Hiện giờ Thẩm Nhu thay đổi quá nhiều, trước kia là người đẹp nhất nhì chốn kinh thành, lúc này gương mặt già nua, trên mái tóc đen đã thấp thoáng sợi bạc. Vũ Văn Mặc nhìn thấy nàng, đôi mày cau nhẹ.
– Nhu nhi già đi.
Thẩm Nhu xấu hổ để tay xuống, dù nàng cố gắng che đậy cách nào cũng không thể giấu đi dung nhan xấu xí này của mình. Si ngốc nhìn hắn, tự giễu thu hồi ánh mắt, Thẩm Nhu nói bằng giọng vô hạn bi ai.
Nếu là một năm trước ai sẽ nghĩ tới Thẩm Nhị cô nương danh chấn kinh thành sẽ luân lạc tới tình trạng hôm nay? Chưa nói đến khuôn mặt già nua xấu xí, ngay cả khí chất động lòng người trước kia cũng biến thành hèn mọn.
Mộ Dung Thư chầm chậm thu hồi ánh mắt, vẫn chưa vì hành động đó của Thẩm Nhu mà có ý nghĩ khác thường, ngoại trừ có chút chán ghét.
Vũ Văn Mặc đôi mắt trầm ngưng, con ngươi đen chớp động, cau mày dời mắt khỏi Thẩm Nhu, đồng thời mở miệng hỏi:
– Sao ngươi lại quay về?
– Nhu nhi không muốn trải qua cuộc sống lang bạc kỳ hồ, Nhu nhi không cách nào quên được vương gia.
Vốn tâm tình Thẩm Nhu đã lắng xuống, cũng có thể bình tĩnh xử lý tình cảm của nàng dành cho Vũ Văn Mặc, nhưng hôm nay khi một lần nữa nhìn thấy hắn, nàng không cách nào khống chế trái tim cuồng loạn, cho dù biết hiện thời mình căn bản không xứng với hắn, nhưng nàng vẫn suy nghĩ viển vông, chờ mong chỉ một ánh mắt của hắn.
Đôi mày Vũ Văn Mặc càng nhăn hơn, hắn nghiêng đầu nhìn thoáng qua Mộ Dung Thư, thấy vẻ mặt nàng vẫn bình thường mới ngồi xuống bên nàng, ánh mắt chưa nhìn Thẩm Nhu, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Lần này chuyện công chúa Hàm Hương khăng khăng muốn hòa thân với bổn vương là do thủ đoạn của ngươi đi?
Thân hình Thẩm Nhu run lên, cho dù trong lòng biết hắn đã không còn quan tâm đến nàng, nhưng vừa rồi nàng vẫn muốn có được sự quan tâm và ánh mắt của hắn. Nhưng hắn lại tỉ mỉ để ý đến tâm tình Mộ Dung Thư. Nước mắt chực trào ra, nàng cố nén.
– Bản cung cũng không có ý định tiếp tục gạt vương gia, thật là Thẩm Nhu nói với bản cung rằng vương gia là người đáng giá phó thác chung thân, vì vậy bản cung mới muốn gả cho ngươi. Hiện thời Nam Cương đã liên minh cùng Bắc Cương, nếu vương gia không đồng ý hòa thân, như vậy, dân chúng Đại Hoa quốc sẽ bị chiến tranh liên lụy, mà vương gia ngươi sẽ là tội nhân thiên cổ. Nam Dương vương phi bất quá là một nữ nhân, trên đời có biết bao nữ nhân như thế, làm gì Vương gia phải cố chấp tới mức ấy? Sau này ngươi muốn dạng nữ nhân nào mà không có? Bởi sau này vương gia là phu quân của bản cung, ta mới không thể không có lòng tốt nhắc nhở ngươi.
Công chúa Hàm Hương thấy sau khi gặp Vũ Văn Mặc thì Thẩm Nhu như kẻ mất hồn, lập tức tiến lên nói. Nàng thần sắc thản nhiên, cũng vô cùng khẳng định.
