Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 281

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:30
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quyển sách trên tay Mộ Dung Thư đột nhiên rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, Vũ Văn Mặc đã phong trần mệt mỏi vào phòng.

Vẻ mặt Mộ Dung Thư hoảng hốt, đầu óc trống rỗng. Cho dù nàng đủ bình tĩnh, nhưng khi nghe được tin này vẫn không cách nào phản ứng kịp. Từ việc tối qua Vũ Văn Mặc vào cung, nàng đã phần nào hiểu được, nếu không có sự đồng ý của hắn, Hoàng Thượng tuyệt đối sẽ không hạ thánh chỉ!

Liên minh giữa Nam Cương và Bắc Cương đã trở thành cây gai trong lòng hoàng thượng, đồng thời là uy h.i.ế.p đối với Đại Hoa quốc, mà so với Bắc Cương, Nam Cương càng khó giải quyết hơn, Vì vậy, trước tiên cần đối phó với Nam Cương. Không khó đoán, vì an tâm, Bắc Cương mới có thể yêu cầu hòa thân! Chính là, đàn ông Đại Hoa quốc c.h.ế.t sạch chỉ còn duy nhất một Vũ Văn Mặc sao?

Nàng nhịn không được cười lạnh, Bắc Cương là muốn xem thành ý của Đại Hoa quốc đi? Đồng thời cũng muốn cho Nam Cương biết, công chúa Nam Cương hoà thân không thành công, mà công chúa Bắc Cương lại thành công, như thế, sự hợp tác giữa Bắc Cương và Đại Hoa quốc là chắc chắn mà có thành ý. Nhưng Vũ Văn Mặc đã lựa chọn như vậy…

Mộ Dung Thư rũ mắt, khóe mắt cong cong, không biết tại sao, nàng rất muốn cười. Nàng nhìn thấy Vũ Văn Mặc vào phòng, đang nhìn mình.

Nhưng nàng lại không còn chút sức nào để nhìn hắn, bởi hôm qua lời nàng chắc như đinh đóng cột nói với Thẩm Nhu, với công chúa Hàm Hương, cho họ thấy lòng nàng, quyết tâm của nàng. Tối hôm qua khi đi vào giấc ngủ, nàng còn đang nghĩ, chỉ cần nàng và hắn cùng tiến cùng lui, thậm chí ngày đêm thức trắng, cũng sẽ nghĩ ra biện pháp đối mặt tất cả khó khăn. Chỉ vì nàng quyết định ở bên hắn, nàng sẽ không có chút hoài nghi.

Nhưng…

Khi hi vọng biến thành thất vọng, suy nghĩ của nàng trở nên buồn cười, niềm tin đổi lấy sự lừa gạt, hết thảy tựa như mây khói.

Đây không khiến người khác cảm thấy buồn cười ư?

Vũ Văn Mặc đứng trước cửa, nhìn vẻ mặt không biểu tình của nàng, cả người bỗng cảm thấy lạnh lẽo như đang đứng trong trời băng đất tuyết. Hắn không nhịn được run rẩy, nàng thông minh như thế, chắc chắn đoán được, chuyện hoà thân với công chúa Chiêu Hoa là do hắn đồng ý. Lời giải thích đến miệng bỗng nói không nên lời.

– Vương phi…

Hồng Lăng nhìn Mộ Dung Thư, lo lắng không thôi. Nàng quay đầu lại nhìn thấy Vũ Văn Mặc, bèn phúc phúc thân với Mộ Dung Thư rồi xoay người rời đi. Loại tình huống này nàng không thể ở lại.

– Ta không có làm trái lời hứa. Phủ Nam Dương Vương vẫn chỉ có một mình nàng như cũ, nàng là Nam Dương vương phi duy nhất. Công chúa Chiêu Hoa đến đây hòa thân sẽ ở phía nam rất xa.

(Thì ra chỉ cần ở rất xa, không ở cùng là duy nhất ư? Vậy trong lòng thì sao hở Mặc ca? Nàng ta vẫn ở đó, vẫn tồn tại, vẫn đường đường là Nam Dương Vương phi không khác gì Thư tỷ. Đừng nói tư tưởng khác nhau, thà là huynh nghĩ tam thê tứ thiếp ta còn dễ chịu hơn cái suy nghĩ ấu trĩ này, mà huynh cũng đừng nói “Ta không làm trái lời hứa” – Xin lỗi bà con, bức xúc quá)

Vũ Văn Mặc chịu không nổi sự trầm mặc của nàng, khó khăn lê từng bước về phía nàng, hy vọng có thể giải thích rõ ràng.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư chầm chậm ngẩng đầu, một đôi mắt cực kì bình tĩnh, đen láy, còn đen hơn so với bầu trời đêm không trăng sao, so với đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ phút này còn đen và sâu hơn nhiều.

Vũ Văn Mặc nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen như đêm tối đó của nàng, trong lòng chợt gấp gáp, hai hàng mày kiếm dày rậm đen như mực nhíu chặt, hắn lại mở miệng, không phát hiện giọng nói mình run run:

– Thư nhi, đây là biện pháp tốt nhất, có thể tạm thời ổn định Bắc Cương, đồng thời có thể một lần trừ bỏ Nam Cương. Về phần công chúa Chiêu Hoa, tuy nàng ta hòa thân với ta nhưng là xây một phủ khác, vĩnh viễn cũng không xuất hiện trước mặt nàng. Thư nhi, nàng chỉ cần chờ đợi mấy tháng, lâu thì một năm, diệt trừ Nam Cương xong, lại tính sổ với Bắc Cương, đến lúc đó ta chắc chắn hưu công chúa Chiêu Hoa.

