Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 286

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:38
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rơi vào nông nỗi hôm nay đã khiến nàng không cách nào chấp nhận, còn bị người khác trào phúng lẫn mắng mỏ giận dữ, thật sự khiến nàng không thể chịu đựng nổi.

– Ha ha ha! Thân phận ngươi tôn quý, còn không phải rơi vào kết cục giống ta sao? Hiện thời xem ra, dung mạo của ngươi thậm chí còn không bằng chúng ta nữa kìa! Chúng ta còn có cơ hội, mà ngươi, chắc chắn phải chết!

Nàng kia lại càn rỡ cười lớn một tiếng.

Thẩm Nhu giận dữ, đã nhiều ngày bị tra tấn trong phòng giam, mỗi ngày chịu cực hình không nói, nàng còn phải chịu đựng đại lao ẩm ướt và tịch mịch để chờ Vũ Văn Mặc, hiện thời bị một tiện nữ nhục nhã, sao nàng có thể nhịn được? Thẩm Nhu tức giận, vừa muốn đứng lên mắng nàng kia, chỉ thấy những người điên khác trong phòng chạy đến vây quanh mình.

Nàng giận dữ hét:

– Cút ngay!

Nhưng những người này sao hiểu được nàng đang nói cái gì, phát điên lên cái gì cũng không để ý, dốc hết sức lực đẩy nàng té ngã, mà nàng cũng không chú ý tới phía sau mình có cái gì.

Vì vậy Thẩm Nhu ngã sấp xuống, gáy đụng trúng lan can thành một tiếng vang thật lớn, hai mắt nàng bỗng trợn trừng, không thể tin nổi.

Nàng còn chưa đợi được Vũ Văn Mặc!

Không đợi được đến lúc hắn đón nàng quay về phủ Nam Dương Vương, nàng không nhìn thấy kết cục sau cùng của Mộ Dung Thư, còn rất nhiều thứ nàng chưa kịp nhìn thấy, rất nhiều rất nhiều. Thật không ngờ lại uất ức c.h.ế.t đi, giống như Mộ Dung Thư lúc trước.

Hơn một năm trước…

– Từ trước tới nay Vương phi quá tự cao, các ngươi cứ nén giận khó tránh khỏi sẽ bị nàng khi dễ, vương phi ghen tị thành tánh, nếu các ngươi không mau tìm cách đối phó, e là ngày sau sẽ rơi vào kết cục bị tra tấn đến chết.

– Tối hôm qua muội muội vừa hầu hạ vương gia xong, lúc ấy vương phi bảo mình bị nhiễm phong hàn muốn để vương gia đi qua, muội muội sao dám làm theo. Mới vừa rồi còn cho người gọi nô tì đi qua, sợ là muốn quở trách nô tì, nhưng mà, ở Vương phủ, người nào không biết Thẩm trắc phi ngài được… sủng ái nhất. Cho dù Vương phi ghen tị thì cũng có tác dụng gì? Quyền quản lý vương phủ là trong tay Thẩm trắc phi ngài mà! Vương phi sao có quyền và trách nhiệm phạt nô tì chứ.

Nhị phu nhân nháy đôi mắt to quyến rũ, cười lạnh khinh thường nói.

– Nếu vương phi phái người gọi ngươi qua, ngươi phải nghe lời, lát nữa ngươi cứ đi đi, không được giải thích rõ ràng việc tối qua.

Thẩm Nhu quả thực không thể tin, c.h.ế.t không nhắm mắt, nàng cứ như vậy mà chết, mang theo tràn ngập thất vọng và nguyện vọng mà chết, cuối cùng rơi vào kết cục bi thương như thế, giống hệt như Mộ Dung Thư cũng mang đầy bụng ủy khuất và không thể tin lúc trước mà rời đi!