Đôi mày như núi của Mộ Dung Thư khẽ nhúc nhích, Nam Cương và Bắc Cương, công chúa Hàm Hương khẳng định…
Thẩm Nhu hai mắt đẫm lệ nhìn Vũ Văn Mặc, môi ông ông, muốn nói điều gì, nhưng lời giải thích đến miệng lại không sao thốt ra được. Trầm mặc một lát, nàng biết không thể tránh, hắn thông minh như vậy, sao lại không nhìn ra tình cảnh hiện thời của nàng?
– Đúng vậy. Là ta. Thế nhưng, vậy thì đã sao? Vương gia là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, cho dù không có công chúa Hàm Hương, tương lai vương gia cũng sẽ có nữ nhân khác.
Công chúa Hàm Hương gả cho Vũ Văn Mặc, như vậy nàng sẽ có cơ hội quay về Vương phủ. Tuy rằng giờ này ngày này nàng đã không còn xinh đẹp như trước, nhưng nàng chỉ cần tận tâm điều dưỡng, sau này chắc chắn khôi phục dung mạo, chỉ có điều… Nàng nhìn về phía Mộ Dung Thư, khuôn mặt nàng ta trắng nõn hồng hào, trong lòng không khỏi đố kỵ.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư bỗng nhiên có chút hối hận, ngày đó nếu nàng can thiệp vào quyết định của Vũ Văn Mặc, như vậy tuyệt đối sẽ không cho Thẩm Nhu có cơ hội trở mình! Quả thật là, không nhổ cỏ tận gốc, gió xuân thổi tới mầm non lại trồi lên. Lúc trước nàng chưa từng nghĩ mình sẽ yêu thương Vũ Văn Mặc, vì hắn ở lại phủ Nam Dương Vương, đương nhiên sẽ không bận tâm nghĩ đến việc Thẩm Nhu sẽ quay lại.
– Cút !
Con ngươi đen của Vũ Văn Mặc phát ra hàn quang lạnh thấu xương, môi mỏng khẽ mở, phun ra cũng là một chữ lạnh như băng này.
Thẩm Nhu hoảng hốt, trong đầu nháy mắt hiện lên nhiều cảnh tượng, một là khi lần đầu nàng nhìn thấy Vũ Văn Mặc, một là khi biết được nhiệm vụ của nàng phải gả cho hắn, còn có rất nhiều rất nhiều, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh vừa rồi hắn phun ra một chữ lạnh như băng kia. Rốt cuộc, trong lòng hắn nàng chẳng là gì!
– Một nam nhân không biết thương hương tiếc ngọc như vậy, quả thật là thế gian ít có! Bất quá bản cung sẽ khiến ngươi hối hận!
Công chúa Hàm Hương nhíu chặt hai hàng lông mày, giọng nói có chút không tốt. Hắn càng không để nàng trong mắt, nàng lại càng muốn gả cho hắn! Cuối cùng có một ngày nàng nhất định sẽ khiến hắn phủ phục dưới váy nàng!
– Mộ Dung Thư, ngươi đừng quá đắc ý kiêu ngạo. Ngày hôm nay của ta chính là ngày mai của ngươi. Cho dù công chúa Hàm Hương không thể hòa thân cùng vương gia đi nữa, cũng sẽ có nữ nhân khác có thể thay thế được vị trí của ngươi! Đến lúc đó, ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi có thể tiếp tục vững vững vàng vàng làm chính phi Nam Dương Vương của ngươi hay không!
Thẩm Nhu luôn luôn nhìn Vũ Văn Mặc, thấy hắn vẫn không hề liếc mình lấy một cái, nàng mới tự giễu cười lạnh. Nàng dời mắt, lạnh lẽo phẫn hận nhìn về phía Mộ Dung Thư, lời nói ra vừa như cảnh cáo, lại như nguyền rủa.
Nhưng vẻ như nàng ta biết gì đó nên mới nắm chắc như thế.
