Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 44: Mất Trí Nhớ, Vợ Bị Ruồng Bỏ…
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:23:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là mấy định ngoài tìm, ngay lúc họ sắp cửa, một bóng xa xa ngược ánh hoàng hôn chậm rãi tới.
Họa Bình dụi dụi mắt, mới phát hiện trở về là Thanh Minh, nàng vội vàng tiến lên hỏi , “Cô nương nhà ? Không cùng ngươi ?”
Kỳ Cánh Việt sững sờ, nheo đôi mắt nguy hiểm, “Không .”
“Vậy bây giờ? Cô nương nhà bao giờ biến mất lâu như , là gặp chuyện may chứ?” Họa Bình lo lắng đến sắp , Trương Nhu Nhan vội vàng tiến lên an ủi nàng.
“Sẽ , đừng lo, chúng bây giờ chia tìm.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Vừa lúc đó Bạch Tôn Nguyệt ngang qua, theo thói quen vén rèm xe Chỉ Vu thư tứ.
Đột nhiên, đôi mày kiếm của nhíu c.h.ặ.t, với tiểu tư bên ngoài, “Thiên Phàm, bên ngoài chuyện gì ?”
“Hầu gia, nô tài hỏi một chút.”
Một lát , Bạch Tôn Nguyệt đang ngay ngắn trong xe ngựa rộng rãi sang trọng gõ quân cờ, thấy tiếng tiểu tư tiến gần xe.
“Hầu gia, của thư tứ là Diệp chưởng quỹ đột nhiên mất tích.”
Lời dứt, rèm cửa xe ngựa vén lên, tiểu tư vốn đang cúi đầu bẩm báo thấy động tĩnh , kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt Hầu gia trầm xuống, khuôn mặt tuấn mỹ mây đen giăng kín, đây còn là Vũ An Hầu luôn bình tĩnh chuyện ?!
Điều họ là, lúc Diệp Úc Vu đang cùng một đám côn đồ du đãng ở quán ven đường kể về cuộc đời bi t.h.ả.m của .
cơ bản đều là Diệp Úc Vu kể, còn mấy đàn ông to lớn càng , vẻ mặt càng trở nên phẫn nộ.
Đột nhiên một đàn ông đập mạnh xuống bàn, chính vì cú đập của , cả cái bàn và ấm bàn đều rung lên ba .
“Tên đàn ông đúng là kẻ phụ bạc, dù bây giờ địa vị cao sang thì , dám dám nhận! Không đáng ! Lại còn để ngươi ngoại thất.”
Người đàn ông tố cáo, Diệp Úc Vu liền lấy khăn tay lau nước mắt, dĩ nhiên nàng đang đội mũ trùm đầu, chỉ thể lau nước mắt cho mũ trùm đầu, mấy đàn ông vai hùm lưng gấu cũng phát hiện gì đúng, ngược còn chìm đắm trong câu chuyện của nàng thể thoát .
Mà Diệp Úc Vu nhập vai vợ tào khang .
“Hắn thành với nữ t.ử nhà thế gia, mang thai, lén lút chạy ngoài.”
“ nữ t.ử nhà thế gia cũng dạng , dám mạo nhận công lao của ngươi, lúc tên đàn ông đó nghèo túng, vẫn là ngươi ở bên cạnh , mới thể đỗ trạng nguyên, bây giờ vì tiền đồ mà ngươi !”
“Tên đàn ông quá giả tạo! Trước đây ngươi khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi , ngã hỏng đầu, hủy dung, còn lừa gạt ngươi, giữ ngươi bên cạnh, may mà giữa chừng ngươi hồi phục trí nhớ, để phát hiện, mới thể tìm cơ hội trốn .”
Mấy tên côn đồ du đãng giàu tình cảm đều lóc t.h.ả.m thiết, nếu hiện đại một từ gọi là “ngược”, chắc chắn sẽ hiểu sự đa cảm của !
“Bây giờ cho tìm khắp nơi, còn cách nào, mới nghĩ cách mũ trùm đầu, may mà chưởng quỹ của Chỉ Vu thư tứ thấy đáng thương, cho việc , , chính là công việc phát phường đơn .”
Vừa bịa chuyện, Diệp Úc Vu quên lấy phường đơn trong tay quảng cáo cho thư tứ nhà .
Mấy thuận tay lấy phường đơn, “Chậc, xem chưởng quỹ thư tứ là ! Có rảnh nhất định đến thư tứ của một chút, mua mấy quyển sách xem, coi như ủng hộ vị chưởng quỹ bụng .”
Làm gì? Thu phí bảo kê ? Ngươi chắc là ủng hộ, là đến phá quán chứ?
Diệp Úc Vu cơ bắp của mấy vị đại , rơi trầm tư: Xin , vẫn là thôi ! Sớm quảng cáo nữa, hối hận kịp.
