Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 288

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:41
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh tay nhỏ nhắn của tiểu Hiên nhi cầm muôi lớn tự mình múc một chén canh gà ác đưa cho Mộ Dung Thư. Cu cậu vốn còn nhỏ, tay nhỏ, lúc bưng cái chén kia phải hết sức chuyên chú cẩn thận. Gương mặt đáng yêu còn rất nghiêm túc.

Mộ Dung Thư thu hồi suy nghĩ, quay đầu thấy vẻ mặt quan tâm chờ đợi của tiểu Hiên nhi, lại nhìn chén canh gà ác trong tay cu cậu, nhất thời trong lòng ấm áp, giơ tay chạm nhẹ cái trán trơn bóng trắng nõn của bé, cười nhận lấy:

– Hiên nhi hiện tại cũng biết quản mẫu thân.

– Sau này Hiên nhi phải bảo vệ mẫu thân, tuyệt đối không để mẫu thân bị ức hiếp.

Tiểu Hiên nhi giơ lên cằm nhỏ, khuôn mặt ra vẻ người lớn, nhìn qua khiến lòng người ấm áp nhưng không nhịn được nở nụ cười.

Hồng Lăng che miệng xì cười ra tiếng:

– Ha ha, tiểu thiếu gia thật là hiếu thuận, ngày sau những lúc nô tì không lay chuyển được phu nhân, chắc phải nhờ tiểu thiếu gia đến thuyết phục phu nhân rồi.

Mộ Dung Thư mím môi cười nhạt, trái tim ấm lê, từ tốn dùng hết chén canh.

Kinh thành, phủ Nam Dương Vương.

– Công chúa Chiêu Hoa đã đến kinh thành, nghe nói vương gia muốn từ hôn, biết được nguyên nhân đã gửi thư cho quốc quân Bắc Cương, quyết định đồng ý. Lại lần nữa lựa chọn đối tượng hoà thân, hiện thời đang tạm nghỉ ở phủ Chiêu Dương, coi như tạm ổn.

Vẻ mặt Tạ Nguyên thoáng nghiêm nghị nhìn Vũ Văn Mặc sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, nói.

Hiện thời đã qua hơn nửa tháng, bệnh tình Vũ Văn Mặc vẫn không có chuyển biến tốt đẹp. Điểm ấy làm mấy người bọn hắn rất ngoài ý muốn, dù sao Vũ Văn Mặc hàng năm luyện võ, xương cốt vô cùng cường tráng, lại có thể bệnh đến bây giờ, xem ra Mộ Dung Thư rời đi đối với hắn đã tạo thành ảnh hưởng thật lớn, cũng phá hủy ý chí kiên định của hắn.

– Hiện thời kết cục đã định, liên minh giữa Nam Cương và Bắc Cương đã tan rã. Khi Bắc Cương biết được vương gia không thể có con, tất nhiên sẽ đồng ý từ hôn. Chúng ta cứ để công chúa Chiêu Hoa gả vào hoàng cung, Hoàng Thượng phong phi là được.

Vẻ mặt Triệu Sơ nghiêm túc không kém, nói. Dù sao Vũ Văn Mặc bỗng nhiên đưa ra việc từ hôn, làm cho rất nhiều chuyện cần bàn bạc kỹ hơn, nếu không xử lý cẩn thận, nhất định sẽ khiến Nam Cương lợi dụng sơ hở.

– Ngươi cứ an tâm dưỡng bệnh, chuyện khác ba người chúng ta đã an bày thỏa đáng. Thế nhưng, đến bây giờ cũng không có tin tức của vương phi, cũng không biết vương phi hiện thời ra sao.

Vũ Văn Hạo vẻ mặt đạm mạc, giọng nói có phần mềm nhẹ. Hắn vốn là bộ dạng trầm tĩnh nhu hòa, lúc này nói đến chuyện đại sự nghiêm túc cũng là vân đạm phong khinh như thế.

Mộ Dung Thư biến mất vẻn vẹn nửa tháng, nguyên bọn họ đoán Mộ Dung Thư là bị người khác bắt, đến bây giờ đã có thể cho rằng nàng tự mình tỉ mỉ lên kế hoạch rời đi. Vì vậy, người họ phái ra đi tìm không có một chút tin tức của nàng. Nàng vốn là nữ tử tâm tư sâu sắc, nếu đã cố ý, e là muốn tránh Vũ Văn Mặc.