Nghe Thẩm Nhu nói xong, con ngươi sâu thẳm của Vũ Văn Mặc dần dần lạnh đi.
Mộ Dung Thư nghi hoặc, trong lòng chầm chậm cảm thấy bất an. Nhưng chỉ cần nàng nhận định và kiên trì, tuyệt đối sẽ không vì một câu nói của người khác hay tác động bên ngoài mà suy sụp! Nàng có niềm tin.
Lúc rời đi, tuy rằng cõi lòng tan nát nhưng Thẩm Nhu vẫn không nhịn được quay lại nhìn Vũ Văn Mặc một cái. Nhưng từ đầu tới cuối hắn chưa hề liếc qua nàng. Trong lòng nàng không khỏi cười lạnh: là vì ta trở nên xấu sao?
Nhà kề yên tĩnh trở lại, Hồng Lăng lần nữa rót trà nóng cho hai người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-279.html.]
– Từ lúc trốn khỏi Thẩm gia, Thẩm Nhu liền chạy tới Nam Cương, sau đó trở thành thị nữ của công chúa Hàm Hương. Hôm nay những chuyện này đều do một tay nàng thúc đẩy.
Vũ Văn Mặc nhìn chén trà trong tay, giọng nói vô cùng nặng nề.
Nghe vậy, mi mắt Mộ Dung Thư run lên, cúi đầu nhấp một ngụm nước trà.
– Hoàng Thượng đã hạ chỉ, tuyệt đối sẽ không giao phương pháp cứu trị nạn hạn hán cho Nam Cương, càng sẽ không đồng ý hòa thân với Nam Cương.
Vũ Văn Mặc lại nói tiếp.
Không hòa thân cùng Nam Cương? Đây là kết quả nàng sớm đã nghĩ đến. Nhưng còn có một Bắc Cương! Nếu nàng đoán không sai…
– Sau khi ta và thái tử điện hạ, Hầu gia thương nghị, cuối cùng quyết định dùng biện pháp châm ngòi quan hệ đồng minh của Bắc Cương và Nam Cương. Chỉ giao phương pháp xử lí nạn hạn hán cho Bắc Cương, từ đó khiến Nam Cương hoài nghi, hai nước bất hòa, Đại Hoa quốc sẽ là ngư ông đắc lợi.
Vũ Văn Mặc ngẩng đầu nhìn nàng một cái, thấy nàng cúi đầu dùng trà, hắn thấy không rõ thần sắc biến hóa của nàng, đành nhẹ cau mày nói tiếp.
Mộ Dung Thư gật đầu trả lời:
– Đây là biện pháp hay. Lợi dụng Bắc Cương đối phó Nam Cương, mà bản thân Nam Cương Đại Hoa quốc còn không để trong mắt. Nếu so với Bắc Cương thì Nam Cương càng khó giải quyết hơn. Một khi để Nam Cương có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức, nhất định sẽ trở thành họa lớn. Thế nhưng, ta nhưng có chỗ không hiểu, Thẩm Nhu và công chúa Hàm Hương tại sao lại khẳng định, ngươi nhất định sẽ lựa chọn hòa thân?
Đây là nghi ngờ luôn chôn trong lòng nàng từ lúc công chúa Hàm Hương xuất hiện đến lúc rời đi.
Vũ Văn Mặc cầm tay nàng, hắn có vẻ như cũng nghĩ đến dáng vẻ đáng ghét của công chúa Hàm Hương, cười lạnh nói:
– Nam Cương kiêu ngạo cho rằng liên minh với Bắc Cương là có thể uy h.i.ế.p Đại Hoa, ép hoàng thượng hạ chỉ đồng ý hòa thân. Nhưng Nam Cương sao biết, Bắc Cương vì cứu dân chúng, quốc gia mình, làm gì còn để ý cùng bọn họ liên minh? Chỉ cần ngày mai có thánh chỉ, nhất định tình huống sẽ xoay chuyển.
– Tốt lắm.
