Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 290

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:45
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy thế, Mộ Dung Thư cười nói:

– Nếu ngươi thích, mua vài cái về chơi.

Trâm cài này mỗi cái chừng hai ba văn tiền, mua về chơi cũng không tệ. Nàng phát hiện, bất kể ở hiện đại hay cổ đại, phụ nữ đối với đồ trang sức và việc mua sắm đều cực kì yêu thích.

– Vâng, vậy nô tì chọn thêm mấy cái.

Hồng Lăng được Mộ Dung Thư cho phép lập tức nghiêm túc chọn lựa.

Người bán hàng rong cũng là người thành thật, thấy Hồng Lăng chọn bảy tám cái trâm cài thì cười không khép miệng giảm giá một văn tiền.

Nhìn lại cẩn thận, người bán hàng rong này cùng lắm tuổi chừng mười bảy, mười tám, dạng dấp còn rất anh tuấn, nhưng nhìn cách ăn mặc, một thân vải thô áo gai bị giặt đến bạc, có chỗ còn bị vết rách nhỏ như sợi lông. Lúc hắn nhìn Hồng Lăng thì không nhịn được đỏ mặt.

Gần đây vết sẹo trên mặt Hồng Lăng đã nhạt đi rất nhiều, khôi phục rất tốt, đã có thể mỗi ngày trang điểm nhẹ, không khác mấy so với lúc chưa bị bỏng, xinh xắn đáng yêu, khó trách tên bán hàng rong này nhìn không chớp mắt

Hiện thời nàng đi tới chỗ nào bất kể là nam hay nữ cũng đều chỉ nhìn thoáng qua là dời mắt, mà Hồng Lăng xinh đẹp đương nhiên thu hút không ít ánh mắt đàn ông. Mộ Dung Thư nhấp môi khẽ cười, có lẽ ở trong trấn nhỏ này, Hồng Lăng có thể tìm được tình yêu đích thực của mình cũng nên.

– Khuyên tai này cũng hai văn tiền một đôi sao?

Hồng Lăng nhìn mấy đôi bông tai nằm trong góc, ngẩng đầu lên nhìn anh chàng bán hàng rong mặt đỏ như gấc, giọng nói giòn tan hỏi.

Anh chàng bán hàng rong gãi đầu, vẻ mặt xin lỗi trả lời:

– Là năm văn tiền, mấy hạt châu đó khi mua đã là ba văn tiền rồi, nếu cô nương thích, trả ta bốn văn tiền là được.

– Ta đây chọn thêm mấy cái.

Hồng Lăng không phát hiện anh chàng bán hàng rong khác thường, lại cúi đầu xuống cẩn thận chọn lựa.

Mộ Dung Thư nhàn nhạt cười, cũng theo Hồng Lăng cùng nhau chọn.

Mà tiểu Hiên nhi lại thành thành thật thật nắm tay Mộ Dung Thư đứng ở một bên nhẫn nại chờ, nhưng mà một mắt to đen láy như quả nho luôn đảo quanh đám người nhìn tới nhìn lui, thấy cái nào cũng mới mẻ, nếu không phải cu cậu lớn lên đáng yêu, quần áo trên người cũng không phải vải bố thô sơ, e sẽ khiến người khác tưởng trẻ con ở nông thôn mất.

Lúc này cách đó không xa có chút xôn xao. Rất nhiều người đều tụ tập quanh chỗ đó.

Hai người cũng chọn được kha khá, hiếu kì nhìn sang.

– Phu nhân, có chuyện gì thế nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-290.html.]

Hồng Lăng cất kĩ trâm cài và khuyên tai, nhìn về phía những người đang tụ tập ngày càng nhiều tò mò hỏi.

Mộ Dung Thư lắc đầu.

– Không biết, cũng không còn sớm, chúng ta mua một chút thức ăn và đồ dùng rồi về.

Phía trước ngày càng nhiều người vây quanh cũng biết là chẳng có chuyện gì hay ho, tốt nhất không nên dây vào, nếu không lại bị vạ lây.

