– Lúc này nàng ta tới làm cái gì?
Vũ Văn Mặc lạnh lùng nói.
Mộ Dung Thư nhướng nhướng mày, nịt thắt lưng cho hắn, khẽ cười nói:
– Hiện thời mục đích hòa thân của Nam Cương đã bị vạch trần, công chúa Hàm Hương đương nhiên ngồi không yên. Lúc này đến xin gặp chúng ta, sợ là thái độ đã mềm đi rất nhiều.
Hai ngày trước thái độ kiêu căng ngạo mạn chỉ sợ là muốn làm cho Đại Hoa kiêng kị, mới có thể không coi ai ra gì như vậy. Hiện thời, sự việc bại lộ, cho dù công chúa Hàm Hương muốn diễn trò cũng sợ là có tâm mà vô lực. Mục đích đến đây của nàng đã bị hai người nắm rõ.
– Dùng điểm tâm trước đi.
Vũ Văn Mặc phân phó Hồng Lăng đang đứng ngoài cửa.
Hồng Lăng lập tức đáp:
– Vâng. Nô tì sai người dọn điểm tâm.
Mộ Dung Thư cười nhạt không nói. Quả thật, sáng sớm chưa ăn gì nên thấy khá đói bụng. Cứ tạm cho công chúa Hàm Hương công chúa chờ đi!
Điểm tâm qua đi, công chúa Hàm Hương vẫn chờ trước cửa phủ, nghe nói là không nói một câu, so với thái độ bừa bãi hai hai ngày trước, thật giống như hai người khác nhau. Bên ngoài phủ vẫn vây quanh không ít người, người người đều chuẩn bị xem náo nhiệt.
Mà đúng lúc Vũ Văn Mặc hôm nay không vào triều sớm, ăn điểm tâm xong cùng Mộ Dung Thư trở về phòng.
Hai người đang muốn chọn sách mình muốn xem, Hồng Lăng lại tới nữa:
– Khởi bẩm vương gia, công chúa Hàm Hương quỳ ở trước cửa phủ, nói bất kể thế nào đều phải gặp được vương gia, nói vương gia cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, hiện thời dân chúng Nam Cương đang đứng trước ngưỡng cửa sinh tử, rất cần vương gia cứu giúp. Công chúa Hàm Hương còn nói, chỉ cần vương gia cứu người dân Nam Cương, cho dù không phải chính phi, trắc phi mà chỉ là một thiếp thất nàng cũng cam nguyện.
Nghe vậy, Vũ Văn Mặc cùng Mộ Dung Thư nhìn nhau. Vũ Văn Mặc hừ lạnh một tiếng:
– Nàng thật đúng là tự đề cao bản thân!
– Hiện thời bên ngoài vây quanh không ít người, nếu công chúa Hàm Hương cứ tiếp tục quỳ như vậy, khó tránh làm cho người ta bàn tán xôn xao.
Mộ Dung Thư trầm tư một lát rồi nói. Tuy rằng nàng vô cùng chán ghét hành vi của công chúa Hàm Hương, nhưng vì thanh danh phủ Nam Dương Vương, không thể mặc kệ nàng ta quỳ ở bên ngoài.
– Nhất định không thể để cho nàng vào phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-266.html.]
Vũ Văn Mặc cau mày trầm giọng nói.
– Đúng vậy. Ta cùng gia ra ngoài vậy.
Mộ Dung Thư gật đầu.
Bên ngoài cổng phủ Nam Dương Vương.
Công chúa Hàm Hương hai đầu gối quỳ xuống đất, ánh mắt nhìn thẳng đại môn phủ Nam Dương Vương. Nàng đang đợi, đợi Vũ Văn Mặc xuất hiện, chỉ cần Vũ Văn Mặc xuất hiện, như vậy, nàng sẽ có cơ hội cầu được sự giúp đỡ của hắn, hiện thời phụ hoàng đang chờ nàng đem phương pháp cứu trị nạn hạn hán về, nàng tuyệt đối không thể mềm yếu khiến phụ hoàng thất vọng.