(Đọc chỗ này ta thật muốn chửi thề rồi c.h.é.m Mặc ca một nhát, tự lừa mình dối người à, không sống cùng là coi như chưa từng có à, chờ diệt thằng này thằng kia rồi nàng là duy nhất rủi lọt ra thằng Tây Cương, Đông Cương, Trung Cương lại hoà thân, lại chờ, lại diệt à, nói thế mà nghe được)

– Phủ mới xây gọi là gì?

Mộ Dung Thư nhẹ giọng hỏi. Giọng nói của nàng bình tĩnh, nghe không ra mảy may tức giận, hoặc đây chỉ là cảm giác của hắn.

Nghe nàng hỏi, hai mày Vũ Văn Mặc cau càng chặt, bàn tay dưới ống tay áo đã nắm thành quyền:

– Phủ Chiêu Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-281.html.]

– Ừ, khi nào thành thân?

Mộ Dung Thư lại hỏi. Phủ Chiêu Dương, nghe ra quả thật chẳng có dính dáng gì đến phủ Nam Dương Vương.

Vũ Văn Mặc thấy vẻ mặt nàng bình thản không khác gì ngày thường, sự thấp thỏm trong lòng vẫn không buông được, hắn bước qua mấy bước, cầm tay nàng, nàng không tránh, để cho hắn nắm, tay nàng thật lạnh, không biết là vì sao. Hắn nắm thật chặt, ôm lấy nàng, nói khẽ:

– Tháng sau.

Bàn tay to lớn của hắn bao bọc lấy đôi tay lạnh lẽo của nàng, nhưng nàng không mảy may có cảm giác lo lắng.

– Ta muốn hỏi, lúc quyết định đồng ý hòa thân gia đã nghĩ gì?

Cuối cùng là nàng hi vọng xa vời? Yêu cầu không thực tế? Một đời một kiếp chỉ hai ta với hắn mà nói chính là loại ý nghĩa này? Chỉ cần phủ Nam Dương Vương không có nữ nhân khác, nàng sẽ là duy nhất?

– Bắc Cương khăng khăng muốn công chúa Chiêu Hoa phải hòa thân với ta mới có thể buông bỏ cảnh giác. Nếu họ vẫn có lòng phòng bị, Đại Hoa quốc sẽ không có cơ hội đổi bị động thành chủ động. Chỉ cần tạm thời hoà hoãn với Bắc Cương diệt trừ Nam Cương trước, toàn bộ vấn đề khó khăn hiện thời sẽ dễ dàng giải quyết hơn.

Vũ Văn Mặc nắm tay nàng cùng ngồi xuống, cẩn thận giải thích. Tuy rằng Mộ Dung Thư cũng sẽ đoán được nguyên nhân trong đó, nhưng hắn vẫn muốn giải thích. Chỉ cần nàng hiểu được khó xử của hắn, như vậy sẽ thông cảm cho hắn.

Mộ Dung Thư quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, đã vào cuối thu, mùa đông đang đến. Trên cành chẳng còn mấy lá khô, gió thổi từ ngoài cửa sổ vào cảm giác man mát, khiến nàng không thể không tỉnh táo lại.

Nàng tĩnh lặng thất thần, Vũ Văn Mặc ngồi bên rất không yên, cực kì bất an. Nhưng chung quy không nói thêm gì nữa.

Ước chừng quá nửa canh giờ, Hồng Lăng lại tiến vào phòng, nàng nhìn Mộ Dung Thư và Vũ Văn Mặc, cảm giác giữa hai người có gì đó đã thay đổi, lập tức trong lòng lộp bộp một tiếng. Cũng đúng, đột nhiên lại xảy ra chuyện này, vương phi khó có thể chấp nhận cũng là đương nhiên, nhưng vương gia thân ở triều đình cũng có lúc thân bất do kỷ, tuy rằng công chúa Chiêu Hoa cũng là vương phi địa vị cao quý, nhưng dù sao sẽ không bước vào phủ Nam Dương Vương, sẽ không ảnh hưởng gì đến vương phi.

Trong phòng bỗng nhiên có người vào, Mộ Dung Thư như phát hiện, nghiêng đầu nhìn sang.

Hồng Lăng lập tức nói:

– Hầu gia đến đây, đang ở nhà kề chờ vương gia cùng vương phi.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư gật gật đầu:

– Ừ, ngươi đi hầu hạ cẩn thận. Ta cùng vương gia lập tức sẽ qua.

Nàng lại quay đầu nhìn về phía Vũ Văn Mặc, cười nói:

– Hầu gia đến đây, còn không biết gặp chúng ta có chuyện gì quan trọng đây. Có lẽ là về chuyện hòa thân đi.

Nàng không có phản ứng gì? Đôi mày Vũ Văn Mặc vừa mới giãn ra lại gắt gao nhăn lên.

– Sao vậy?

Vẻ mặt nàng tựa như thường ngày, Vũ Văn Mặc cẩn thận xem xét cũng nhìn không ra khác thường. Mộ Dung Thư cười nhạt đón ánh mắt của hắn, miệng cười như gió xuân.Thấy nàng như thế, con ngươi đen của Vũ Văn Mặc chớp động, nỗi bất an trong lòng chưa kịp lắng xuống lại dần dần khuếch đại, nắm đ.ấ.m dưới tay áo vừa nới lỏng đã lại lần nữa nắm chặt, hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt, gật đầu đáp:

– Ừ, chúng ta ra xem. Lúc này Tạ Nguyên đến, nhất định là có việc.

Trong khoảnh khắc hắn thu hồi ánh mắt, tươi cười trên khóe miệng Mộ Dung Thư cũng biến mất, đôi mắt lại trở về nét lạnh lẽo như băng tuyết lại vô cùng bình tĩnh.

Loading...