Mộ Dung Thư nhìn thẳng vào đôi con ngươi đang trừng lớn ngập tràn hận ý của nàng, nhất thời nở nụ cười.
Vũ Văn Mặc cũng đã nhận ra hận ý của công chúa Hàm Hương đối với Mộ Dung Thư, giữa trán băng sương càng hiện lãnh ý, hắn nắm tay Mộ Dung Thư, đối một bên thủ vệ hộ viện nói:
– Nếu công chúa Hàm Hương còn không chịu rời đi, các ngươi cứ sử dụng vũ khí đuổi xa.
– Thật không ngờ Nam Dương Vương lại không biết thương hương tiếc ngọc! Bản cung đi cầu ngươi, là vì nghe nói Nam Dương Vương có một tấm lòng từ bi. Dân chúng Nam Cương quốc ta đang trong nước sôi lửa bỏng, mà vì sao Nam Dương Vương nhẫn tâm như thế? Chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay của ngươi! Chẳng lẽ ngươi muốn bị người trong thiên hạ nhục mạ ư?
Công chúa Hàm Hương cũng không quỳ nữa, chậm rãi đứng lên nhìn thẳng Vũ Văn Mặc, lên tiếng chất vấn.
Nghe vậy, người nãy giờ không lên tiếng- Mộ Dung Thư, nhẹ giọng cười nhạt nói:
– Xem ra bổn vương phi cần phải nhắc nhở công chúa Hàm Hương, đất dưới chân ngươi đang đứng là đất của Đại Hoa quốc ta, dân chúng vây chung quanh ngươi là dân chúng Đại Hoa quốc ta. Mấy trăm năm qua, Nam Cương ba lần bốn lượt đến quấy rầy dân chúng ở biên cảnh Đại Hoa, thậm chí đốt nhà g.i.ế.c người, hành hạ dân chúng biên cảnh, cưỡng gian phụ nữ! Tội ác nhiều không kể xiết, làm cho người ta phẫn hận. Những hành vi đó đều là người Nam Cương gây nên! Đến tột cùng là ai nhẫn tâm? Khi Đại Hoa quốc gặp phải nạn hạn hán, có lần nào là Nam Cương không nhân cơ hội nhiễu loạn, g.i.ế.c hại dân chúng Đại Hoa? Hiện thời, công chúa Hàm Hương nói như thế chẳng phải khiến người khác chê cười? Còn nữa, cho dù ngươi muốn cầu xin được giúp đỡ, người cần xin giúp đỡ cũng không phải là vương gia đi? Huống chi ngươi luôn miệng nói nhẫn tâm? Ngươi làm như thế chẳng phải là bảo Nam Dương Vương phản quốc? Công chúa Hàm Hương nếu tự mình có thể hiểu lấy, xin mời rời đi! Đừng để người trong thiên hạ nhạo báng!
Bất kể nơi nào cũng sẽ có kẻ không biết hổ thẹn như thế! Người khác gặp nạn là lúc không giúp lại bỏ đá xuống giếng, tới khi bản thân gặp rủi ro, người khác không giúp thì luôn miệng công khai lên án! Thật đúng là không biết xấu hổ! Vẻ mặt Mộ Dung Thư lạnh thấu xương.
Vũ Văn Mặc thấy nàng tức giận như thế, ôn nhu nói:
– Không nên tức giận vì người không đáng.
Tiếng của hắn tuy mềm nhẹ, nhưng lại có thể làm cho người xung quanh nghe rành mạch.
– Nam Dương vương phi nói rất đúng!
Bốn phía dân chúng lại hô.
Sắc mặt công chúa Hàm Hương bỗng nhiên trầm xuống, thầm mắng một tiếng: đáng giận! Mộ Dung Thư đây là lợi dụng tiếng nói của dân chúng đến chặn miệng nàng! Nàng đường đường là công chúa, thế nhưng hôm nay lại rơi vào tình cảnh bị người người chửi mắng đòi đánh. Càng nhìn Mộ Dung Thư lại càng không vừa mắt, mọi chuyện nàng ta đều chiếm thế thượng phong, đây chính là chuyện từ nhỏ đến giờ nàng chưa bao giờ gặp phải.
