Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 272

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:17
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn vừa nói xong, người xung quanh nhất thời nổ oanh.

– Đây thật là ỷ vương phi thương hại mà lên mặt sao! Năm trăm lượng? Ông ta còn có mặt mà nói ra!

– Đừng nói là các ngươi không có nghe qua, hôm qua ông ta thua ba trăm lượng ở đổ phường đó!

– Đây là muốn đến lừa gạt vương phi rồi!

Mộ Dung Thư giận quá hóa cười, năm trăm lượng? Nếu sớm biết phụ thân Thanh Bình là người như thế, nàng nên dùng một cách khác đến bồi thường. Có điều, trước mắt, nhìn khuôn mặt đáng đánh đòn này của ông ta, nàng rất có nhẫn nại hỏi:

– Ngươi bán Thanh Bình cho Vương phủ vào năm nào?

Bởi thái độ nàng thân thiện hòa nhã, trên mặt cũng không có chút tức giận khiến phụ thân Thanh Bình buồn bực không thôi, ngay cả một số người vây xem cũng có chút buồn bực, đây là chẳng lẽ vương phi thật sự sẽ đưa tiền cho cái gã không biết xấu hổ kia?

– Năm kia.

Phụ thân Thanh Bình không biết Mộ Dung Thư hỏi chuyện này là ý gì, sững sờ trả lời.

Mộ Dung Thư gật gật đầu, tiếp theo lại hỏi:

– Là bán mười lượng bạc, lại ký văn tự bán đứt phải không?

– Vâng.

Thành thật trả lời như cũ.

– Tốt lắm. Vậy ngươi có biết, một khi ký văn tự bán đứt, Thanh Bình đã không phải là con gái của ngươi không?

Mộ Dung Thư tiếp tục hỏi, thanh âm vẫn thân thiết hòa nhã như cũ.

Phụ thân Thanh Bình không nghĩ nhiều lắm, huống hồ Mộ Dung Thư nói lại là sự thật, tiếp tục đáp:

– Vâng, lời vương phi là sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-272.html.]

– Hôm qua bổn vương phi bảo người tặng một trăm lượng cho các ngươi, phải không?

– Vâng. Là vương phi thiện tâm, nhớ tình cảm chủ tớ của Thanh Bình.

Ông ta tiếp tục trả lời. Dù sao ông ta cũng muốn năm trăm lượng bạc, lúc này nói chuyện vạn lần không thể đắc tội Mộ Dung Thư.

Tươi cười trên khóe miệng Mộ Dung Thư dần dần biến mất, giọng nói lạnh dần:

– Rất tốt. Xem ra, ngươi cũng không phải không là loại người không hiểu lí lẽ. Cũng biết là chuyện gì xảy ra.

Thế gian quả là muôn hình vạn trạng, nàng vốn vì Thanh Bình mới có thể đưa tay viện trợ người nhà cô ấy, thật không nghĩ đến họ thấy thế lại cho rằng vị vương phi như nàng dễ lừa gạt. Không cần nghĩ cũng biết, có lần này đây, như vậy, sẽ có lần sau, sau sau nữa! Thế nhưng, cũng có những người thành thật chân chất như gia đình Vân Mai vậy. Rõ ràng nàng không làm được gì nhiều, nhưng bọn họ vẫn rất biết ơn.

Phụ thân Thanh Bình vội vàng gật đầu, nịnh nọt nói:

– Tiểu nhân mặc dù không có đọc bao nhiêu sách, nhưng vẫn hiểu được một chút đạo lý. Vương phi đối xử rất tốt với gia đình tiểu nhân, tiểu nhân cảm kích ngập lòng. Đặc biệt là Thanh Bình, trước đây khi về nhà, đều nói vương phi có lòng từ bi, đối với các nha hoàn như nàng chưa bao giờ đánh mắng. Hiện thời có mấy chủ tử tốt như vương phi đâu.

– Như vậy, mời ngươi nói cho bổn vương phi, hành động hôm nay của ngươi ý là muốn thế nào? Uy h.i.ế.p bổn vương phi? Ngươi thật to gan!

Tươi cười trên khóe miệng Mộ Dung Thư hoàn toàn biến mất, nàng bỗng gầm lên chất vấn, phút chốc làm cho phụ thân Thanh Bình choáng váng, không biết chuyện gì xảy ra.

– Thỉnh vương phi thứ tội! Là một nhà dân phụ cả gan. Dân phụ xin cảm tạ ân đức sâu rộng của vương phi.

Người phụ nữ thân hình gầy yếu bên cạnh phụ thân Thanh Bình bỗng nhiên quỳ xuống đất dập đầu cầu xin tha thứ.

– Ngươi, người đàn bà ngu xuẩn này! Nói vớ nói vẩn cái gì đó! Nếu vương phi không cho chúng ta ngân lượng, chúng ta về sau dựa vào cái gì mà sống?

Phụ thân Thanh Bình hiển nhiên không biết lúc này Mộ Dung Thư đã vô cùng tức giận, ông ta vẫn cho là Mộ Dung Thư dễ khi dễ, không thèm để ý, nghe được lời bà thì giận dữ quát to.

Bé trai gầy yếu bên cạnh bà ngẩng khuôn mặt tái nhợt nhìn ông ta, yếu ớt nói:

– Vốn vương phi đã cho một trăm lượng bạc, là cha đi đổ phường rồi thua toàn bộ trong một đêm, có thể trách ai đây?

– Mày không cần cái mạng chó của mình nữa sao? Câm miệng!

Phụ thân Thanh Bình giận quát một tiếng.

Loading...