Hồng Lăng lớn lên từ tranh đấu bên trong nhà cao cửa rộng, tất nhiên biết điều này, lập tức nắm bàn tay còn lại của tiểu Hiên nhi, ba người định đi đường vòng.

– Phía trước xảy ra chuyện gì thế?

– Là Lưu phu nhân Lưu gia, nàng là người mệnh khổ, vốn là thiên kim tiểu thư đuợc người khác hầu hạ, tay nghề nuôi tằm của nhà mẹ đẻ nàng trấn Thượng Chí không ai sánh được. Ai ngờ cha mẹ nàng ngoài ý muốn rơi xuống nước mà chết, nàng gả cho Lưu thiếu gia đã sớm đính hôn, chưa từng nghĩ Lưu thiếu gia này âm mưu nuốt gọn sản nghiệp nhà mẹ đẻ nàng ta, sau đó dâng mấy phòng tiểu thiếp, ghét bỏ người vợ xấu xí, bỏ vợ còn đuổi ra phủ. Lúc này Lưu thiếu gia mới phong lưu một đêm từ Hoa Lầu ra, nàng ta chặn đường Lưu thiếu gia đòi lại công bằng!

– Công bằng sao mà dễ đòi như vậy. Nghe nói nàng ta không chịu nổi cô đơn, hồng hạnh vượt tường, thông dâm với gã sai vặt trong phủ, bị Lưu thiếu gia bắt quả tang. Bây giờ bị đuổi khỏi nhà, ngay cả kiếm sống cũng rất khó khăn!

– Haiz, nhìn nàng trong ngày thường rất dịu dàng, luôn nhã nhặn lịch sự với mọi người, nhìn sao cũng không phải là người như thế.

– Chuyện này còn không phải Lưu thiếu gia định đoạt? Chúng ta cũng chỉ là một người xem kịch thôi.

Mấy nam tử đi ngang qua nhỏ giọng bàn tán, tuy giọng nói ngầm chứa đựng đáng tiếc, nhưng trên mặt nhưng không có nửa phần đồng tình. Loại chuyện này ở cổ đại nhìn quen lắm rồi, vận mệnh của nữ tử dễ dàng bị người khác thao túng.

Mộ Dung Thư nhíu mày, vốn định tránh xa thị phi, nhưng nàng lại dừng chân. Nàng vốn là người hiện đại, xuyên qua mà đến, xã hội phong kiến này đối xử rất bất công với nữ tử đã khiến nàng bất lực, cũng căm thù đến tận xương tuỷ. Nhưng lại không có cách nào, vì vậy, nàng muốn nhìn một chút nàng kia đến tột cùng là bị người làm hại, hay là trừng phạt đúng tội. Hơn nữa, vừa rồi những người này nói tới cái gì? Nàng kia am hiểu tay nghề nuôi tằm…

– Phu nhân? Sao thế?

Hồng Lăng thấy Mộ Dung Thư thất thần đứng bất động bèn đẩy phu nhân nhà mình một cái, trầm giọng hỏi.

Mộ Dung Thư mở mắt ra, nâng đôi đồng tử sáng như sao, nói với Hồng Lăng:

– Chúng ta đi xem.

Hồng Lăng không có ý kiến gì, kỳ thực nàng nghe xong lời mấy nam nhân kia cũng muốn đi xem xem tình hình nàng kia ra sao.

Trong đám người, mơ hồ có thể nhìn thấy một nữ tử sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy yếu, trên mặt toàn là nước mắt. Nàng đang giang tay ôm lấy chân gã nam tử vẻ mặt không kiên nhẫn.

Sắc mặt nam tử kia có vẻ trắng bệch không tự nhiên, có lẽ là do cố ý, khuôn mặt phổ thông, lúc này khuôn mặt đó lại vô cùng dữ tợn, như căm thù đến tận xương tuỷ trừng mắt nhìn nữ nhân ôm chân mình, tức giận mắng:

– Buông ta ra! Ngươi, đồ đê tiện này! Hiện tại lá gan càng lúc càng lớn, cũng dám ôm lấy ta! Không muốn mạng chó của ngươi nữa sao!

Loading...