Nghe xong lời ba người bọn họ nói, trong con ngươi lạnh nhạt ung dung của Vũ Văn Mặc giờ phút này trở nên âm u tăm tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-288.html.]

Triệu Sơ vốn muốn khuyên hắn từ bỏ, nhưng quyết định và kiên trì của Vũ Văn Mặc nào có thể dễ dàng bị tác động? Huống hồ, nữ tử như Mộ Dung Thư, có được lại mất đi, e là cũng sẽ không thể dễ dàng buông tha như vậy.

– Lần này Nam Cương khinh người quá đáng, Mộ Dung thiếu tướng quân và Nam Cương có cừu oán, vừa vặn nhân cơ hội này cử Mộ Dung Thư thiếu tướng quân mang binh tấn công Nam Cương. Về phần quốc quân Nam Cương cứ g.i.ế.c tại chỗ, tuyệt đối không lưu lại sẽ là mầm họa! Lấy công chúa Nam Cương thưởng cho đám binh lính, cho ả phục vụ đến chết!

Vũ Văn Mặc đôi mắt thật sâu, trong đáy mắt là một mảng tăm tối u ám lưu chuyển, sát khí rõ mồn một. Lần này mọi chuyện đều do Nam Cương khơi mào, kết cục này xem như báo ứng cho hành động âm hiểm giả dối đáng giận của bọn họ!

Ba người Tạ Nguyên ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, âm thầm đưa mắt cho nhau, Vũ Văn Mặc đây là hận c.h.ế.t Nam Cương, Nam Cương chạy trời không khỏi nắng! Huống chi còn do Vũ Văn Mặc tỉ mỉ thiết kế. Thế nhưng, công chúa Nam Cương kia cũng thật là to gan, nếu không có nàng ở Đại Hoa quốc ba phen mấy bận tới vương phủ gây chuyện thì đâu đến nỗi rơi vào kết cục như vậy, hoặc là không nên nghe lời Thẩm Nhu xúi giục, gây hấn với Mộ Dung Thư.

Lúc này, bên ngoài có tiếng người truyền tới:

– Khởi bẩm vương gia, công chúa Chiêu Hoa đưa bái thiếp muốn thăm vương gia.

– Công chúa Chiêu Hoa? Nàng không an phận ở phủ Chiêu Dương đợi mà chạy đến Vương phủ làm gì?

Vũ Văn Hạo nhướng mày, nghi ngờ nói.

– E là nàng ta muốn đích thân đến nghiệm chứng xem vương gia có bệnh nặng thật hay không.

Tạ Nguyên như cười như không, âm dương quái khí nói. Xem ra vị công chúa Chiêu Hoa này cũng không phải kẻ dễ đối phó, biết tự mình nghiệm chứng chân tướng sự việc. Bất quá hắn nhìn về phía Vũ Văn Mặc, trừ đôi mắt lạnh lẽo sắc bén ra thì cả người hoàn toàn là dáng vẻ bệnh nặng như lời đồn.

– Có muốn triệu kiến không?

Triệu Sơ nhìn Vũ Văn Mặc hỏi.

Nghe vậy, Vũ Văn Mặc nhướng mày, giọng nói cực kì lạnh lùng:

– Không gặp!

– Phải gặp. Hiện thời nàng ta vẫn là công chúa Bắc Cương, lần này đến nghiệm chứng tính chân thật của lời đồn, nếu chúng ta từ chối e là khiến người khác sinh nghi. Vương gia chịu khó nhịn một chút, nghe nói công chúa Chiêu Hoa cũng coi như là mỹ nhân, sẽ không khiến ngươi chướng mắt.

Tạ Nguyên biết Vũ Văn Mặc đây là đang nói bừa mới lên tiếng khuyên nhủ.

Vũ Văn Mặc cụp mắt không nói, thần sắc lãnh đạm.

Vũ Văn Hạo thấy thế, hướng về phía người ngoài cửa nói:

– Thỉnh công chúa Chiêu Hoa vào đi.

Loading...