Tuy hiện tại không phải chính hạ, nhưng công chúa Hàm Hương đã quỳ từ lúc mặt trời lên đến giờ đã là hai canh giờ. Người vây xem bắt đầu xôn xao. Dù sao thái độ của Nam Dương Vương cũng không rõ ràng, nhưng đã nhiều ngày hành vi của công chúa thật làm cho người ta khinh thường, ngày hôm nay tuy đã hạ thấp tư thái, nhưng vẫn làm cho dân chúng kinh thành không có ấn tượng tốt đẹp gì.
Bỗng nhiên, đại môn phủ Nam Dương Vương mở rộng ra.
Vũ Văn Mặc cùng Mộ Dung Thư sóng vai đi ra.
Công chúa Hàm Hương hai mắt tỏa sáng, hắn thật sự xuất hiện! Tươi cười trên mặt lập tức nở rộ, nàng dập đầu lia lịa, sau đó nói:
– Xin Nam Dương Vương cứu tính mạng dân chúng nước ta, bản cung nguyện làm thiếp thất cho Nam Dương Vương.
Nàng là công chúa Nam Cương, thân phận tôn quý, vốn phải làm vợ người, hiện thời lại trở thành thiếp của Nam Dương Vương, chỉ cần có thể cứu được dân chúng Nam Cương, nàng hy sinh điều đó có gì không được?
Mộ Dung Thư trên cao nhìn xuống công chúa Hàm Hương, nghe thấy lời của nàng xong, không khỏi cười lạnh. Nhìn dáng vẻ như mười phần nắm chắc Vũ Văn Mặc nhất định sẽ giúp nàng. Nếu lúc này Vũ Văn Mặc ra tay trợ giúp nàng ta, e là sẽ nhận lấy hận ý ngập trời của dân chúng Đại Hoa, dù sao hành vi của Nam Cương thật sự khiến người khác thống hận. Một khi đã như vậy, Vũ Văn Mặc sao có thể giúp nàng, đừng nói chi là cưới nàng làm thiếp, thật buồn cười.
– Nếu công chúa Hàm Hương tiếp tục gây ầm ĩ trước cửa phủ của bổn vương cũng đừng trách bổn vương động thủ với ngươi! Cút!
Vũ Văn Mặc chính tai nghe công chúa Hàm Hương nói xong, không kiên nhẫn nhăn lại mày lạnh giọng nói.
Lời này vừa nói ra, mọi người vây xem thế nhưng giơ tay lên la lên:
– Nam Dương Vương làm tốt lắm! Nam Cương công chúa cút khỏi Đại Hoa!
– Cút ra khỏi Đại Hoa!
Đây là phẫn hận dân tộc!
Nếu không phải bên người công chúa Hàm Hương dẫn theo vài tên thị vệ, chặn đám người đang tức giận, sợ là những dân chúng đang phẫn nộ này sẽ xông tới đánh chửi công chúa Hàm Hương xả hận.
Công chúa Hàm Hương thật không ngờ sẽ diễn biến thành cục diện bây giờ. Nàng thật tình đến thỉnh cầu Vũ Văn Mặc trợ giúp, nhưng Vũ Văn Mặc lại là loại thái độ này! Thân phận nàng tôn quý, có thể khuất tôn giáng quý ở trước mặt mọi người, ăn nói khép nép như thế đến thỉnh cầu hắn, đây đã là chuyện bao nhiêu đàn ông nghĩ cũng không dám nghĩ! Cũng thật sự ngoài dự đoán của nàng! Thế nhưng, nàng cũng hiểu được, tuy rằng hiện thời triều đình Đại Hoa chưa ổn định, còn đang nghỉ ngơi lấy lại sức, nhưng vẫn không e dè Nam Cương. Huống chi trước mắt hiện thời Nam Cương lại là loại tình huống này! Nàng vừa nhìn về phía Mộ Dung Thư bên cạnh Vũ Văn Mặc, có phải nàng ta ở một bên làm khó dễ hay không? Nếu không phải nàng ta, sao Vũ Văn Mặc lại đối với nàng như vậy?