Mấy ngày sau, tin tức Thẩm Nhu tử vong ngoài ý muốn truyền đến tai Vũ Văn Mặc. Khi Vũ Văn Mặc nghe thấy tin này, thần sắc run sợ như hàn băng, trả lời quan viên kia:

– Chôn đi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-286.html.]

Một tháng sau.

Ánh nắng tươi sáng, một ngày bầu trời trong xanh, vạn dặm không một gợn mây.

Trấn Thượng Chí, tửu lâu.

Đang là buổi trưa, người đến ăn khá đông, trong tửu lâu vô cùng náo nhiệt.

Đây là một trấn nhỏ, bình dân dân chúng chiếm đa số, vì vậy có khá nhiều nữ tử đi lại ngoài đường. Trong tửu lâu cũng có không ít nữ tử. Bất quá nếu là tiểu thư khuê các hoặc là phu nhân, phần lớn trên mặt đều mang lụa mỏng.

– Phu nhân, trấn nhỏ này thật náo nhiệt. Lúc chúng ta còn ở kinh thành tuy có đi qua tửu lâu, nhưng còn chưa thấy qua nhiều nữ tử như vậy. Những nơi chúng ta đã từng đi qua cũng chưa từng thấy nơi nào đông vui tấp nập như thế.

Hồng Lăng ngồi ở bên cạnh Mộ Dung Thư, nhìn cảnh sắc chung quanh tửu lâu, không khỏi lên tiếng kinh hô.

Từ lúc rời khỏi kinh thành, dọc theo đường đi Hồng Lăng gọi Mộ Dung Thư là phu nhân. Mộ Dung Thư từng nói hai người như tỷ muội, nhưng Hồng Lăng khăng khăng phân rõ, chủ tử chính là chủ tử, nô tì chính là nô tì, cả đời cũng không thể vượt qua.

– Đúng vậy, mẫu thân, Hiên nhi thích nơi này, người nơi này có vẻ như cũng thân thiện hơn những nơi khác.

Tiểu Hiên nhi vóc người cao lớn không ít, lại có một khuôn mặt nhỏ nhắn hoàn mĩ đáng yêu, đến đâu cũng được yêu mến, lúc nói chuyện giọng càng dễ nghe đến cực điểm.

Từ lúc rời khỏi kinh thành, tuy rằng bé không biết mẫu thân vì sao rời đi, nhưng chỉ cần mẫu thân đi đâu bé sẽ theo đến đó. Bé là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, phải bảo vệ mẫu thân.

Mộ Dung Thư cười nhìn hai người, ánh mắt lạnh nhạt quan sát bốn phía một cái, cười nói:

– Ừ, không tệ. Không bằng chúng ta tạm thời nghỉ ngơi ở đây một thời gian đi.

Tuy rằng thôn trấn không lớn, nhưng trên đường đến đây nàng nhận thấy vẻ như thôn dân nơi này đều thích nuôi tằm, nhà nào cũng có, loài tàm Thiên Tàm chiếm đa số. Ở thời đại này, phần lớn tơ lụa đều là quý tộc mới có thể dùng được, chủ yếu vẫn do sản lượng tơ tằm rất ít. Đôi mắt nàng lóe lên, ánh mắt nàng khá sắc bén, có thể chuẩn xác nắm bắt cơ hội buôn bán.

Kỳ thực, nàng cũng thích nơi này.

– Phu nhân, nhìn vào trong xem! Là Mã hộ vệ! Sao hắn lại ở đây?

Hồng Lăng bỗng nhiên hô nhỏ một tiếng, ngón tay chỉ về phái ngoài cửa sổ cách đó không xa.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhìn sang, đúng là Mã hộ vệ. Trong tay hắn cầm bức họa đang hỏi thăm người chung quanh. Mộ Dung Thư hai mắt khép hờ, hành động của Mã hộ vệ thật nhanh!

Mà đúng lúc này, người hắn hỏi đang chỉ ngón tay về phía tửu lâu.

Loading...