Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 273

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:18
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự tình phát triển đến tình trạng như bây giờ, hành vi của phụ thân Thanh Bình không khác gì bọn lưu manh, nhiều lời vô ích! Lại nhìn mẹ và em trai Thanh Bình, xem dáng vẻ này thì biết bọn họ đã bị ông ta đánh chửi trong thời gian dài, cho nên mới tạo thành dáng vẻ gầy yếu, sắc mặt trắng bệt như kia.

Ở cổ đại, loại tình huống này thường xuyên diễn ra. Những gì nàng có thể làm vì Thanh Bình đã đủ nhiều. Nếu muốn sau này có cuộc sống tốt, xem ra thân là người đứng đầu một nhà, người đàn ông kia nhất định phải trả giá đắt một chút!

Mộ Dung Thư xoay người ra lệnh cho thủ vệ ở cửa:

– Nếu ông ta tiếp tục gây chuyện trước cửa Vương phủ, cứ trói lại đưa đến quan phủ!

Dứt lời, nàng đi vào trong.

– Vương phi, ngài làm sao có thể m.á.u lạnh vô tình như thế? Thanh Bình đã hầu hạ ngài gần một năm. Cho dù ngài niệm tình cũ của Thanh Bình, cũng không nên đối xử vô tình như thế với chúng ta. Chỉ là mấy trăm lượng bạc mà thôi, ngài làm như vậy, không sợ bị người trong thiên hạ chê cười sao?

Phụ thân Thanh Bình vừa thấy Mộ Dung Thư xoay người rời đi, lập tức thốt lên không kịp nghĩ nhiều.

Mọi người vây xem đồng loạt khinh thường nhìn về phía ông ta, chuyện xảy ra vừa rồi họ đều thấy rõ. Khi Nam Dương vương phi còn chưa đi ra, họ còn vì ông ta mà cảm thấy lo lắng bất bình thay, nhưng vương phi vừa xuất hiện, từng lời một nói rõ ràng rành mạch mọi chuyện! Hoàn toàn là ông ta muốn uy h.i.ế.p vương phi lấy bạc! Hành vi đó thật khiến người khác khinh thường. Dù sao khi Thanh Bình bán vào Vương phủ là mười lượng bạc, mà vương phi nhớ tình cảm chủ tớ, cho gia đình ông ta một trăm lượng bạc, ân tình như thế, họ không cảm ơn thì thôi, còn tới đòi hỏi này nọ! Quả thật là lòng muông dạ thú!

Sở dĩ dân chúng đứng về phía Mộ Dung Thư, kỳ thực còn có một nguyên nhân khác. Đó là mấy ngày trước, Nam Cương công chúa đã náo loạn ở đây, mà cách ứng đối của Nam Dương vương phi đã làm cho những người dân này được giải hận vô cùng thỏa mãn! Cũng xem như một thu hoạch.

Mộ Dung Thư dừng bước, nhưng cũng không quay đầu nhìn phụ thân Thanh Bình, mà là ra lệnh cho hộ vệ:

– Người này bất kính với bản vương phi, đồng thời uy h.i.ế.p muốn lừa gạt bổn vương phi. Thật sự khiến người ta không thể nhịn được nữa! Lập tức trói lại giải lên quan phủ! Về phần hai người khác, không cần trách phạt.

– Vâng!

Mấy gã hộ vệ đồng thời đáp.

Phụ thân Thanh Bình sao nghĩ tới sẽ là tình huống như vậy, ông ta vẫn cho là Nam Dương vương phi tính tình hiền hoà, huống hồ còn đối xử với Thanh Bình rất tốt, ông ta sẽ dễ dàng nhân cơ hội đòi ít tiền trả nợ đánh bạc. Nhưng không hề lường được tình huống trước mắt, lập tức sợ tới mức thiếu chút nữa són ra quần.

Ông ta than trời trách đất, gào khóc giãy giụa, chửi này mắng kia, nhưng không ai thèm để ý, ai nấy đều khinh thường chán ghét lạnh lùng nhìn ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-273.html.]

Cửa lớn Vương phủ vừa đóng lại, Hồng Lăng đi phía sau Mộ Dung Thư, vô cùng tức giận nói:

– Vương phi, sao phụ thân Thanh Bình lại là loại người này? Quả nhiên khiến người khác tức giận.

Mộ Dung Thư gặp qua không ít người, có người tốt cũng có kẻ xấu, vì vậy lúc nãy có hơi tức giận, nhưng đảo mắt đã không để trong lòng nữa, tức giận vì loại người này không đáng. Nàng nghiêng đầu nhìn Hồng Lăng cười nói:

– Không cần để trong lòng. Thông qua chuyện này, ông ta ít nhiều sẽ biết sợ.

– Vâng, Vương phi cho hộ vệ đưa ông ta lên quan phủ, là để tránh ông ta bị đổ phường đòi nợ, đồng thời cũng cho ông ta một bài học phải không ạ?

Hồng Lăng tâm tư thông minh, nghĩ lại liền hiểu Mộ Dung Thư vì sao làm như vậy. Thiếu đổ phường hai trăm lượng bạc, đổ phường làm sao có thể buông tha ông ta! Đắc tội vương phi mà không bị chút trừng phạt sao được!

Mộ Dung Thư gật đầu.

– Mẹ và em trai Thanh Bình thật đáng thương, nếu cha cô ấy cả đời như thế, hai người đó sẽ không thể có ngày lành. Thông qua chuyện này, ông ta sẽ thu lại chút ít tính tình. Thế nhưng, ngày lành là mình tự cố gắng mà có. Chỉ hy vọng em trai Thanh Bình không đi theo vết xe đổ đó. Sau này ngươi âm thầm giúp đỡ họ một chút.

Chuyện nàng có thể làm, cũng chỉ có như thế.

Gần như đợi đến khuya, Vũ Văn Mặc mới từ thư phòng trở về. Mộ Dung Thư vì có chuyện trong lòng nên cũng không quá để ý.

– Sao đã trễ thế này còn chưa ngủ?

Vũ Văn Mặc thấy nàng dựa trên giường đọc sách, quan tâm hỏi.

Mộ Dung Thư khép sách lại nhìn về phía hắn, mỉm cười nói:

– Có chuyện trong lòng, không cách nào đi vào giấc ngủ cho nên đành đọc sách cho tới giờ.

Nghe vậy, con ngươi sâu thẳm của Vũ Văn Mặc bỗng trở nên tối sầm, thở dài, từ trước tới nay tâm tư nàng sâu sắc, hẳn là đoán được cái gì. Hắn cũng không có ý định giấu giếm nàng.

Loading...