Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 275

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:21
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau giờ cơm trưa, Mộ Dung Thư cho người đưa Hiên nhi trở về phòng nghỉ ngơi. Mà nàng cũng có thói quen ngủ trưa nên cũng nằm ở trên giường muốn chợp mắt một lát.

Ai ngờ, vừa mới nhắm mắt lại, chợt nghe nha đầu ngoài cửa bẩm báo:

– Khởi bẩm vương phi, có một cô gái họ Thẩm xin gặp.

Cô gái họ Thẩm? Mộ Dung Thư chầm chậm mở mắt, nhìn về phía cửa hỏi:

– Tên đầy đủ?

– Thẩm Nhu.

Nha đầu kia lập tức trả lời.

Thẩm Nhu? Lại là Thẩm Nhu! Nghe nói Thẩm Nhu đã chạy trốn khi Thẩm gia bị tịch thu tài sản c.h.é.m đầu, hiện giờ sao có thể xuất hiện lần nữa?

– Vương phi?

Ngoài cửa, nha đầu chưa nghe thấy Mộ Dung Thư trả lời, lập tức lại dè dặt cẩn trọng kêu một tiếng.

Mộ Dung Thư hoàn hồn, thầm nghĩ: lúc này Thẩm Nhu quay về đòi gặp nàng, sẽ là vì chuyện gì? Gặp hay là không gặp? Gặp mặt, có thể tìm hiểu xem nàng ta muốn thế nào. Không gặp, nàng chỉ có thể đoán! Như vậy…

– Ừ, đưa nàng đến nhà kề chờ đi.

Một lúc sau, Mộ Dung Thư lần nữa thay quần áo rửa mặt chải đầu chỉn chu, lập tức đến nhà kề.

– Vương phi, sao Thẩm Nhu lại đột nhiên tới gặp ngài? Chẳng lẽ nàng ta không sợ bị người khác biết?

Hồng Lăng đi phía sau Mộ Dung Thư nghi hoặc hỏi. Hiện nay Thẩm Nhu là con gái của tội thần, thời điểm Thẩm gia bị tịch biên c.h.é.m đầu đã không rõ tung tích nàng ta. Mà khi tân đế vừa đăng cơ, cũng không phái người tìm kiếm. Nhưng ai có thể nghĩ tới nàng sẽ chủ động xuất hiện?

Mộ Dung Thư sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng nghi hoặc không thua gì Hồng Lăng. Hiện tại không thấy được Thẩm Nhu, hết thảy cũng chỉ có thể là đoán.

Nhà kề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-275.html.]

Thẩm Nhu nhìn nơi quen thuộc này với vẻ mặt bình tĩnh. Lúc nàng vẫn còn là Thẩm trắc phi đã tới Mai viên vài lần, nhưng ngay tại đây, nàng nhiều lần bị Mộ Dung Thư tính kế phản kích. Lúc rời đi nàng cũng thật không ngờ chung quy có một ngày mình sẽ quay lại! Mà khi nàng lần nữa ngồi ở đây mới phát hiện, nàng vẫn khó có thể quên Vũ Văn Mặc cùng những chuyện đã trải qua ở chốn này.

Lúc Mộ Dung Thư đến gần nhà kề, nhìn thấy Thẩm Nhu đăm chiêu, như đang thất thần. Tuy rằng mới không gặp chỉ mấy tháng nhưng Thẩm Nhu thay đổi thật lớn, thân hình nàng ta gầy yếu, sắc mặt khô vàng, nhìn qua như hơn ba mươi tuổi. Trong mái tóc dày thoáng thấy được cả tóc bạc. Không thể tưởng tượng được chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà Thẩm Nhu lại thay đổi đến mức này!

Trong phòng bỗng nhiên nhiều hơn một người, Thẩm Nhu đã có cảm giác, nàng chậm rãi thu hồi tầm mắt, quay đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Mộ Dung Thư, câu nói đầu tiên khi mở miệng đó là:

– Chắc Vương phi không thể ngờ chúng ta vẫn sẽ gặp lại đi?

Ngay cả nàng cũng thật không ngờ.

Mộ Dung Thư lạnh nhạt thong dong nhìn Thẩm Nhu, hơn tháng không thấy, nàng thoát thai hoán cốt hiện thời càng thêm trầm ổn, hai mắt vô cùng bình tĩnh, làm cho người ta nhìn không ra nàng đang suy nghĩ gì. Lướt qua bên người nàng, sau khi ngồi xuống, mới nhìn nàng mà nói:

– Bổn vương phi cũng rất ngoài ý muốn.

Tầm mắt bỗng nhiên rơi vào trên người nha hoàn phía sau Thẩm Nhu. Nha hoàn kia cúi đầu, thấy không rõ dáng người, nhưng thân hình nhìn khá quen mắt.

– Mấy tháng không gặp, vương phi sắc mặt hồng nhuận, da thịt thắng tuyết, so với ba năm trước đây còn rạng rỡ, trẻ đẹp hơn nhiều.

Khi nói lời này giọng Thẩm Nhu vẫn bình tĩnh, nghe không ra một tia ghen tị. Nàng bất quá là tự giễu cười khẽ, rồi nói tiếp:

– Đâu có giống ta hiện thời, khuôn mặt già nua như phụ nhân bốn mươi tuổi.

Ngắn ngủn mấy tháng quang cảnh, đã là vật còn người mất.

Thẩm Nhu bình tĩnh như thế, thật ra khiến Mộ Dung Thư tạm thời không đoán được là chuyện gì xảy ra, nhưng khoé mắt nàng ngẫu nhiên liếc về phía nha hoàn sau lưng Thẩm Nhu.

– Ngươi nói đùa.

Mộ Dung Thư cười nhạt đáp lại.

Nhìn Mộ Dung Thư bình tĩnh thong dong, ánh mắt Thẩm Nhu chuyển động, cho dù đã trải qua nhiều như vậy, Mộ Dung Thư vẫn không hề thay đổi, vẫn trấn định như thế, biết nàng hôm nay có mục đích mà đến, còn có thể không chút d.a.o động! Cho dù nàng tự nhận tính tình mình so với trước đây càng trấn định, nhưng khi đối mặt Mộ Dung Thư, nàng vẫn không cách nào khống chế lòng mình, muốn đối đầu cùng nàng ta.

– Sao lại là nói đùa. Chỉ cần người có mắt sẽ nhìn ra, hiện giờ nếu ta đứng bên cạnh vương phi, e rằng ai cũng nghĩ ta chỉ là một nha hoàn thân phận thấp kém mà thôi. Lại có ai sẽ nghĩ tới, ta đã từng là Thẩm trắc phi được sủng ái hai năm của phủ Nam Dương Vương?

Loading...