Lúc , đột nhiên một rụt rè từ bên cạnh, “Cái đó, cô nương, thể cho một tờ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-co-dai-ta-viet-tieu-thuyet-gay-sot-ca-thien-ha/chuong-44-mat-tri-nho-vo-bi-ruong-bo.html.]
Nghe thấy tiếng, Diệp Úc Vu đầu , là ông chủ quán mặc áo vải thô, thấy mấy tên côn đồ du đãng đến sợ đến run rẩy, bưng cho họ xong liền bếp dám động đậy.
Diệp Úc Vu tinh ý sớm phát hiện, lúc nàng kể chuyện của , ông chủ còn vểnh tai lén, hừ! Đừng tưởng nàng phát hiện.
Vị chủ quán quả thực thấy, chủ yếu là vì giọng của họ lớn nhỏ, vị trí ông thể rõ mồn một.
Con mà~ lòng hiếu kỳ chính là mạnh mẽ, cộng thêm Diệp Úc Vu kể chuyện sinh động, tình tiết ly kỳ, còn hấp dẫn hơn cả những gì họ ở quán kể chuyện, tất cả đều cuốn câu chuyện, ai đau lòng thương xót cho nàng.
Diệp Úc Vu đưa cho ông một tờ phường đơn, và cảm ơn ông chủ.
“Muội t.ử, tiền , ngươi cứ cầm , đừng ngoài lộ diện nữa, cẩn thận lộ phận, tên phụ bạc đó phát hiện bắt ngươi về.”
“Cảm ơn đại ca, đúng là , nhưng tiền thể nhận.” Ai là tiền mồ hôi nước mắt của khác ? Nàng thoát khỏi tay họ .
“Đừng khách sáo, cầm lấy !” Tên đại ca côn đồ du đãng từng ai khen là , hưng phấn lên, nhất quyết đưa túi tiền trong tay cho nàng.
“Không ! Không !” Diệp Úc Vu đẩy túi tiền .
“Cầm lấy ! Muội t.ử.” Đại ca côn đồ du đãng đẩy về phía nàng.
Cứ đẩy qua đẩy như , từ xa , giống như một đàn ông đang cố ý sờ tay một phụ nữ, còn phụ nữ thì từ chối theo.
“Buông cô .”
Đột nhiên một giọng thanh lãnh vang lên, phá vỡ khung cảnh hài hòa yêu thương.
Diệp Úc Vu và mấy khác theo tiếng qua, chỉ thấy một nam t.ử cao ráo đó, nam t.ử mặc một bộ cẩm bào trông vẻ đắt tiền, cẩm bào thêu những hoa văn phức tạp và mắt, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với khu ổ chuột, dĩ nhiên nổi bật nhất là khuôn mặt tuấn mỹ của , chỉ cần đó khí chất phi phàm, đầu đội ngọc quan, đôi mắt sâu thẳm và u ám.
Người chính là Bạch Tôn Nguyệt, vội vã đến đây khi nhận tin từ ám vệ.
Mà mấy đại hán đối diện tiên khí chất ngút trời của dọa cho ngẩn , nhanh phản ứng .
“Đại t.ử, là tên phụ bạc mà ?”
Diệp Úc Vu còn kịp phản ứng, mấy tên côn đồ du đãng tự động suy diễn, đợi nàng giải thích, lộ vẻ mặt hung thần ác sát.
“Tên phụ bạc đáng ghét, còn dám tìm đến đây, yên tâm t.ử, mấy sẽ báo thù cho , trút giận giúp .” Nói xong, đá cái ghế bên cạnh, về phía Bạch Tôn Nguyệt, bước vô cùng hào hùng và bá đạo.
“Đợi …” Nàng còn xong, họ ngoài, nàng đuổi theo giải thích, ông chủ quán kéo tay áo .
“Muội t.ử, nhân lúc họ đang giúp trút giận, mau chạy khỏi đây , nếu tên trạng nguyên đó gọi thêm hầu đến, sẽ chạy thoát !” Ông chủ chỉ một con đường khác với nàng.
Diệp Úc Vu dở dở : Cảm ơn ông, ông chủ bụng, những chuyện đều là bịa , mấy các ngươi g.i.ế.c .
“Ông chủ, chuyện như các vị tưởng tượng .” Diệp Úc Vu yếu ớt giơ tay giải thích tiếp, nhưng đám đại hán cho nàng cơ hội!
Nàng xong, đám đại hán bên ngoài lều hét lớn một tiếng, vung nắm đ.ấ.m về phía Bạch Tôn Nguyệt, miệng la hét, “Tên mặt trắng, kẻ phụ bạc, để ngươi bỏ rơi vợ tào khang, hôm nay cho ngươi nếm thử sự lợi hại của gia gia!”
Bạch Tôn Nguyệt cố ý đến cứu nàng: “?”
Diệp Úc Vu suýt nữa ông chủ kéo tay : Ôi thôi, xong ~