Đại môn vương phủ lần nữa khép lại, thủ vệ đồng loạt giơ đao kiếm đối với công chúa Hàm Hương.
Mọi người thấy thế tức giận kêu gào ầm ĩ:
– Cút ra ngoài! Không biết xấu hổ! Cút ra ngoài! Không biết xấu hổ!
Cho dù biết mục đích không thành nhưng công chúa Hàm Hương cũng không thể tiếp tục ở lại, chỉ đành sắc mặt xám xịt rời đi. Bước lên xe ngựa, nàng nhìn thị nữ bên trong, sắc mặt càng thêm âm trầm, lạnh giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-267.html.]
– Ngươi nói thật không sai. Mộ Dung Thư quả nhiên vô cùng khó chơi! Càng không nghĩ tới là Vũ Văn Mặc đối với sắc đẹp của bản cung hoàn toàn không để vào mắt!
– Công chúa không cần sốt ruột.
Thị nữ che mặt nọ trầm giọng khuyên nhủ.
Nghe vậy, công chúa Hàm Hương hung hăng trợn mắt liếc nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói:
– Nếu không phải ngươi đề nghị, ngay từ đầu ta đã lựa chọn gả cho hoàng đế, có lẽ hiện thời đã là phi tử. Vậy thì ta cũng đã sớm lấy được biện pháp giải quyết nạn hạn hán! Sớm biết Nam Dương Vương cứng mềm không ăn cộng thêm Mộ Dung Thư lại khó đối phó, ta sẽ không cố chấp như thế! Nếu phụ vương biết được tình cảnh hiện thời, chắc chắn sẽ không cho ta sắc mặt dễ coi. Hiện tại ta không thể không hoài nghi ngươi có tư tâm hay không? Kết quả là Nam Dương Vương và Mộ Dung Thư có ân oán gì với ngươi?
Thị nữ kia nghe vậy, đôi mắt dưới khăn lụa loé lên, nàng tránh tầm mắt công chúa Hàm Hương, thấp giọng trả lời:
– Ta nhất định lấy được biện pháp giải quyết nạn hạn hán cho công chúa.
– Tốt lắm.
Công chúa Hàm Hương gật đầu. Vừa mới bắt đầu nàng đã biết nữ nhân này không đơn giản, hơn nữa có quan hệ phức tạp với Vũ Văn Mặc và Mộ Dung Thư. Vì vậy nên nàng mới làm theo nguyện vọng của nàng ta, mang theo nàng ta đến Đại Hoa quốc!
…
Sau buổi cơm trưa. Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo cùng đến.
Mộ Dung Thư biết được bọn họ có việc muốn trao đổi cùng Vũ Văn Mặc bèn trở về gian trong nghỉ ngơi, để lại ba người ở thiên điện.
– Nghe nói đương kim thánh thượng đang muốn tuyển chọn thái tử phi cho thái tử điện hạ, hiện thời bên người thái tử điện hạ không có một nữ nhân nào làm bạn, không biết là ai sẽ có phúc khí như vậy, gả cho thái tử điện hạ.
Hồng Lăng vừa xoa bóp cho Mộ Dung Thư vừa nói, trong miệng lộ ra sự hâm mộ, dường như có chút mất mát thoáng qua.
Mộ Dung Thư nghe vậy, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, hình như trước kia Hồng Lăng cũng thường hay hữu ý hoặc vô tình nhắc tới Vũ Văn Hạo, vốn nàng còn tưởng rằng Hồng Lăng là ôm ấp tình cảm thiếu nữ, tình cảm đối với Vũ Văn Hạo là sùng bái thưởng thức, nhưng hôm nay xem ra, dường như không chỉ đơn giản như vậy.
– Hồng Lăng, ngươi thích thái tử điện hạ phải không?
Hồng Lăng hiển nhiên thật không ngờ Mộ Dung Thư sẽ hỏi như vậy, vẻ mặt hơi kích động, lại như tự giễu nói:
– Vương phi đừng lấy nô tì ra trêu đùa, nô tì làm sao có thể có ý tưởng không thực tế như vậy? Thái tử điện hạ thân phận tôn quý, nô tì bất quá là nô tịch, là một hạ nhân mà thôi, huống chi, nô tì đã hủy dung.