Mộ Dung Thư khóe miệng hơi câu, nới lỏng tâm. Bỗng nhiên lại nghĩ tới điều gì, nói:
– Không nên giao toàn bộ cách giải quyết khô hạn, nạn châu chấu, cách trồng trọt các loại thực vật cho Bắc Cương. Trước tạm giúp bọn họ giải quyết khô hạn, đợi cho khi vừa ngơi tay, họ sẽ gặp phải tình trạng mất mùa, nạn châu chấu, lúc này Bắc Cương cũng sẽ bị chúng ta khống chế.
Chỉ cần nắm quyền chủ động trong tay, ngày sau bọn họ mới không bị uy hiếp.
Nghe lời này của nàng, hai mắt hắn tỏa sáng:
– Thế thì tốt quá! Tạ Nguyên sớm đã có ý tưởng này, nhưng thật không ngờ việc cây nông nghiệp giảm sản lượng cùng nạn châu chấu lại có quan hệ với nhau. Cho dù Bắc Cương tạm thời giải quyết được nạn khô hạn thì thế nào?
Mộ Dung Thư mím môi cười nhạt, đây có tính là sau cơn mưa trời lại sáng không? Liễu rủ hoa cười gặp lại nhau? Một giây trước nàng còn định chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón mọi thử thách, cùng Nam Cương tính toán nợ nần một phen! Giờ khắc này, lại xảy ra biến cố đột ngột. Phương diện này sợ là hắn và Tạ Nguyên, Vũ Văn Hạo tốn không ít thời gian và công sức đi?
Thế nhưng, Bắc Cương sẽ dễ dàng trúng kế như thế sao? Nếu quốc chủ Bắc Cương quốc có ý nghĩ này, như vậy, tất nhiên ông ta sẽ đề nghị một sự bảo đảm. Nhưng trước mắt không phải lúc nghĩ tới những thứ rắc rối này, nàng nhìn Vũ Văn Mặc, chợt phát hiện trên cằm hắn râu ria lởm chởm, theo bản năng vươn tay ra vuốt khẽ:
– Hai ngày nay vì chuyện này mà gia bôn ba vất vả rồi.
Thân hình cường tráng của Vũ Văn Mặc run lên bởi sự đụng chạm của nàng, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, con ngươi thâm thúy sâu như biển dịu dàng nhìn nàng.
– Điều ta muốn chỉ là nàng có thể vĩnh viễn ở lại bên cạnh ta.
– Ừm, đêm nay ta tự mình xuống bếp. Cứ cho là phần thưởng đi, được chứ? Gia có muốn ăn hay không?
Trong lòng Mộ Dung Thư mềm nhũn, chỉ cần hắn cùng tiến cùng lui với nàng, như vậy, tất cả vấn đề đều sẽ như chuyện của Nam Cương và Bắc Cương vậy, dễ dàng giải quyết. Thấy hắn bôn ba như thế, nàng không khỏi đau lòng.
Vũ Văn Mặc đảo tròng mắt, tươi cười có chút gian trá nói:
– Thật ra cửu chuyển đại tràng không tệ! (hình như là món lòng heo mà Thư tỷ chỉnh Mặc ca ở mấy tập đầu thì phải)
Vì cách giờ cơm chiều còn khoảng hơn hai canh giờ, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Vũ Văn Mặc nhuốm đầy vẻ mỏi mệt, Mộ Dung Thư bảo hắn trở về phòng nghỉ ngơi một lát.
Mà lúc này Mộ Dung Lan lại đến. Mộ Dung Nguyệt không đi cùng.
– Sao Ngũ muội không đi cùng Tứ muội?
Mộ Dung Thư nghi hoặc hỏi. Do trải qua khoảng thời gian đen tối kia nên trong kinh thành, Mộ Dung Lan và Mộ Dung Nguyệt cũng chưa quen bạn bè nào thân thiết, vì vậy hai người vẫn như hình với bóng. Giờ Mộ Dung Lan đến một mình, khiến nàng không thể không nghi hoặc.