Nàng tự mình hiểu lấy, đời này an phận thủ thường hầu hạ vương phi, những thứ khác không nên nghĩ tới.
Mộ Dung Thư trầm mặc không nói. Ở thời đại này chú trọng nhất là môn đăng hộ đối. Một phen cuồng dại này của Hồng Lăng e là đành mặc cho số phận.
– Hồng Lăng, không phải do suy nghĩ của ngươi là không thực tế mà là thân phận cách xa, những vấn đề gặp phải sau này sẽ rất nhiều, có đôi khi ngươi sẽ vì những điều này mà mỏi mệt.
Khi ngẩng đầu, Mộ Dung Thư thấy sắc mặt nàng thất thần trắng bệch thì mở miệng nói. Xem ra Hồng Lăng đây không phải tâm tư thiếu nữ đơn thuần mà thật sự động tâm với Vũ Văn Hạo, nhưng mà, một khi biết rõ đã động lòng với người không thể động lòng, như vậy, muốn bên nhau thì phải biết rõ những điều sắp phải đối mặt, có thể vì thế ngươi sẽ phải trả một cái giá vượt quá sự tưởng tượng cũng như sức chịu đựng của bản thân!
Đôi đồng tử Mộ Dung Thư chợt loé, hoặc có lẽ nàng đã nghĩ nhiều.
Hồng Lăng gật đầu.
– Nô tì hiểu được.
Nói xong cũng không lên tiếng nữa.
Kế tiếp, cảm xúc của Hồng Lăng như trầm xuống, Mộ Dung Thư cũng không nói thêm gì nữa, nếu như sau này Hồng Lăng cần sự giúp đỡ của nàng, nàng sẽ giúp.
Vũ Văn Mặc và Tạ Nguyên, Vũ Văn Hạo vẫn ở thiên điện nói chuyện hơn hai canh giờ. Mộ Dung Thư nghĩ, đêm nay bọn họ có lẽ sẽ ở lại phủ ăn cơm tối bèn dặn Hồng Lăng phân phó hạ nhân chuẩn bị cơm chiều.
Vừa phân phó xong, tiểu Hiên nhi đã chạy đến tìm nàng.
Cu cậu ngọt ngào ngây thơ làm nũng nói:
– Mẫu thân, Hiên nhi muốn ăn đồ ăn người tự mình làm.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư thế này mới nghĩ tới, nguyên mấy ngày trước đây đã hứa với Hiên nhi hai ngày sau sẽ tự tay nấu cơm cho bé, nhưng sau đó quá bận nên quên mất. Nàng có chút áy náy nói với Hiên nhi:
– Hiên nhi bỏ qua cho mẫu thân nhé, hai ngày này mẫu thân có chuyện bận nên đã quên tự mình làm đồ ăn ngon cho Hiên nhi. Tối nay mẫu thân sẽ tự tay nấu cho Hiên nhi thật nhiều món ngon được không?
Nếu đã hứa hẹn lại không làm được, thật là lỗi của nàng.
– Vâng ạ. Trưa nay con ngủ mơ mà thèm chảy nước miếng đấy ạ.
Hiên nhi không ngừng gật đầu, dáng vẻ nho nhỏ nhìn như một chú mèo con tham ăn.
Mộ Dung Thư ôm bé vào lòng, lấy khăn lụa lau nước miếng bên khóe miệng cho cu cậu.
An ủi xong Hiên nhi, nàng bèn đến phòng bếp, nhìn qua các nguyên liệu nấu ăn. Do vừa rồi Hồng Lăng đã dặn dò, nhóm bà tử phòng bếp đã bắt tay vào chuẩn bị, khi nhìn thấy Mộ Dung Thư đều kinh ngạc một phen. Tuy rằng trước kia có nghe nói vương phi ngẫu nhiên cũng xuống bếp làm vài món, thật không ngờ hôm nay lại tự thân đến đây.
Mộ Dung Thư nhanh chóng nhìn thoáng qua nguyên liệu nấu ăn còn thừa, chỉ còn lại gà, tôm, cà tím và một ít nấm hương. Các loại thịt cá, rau củ khác nhóm bà tử đã dùng hết. Vì vậy sau khi nhìn tới nhìn lui, trong đầu nàng đã có quyết định. Cứ làm ba món đi, cà tím sốt tương, tôm chưng tỏi bằm, canh gà nấm hương.
Hiên nhi thích ăn tôm, nhưng chiên dầu dù sao không tốt cho sức khoẻ, vừa vặn đổi cách chế biến khác. Mà canh gà nấm hương rất bổ dưỡng, thích hợp cho trẻ đang tuổi phát triển như Hiên nhi dùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-268.html.]
