
Lưu thiếu gia thấy nữ nhân kia phản kháng như vậy, lập tức lửa giận lại lên, lại muốn đá một cước.
Mà lúc này, một bóng dáng thướt tha mềm mại kéo nữ nhân nọ qua một bên.
Lưu thiếu gia một cước không trúng, quay về hướng Mộ Dung Thư giận quát một tiếng.
– Ngươi là ai? Ngươi, kẻ xấu xí này đừng xen vào việc của người khác!
Bốn phía người vây xem hít một hơi khí lạnh, nữ nhân này là ai? Không biết thân phận Lưu thiếu gia ở trấn Thượng Chí sao? Cũng dám ra mặt thay nữ nhân kia!
Hồng Lăng bởi ôm tiểu Hiên nhi không dám tiến lên, đành đứng phía sau Mộ Dung Thư, lo lắng nói:
– Phu nhân…
Tiểu Hiên nhi cũng kêu:
– Mẫu thân.
– Lưu thiếu gia tiếp tục đánh nữa, nếu xảy ra án mạng, cho dù Lưu gia là thủ phủ trấn Thượng Chí thì mạng người là quan trọng, Lưu thiếu gia ngươi cũng không đền nổi! Nàng đã không phải là người của Lưu thiếu gia, ngươi cũng không có quyền đánh chửi. Còn nữa, ta là ai dựa vào phải báo cho ngươi biết?
Mộ Dung Thư khép hờ mắt, ánh nhìn lạnh thấu xương chiếu thẳng vào Lưu thiếu gia. Trấn Thượng Chí còn không có người dám nói chuyện với hắn như vậy! Lưu thiếu gia không thể tin nhìn về phía Mộ Dung Thư, giận chỉ vào nàng.
– Được, tốt lắm! Cho dù ngươi không nói, bổn thiếu gia cũng sẽ biết ngươi là ai! Nhìn ngươi bảo vệ con đàn bà mất nết hồng hạnh vượt tường không biết xấu hổ này như vậy, e rằng ngươi cũng là một thứ như ả!
Những kẻ bàng quan bắt đầu chỉ trỏ. Kỳ thực người chính là như thế, chỉ cần có một người ra mặt, lá gan người khác cũng sẽ lớn hơn.
Nhã di nương thấy thế, lôi kéo ống tay áo Lưu thiếu gia.
– Phu quân, đừng nói nữa. Không cần phải tức giận vì người không liên quan.
Cố nhiên Lưu gia nhà to nghiệp lớn, nhưng Huyện lệnh là một thanh quan, việc này làm lớn sẽ rất phiền phức.
Lưu thiếu gia đang bị cơn giận xông lên não, nơi nào còn nghe lời Nhã di nương, hắn nhìn Mộ Dung Thư, cả giận nói:
– Tốt lắm, hôm nay ngay cả ngươi ta cũng dạy dỗ một lượt!
Mọi người trợn tròn mắt, đồng loạt lo lắng nhìn về phía Mộ Dung Thư.
So sánh với sự lo lắng của người chung quanh, Mộ Dung Thư lại bình tĩnh ung dung. Nàng không ngại nhìn Lưu thiếu gia, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:
– Nếu ngươi dám động vào người ta, ta cam đoan sản nghiệp Lưu gia ngươi vì vậy mà hủy.
Nàng nói rất nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng lạnh lùng, nếu không phải ý trong câu nói của nàng khiến người khác run sợ thì tất cả mọi người sẽ cho rằng mình nhìn lầm, nghe lầm rồi.
Rõ ràng dáng người nàng nhỏ nhắn, khuôn mặt bị rỗ chằng chịt xấu xí, nhưng một đôi tròng mắt lạnh lẽo như hàn băng vạn năm, một thân rét lạnh làm cho người ta sợ hãi. Có lẽ ngay cả Mộ Dung Thư cũng không ý thức được, có đôi khi nàng lại giống Vũ Văn Mặc đến thế.
Tuy rằng mọi người không biết thân phận thật sự của Mộ Dung Thư, nhưng Hồng Lăng lại rất rõ ràng. Bất quá Hồng Lăng cũng biết, cho dù Mộ Dung Thư không có thân phận Nam Dương vương phi hay trưởng nữ dòng chính của phủ tướng quân đi nữa, nàng muốn làm gì, chắc chắn làm được.
Nữ nhân đứng ở phía sau Mộ Dung Thư không thể tin nhìn Mộ Dung Thư, kẻ bỗng nhiên xuất hiện này là ai? Khẩu khí sao lại lớn như vậy? Thế nhưng, không biết vì sao, nàng lại tin tưởng nàng ta không phải đang nói chơi.
Lưu thiếu gia và Nhã di nương hiển nhiên bị kinh sợ, trấn Thượng Chí không lớn, có nhân vật lợi hại nào bọn họ đều vô cùng rõ ràng, nữ nhân trước mắt khá lạ, tuy rằng dáng vẻ xấu xí, nhưng hơi thở tôn quý bẩm sinh đó lại không gạt người, lập tức, tim hai người đập thình thịch, bây giờ nên làm gì?
– Lưu thiếu gia, ngươi khinh người quá đáng!