Thật ra hôm nay nấu ăn cho Hiên nhi còn có mục đích khác. Hiện giờ nàng một lần nữa trở lại kinh thành, cửa hàng đồ cưới của bản thân đã bán đi, mặc dù ở Bình Thành có mấy phần lợi nhuận được Triệu gia chia từ các cửa hàng dược thiện, phục hồi, có điều số tiền đó phải cuối năm mới được đưa tới, nàng không ở Bình Thành giám sát, cụ thể có lời hay không, lợi nhuận bao nhiêu cũng là vấn đề. Vì vậy, sẵn có Tạ Nguyên trước mắt, nàng cũng có thể lợi dụng một phen, hợp tác cùng hắn. Tạ gia gốc to rễ sâu, làm ăn buôn bán càng không cần lo trước lo sau. Huống hồ dân dĩ thực vi thiên (cái ăn hàng đầu), ở thời đại này chỉ cần có món ăn ngon miệng mới lạ là có thể kiếm tiền.
Một lúc lâu sau, tất cả mọi thứ đã đâu vào đấy, thức ăn phòng bếp làm cũng đều xong.
Mà Vũ Văn Mặc cũng cho người đến báo cho phòng bếp có thể dọn cơm tối. Vì Tạ Nguyên, Vũ Văn Hạo và Vũ Văn Mặc đều không phải quen biết xã giao, phải nói là bạn bè thân thiết cởi mở nên không cần câu nệ nhiều, cùng nhau dùng bữa ngay tại nhà kề, Mộ Dung Thư và Hiên nhi cũng không cần ăn riêng.
Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo nghe nói Mộ Dung Thư tự mình xuống bếp đều hết sức kinh ngạc. Dù sao cũng là chuyện một vương phi sống an nhàn sung sướng tự mình xuống bếp.
Trên khuôn mặt hai người lộ vẻ kinh ngạc, Hiên nhi nhếch cằm nhỏ, có chút kiêu ngạo nói:
– Đồ ăn mẫu thân làm là ngon nhất trong những món Hiên nhi đã từng được ăn. Cha nuôi và thái tử điện hạ chắc chắn chưa bao giờ được ăn món nào ngon như vậy trước kia đâu!
Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo hai mặt nhìn nhau, từ chối cho ý kiến, dù sao bọn họ là người ăn quen món ngon vật lạ, thứ gì mà chưa thấy qua?
Vũ Văn Mặc nhìn thấy hai người như thế, trong lòng cười thầm. Hắn đã ăn qua đồ ăn Mộ Dung Thư tự mình làm, với hắn mà nói quả nhiên là mĩ vị nhân gian. Bất quá nếu ép nàng xuống bếp, cần cân nhắc hậu quả. Nhưng hôm nay là Hiên nhi ra tay, Thư nhi tuyệt đối sẽ không có “chiêu” khác. Bây giờ nghĩ lại, thật sự vạn phần mong chờ.
Mộ Dung Thư từ phòng bếp về đến Mai viên cũng là lúc Hồng Lăng từ cửa phủ chạy tới, trên mặt có vẻ lo lắng.
Thấy thế, Mộ Dung Thư dừng bước, nghiêng người qua, Hồng Lăng thấp giọng nói:
– Vương phi, người nhà Thanh Bình đến đây.
– Bọn họ tới làm gì?
Mộ Dung Thư trầm giọng hỏi, mơ hồ cũng cảm thấy không thích hợp.
Hồng Lăng cau mày, thấp giọng nói:
– Phụ thân Thanh Bình thua bài, không còn chỗ để đi, đang ở ngoài cửa ôm mặt khóc lóc om sòm, nói là vương phi nể mặt Thanh Bình, giúp ông ta một chút.
– Cái gì? Lần trước không phải đã cho một trăm lượng bạc sao?
Mộ Dung Thư cau mày, giọng lạnh lẽo. Quả là lòng tham không đáy!
– Vâng.
Hồng Lăng gật đầu.
Mộ Dung Thư trầm mặc nửa khắc, trả lời:
– Ngươi đi xử lí đi, tạm thời dùng chút biện pháp làm cho bọn họ rời đi. Nếu bọn họ vẫn cố tình gây sự, ngươi lại đến gọi ta. Ngày hôm nay trong phủ có khách, đừng quấy rầy khách nhân.
– Vâng.
Hồng Lăng nghe dặn xong bèn vội vàng đi về phía cửa phủ.