Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 100: Ngươi không nên tự ý hành động sau lưng ta

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:22:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi Thang Thiền bước chân Giải phủ đến nay, Dư mụ mụ từng chủ động tìm tới cửa.

Hôm nay đúng là khách ít đến, Thang Thiền mỉm bảo Dư mụ mụ miễn lễ, sai Thu Nguyệt chuyển một chiếc ghế nhỏ đến, : “Mụ mụ xuống chuyện .”

Dư mụ mụ vẫn giữ lễ, miệng xưng “ dám”, kiên quyết .

Thang Thiền cũng miễn cưỡng, khách sáo: “Chẳng trong viện của Huy tỷ nhi và Hoàn ca nhi chuyện gì ?”

Dư mụ mụ liếc mắt Uyển di nương một cái, thấy chính chủ cũng ở đây, thầm nghĩ như thế càng .

thẳng vấn đề, chất vấn Thang Thiền: “Xin hỏi phu nhân, thể để Uyển di nương hỗ trợ quản lý việc nhà?”

Thang Thiền ẩn ý trong lời của Dư mụ mụ, sắc mặt đổi, nhưng trong lòng khẽ cau mày.

“Lời của Dư mụ mụ là ý gì?”

“Phu nhân mới cửa lâu, e là rõ lai lịch của Uyển di nương.” Dư mụ mụ thẳng lưng , “Thiếu gia và cô nương trong phủ tôn quý bao, với xuất như Uyển di nương, xứng đáng để hỏi đến chuyện trong viện của các tiểu chủ t.ử.”

Người khác gốc gác của Uyển di nương, chẳng lẽ bà còn ?

Năm xưa, sự tồn tại của ngoại thất là Uyển di nương, Dư mụ mụ liền như gặp đại địch, kiến nghị Hứa Như Nương thừa dịp Giải Tấn vắng nhà, dẫn theo đám bà t.ử nha tìm tới tận cửa.

Vừa thấy thật, sắc mặt Dư mụ mụ liền biến đổi.

Tuy Uyển di nương cực lực che giấu, cái khí chất phong trần đặc thù gần như còn, nhưng với ánh mắt độc ác của Dư mụ mụ, chỉ cần liếc qua là gốc gác của nàng sạch sẽ.

Từ xưa đến nay, chuyện văn nhân mặc khách lui tới chốn phong trần là chuyện thường tình, việc tặng cho thu dùng "sấu mã"* cũng chẳng lạ lẫm gì. Dư mụ mụ căn bản nghi ngờ khả năng Uyển di nương là ngoại thất, lập tức rỉ tai Hứa Như Nương.

(Sấu mã: Từ dùng để chỉ những cô gái nuôi dạy từ nhỏ để hoặc kỹ nữ cho giới thượng lưu)

“Phu nhân nhất định đón về phủ!” Dư mụ mụ nghiêm túc , “Thứ nhất, thể để Nhị gia mang tiếng là nuôi dưỡng ngoại thất. Thứ hai, loại hồ ly tinh thế , vẫn là để mí mắt trông chừng mới yên tâm .”

Hứa Như Nương kịp bình tĩnh suy xét, trong lúc rối loạn liền theo lời Dư mụ mụ, đưa Uyển di nương về phủ.

Không ngờ khi Giải Tấn chuyện, tất cả chỉ là hiểu lầm.

Hắn day day ấn đường, thở dài với Hứa Như Nương đang thấp thỏm: “Là , với nàng một tiếng... Sự tình như nàng nghĩ .”

“Ta an trí nàng ở căn nhà đó là nguyên do khác. Chỉ là từng hứa với nàng sẽ tiết lộ chuyện riêng ngoài, ngờ khiến nàng hiểu lầm như ,” Giải Tấn trầm mặc một lát, “Là suy xét chu .”

Tuy nhiên ván đóng thuyền, phận thất của Uyển di nương công khai, hiện giờ đành đ.â.m lao thì theo lao.

Hứa Như Nương lòng thành hỏng việc, gây một sự hiểu lầm tai hại, hổ suốt một thời gian dài.

Nàng đem lời Giải Tấn kể với Dư mụ mụ. Dư mụ mụ nhíu mày, bán tín bán nghi. Thấy Hứa Như Nương áy náy, bà bèn an ủi: “Phu nhân cần để ý. Với xuất thấp hèn của Uyển di nương, còn lối thoát nào hơn là Giải phủ? Đây chính là tạo hóa to lớn của ả .”

Dù lời Giải Tấn là thật, Dư mụ mụ cũng cảm thấy sai. Hậu trạch như chiến trường, thà g·iết nhầm còn hơn bỏ sót. Hơn nữa, Dư mụ mụ cũng chẳng ngại dùng ác ý để suy đoán Uyển di nương, nhỡ tất cả đều là quỷ kế của ả thì ?

Cũng may Uyển di nương còn điều, mấy năm nay vẫn luôn ru rú trong viện gây chuyện, một vô hình an phận.

nay tân phu nhân cửa, thế mà để Uyển di nương một bước lên mây. Một kẻ xuất từ chốn lầu xanh hạ tiện, thể đụng chạm đến chuyện ăn, mặc, ở, của Huy tỷ nhi và Hoàn ca nhi, thế còn thể thống gì nữa?

Dư mụ mụ cứ nghĩ đến là thấy đen đủi, thật sự nhịn nổi nữa.

Nghe Dư mụ mụ xong, nụ môi Thang Thiền nhạt . Nàng liếc mắt phản ứng của Uyển di nương.

Uyển di nương vẫn mỉm nhẹ nhàng, cảm xúc định, cứ như mà Dư mụ mụ đang đến .

Thang Thiền trong lòng khẽ buông lỏng, nàng Dư mụ mụ, hỏi: “Ta , Uyển di nương rốt cuộc là xuất gì?”

Dư mụ mụ khinh miệt, định mở miệng toạc , nhưng kịp thì Thang Thiền chặn : “Dư mụ mụ hãy suy nghĩ kỹ hẵng mở miệng. Chuyện chứng cứ thì nên bừa.”

Dư mụ mụ nghẹn lời. Chuyện cần chứng cứ? Chỉ cần liếc mắt là ngay!

Khoan ... Dư mụ mụ lúc mới nhận điều bất thường. Hóa tân phu nhân lai lịch của Uyển di nương, mà là cố tình bao che cho ả!

Chuyện thật đúng là...

Loại đê tiện như Uyển di nương đáng giá, sợ bẩn chính !

Năm đó Uyển di nương phủ, giấy bán ghi phận tiện tịch ban đầu mà là một cái tên và lai lịch mới. Muốn chứng cứ, Dư mụ mụ tự nhiên đưa . Sắc mặt bà khó coi, cứ như nuốt một con ruồi.

“Phu nhân.”

Lúc , Uyển di nương vẫn luôn bên cạnh bỗng nhu mì lên tiếng: “Nô tỳ ngu dốt, xử sự nhiều chỗ chu , xin phu nhân cho phép nô tỳ còn hỏi đến sự vụ trong viện của Đại tiểu thư và Tiểu thiếu gia nữa.”

Thang Thiền chút ngạc nhiên. Dư mụ mụ , sắc mặt dịu đôi chút.

Coi như Uyển di nương còn điều... Bà lạnh trong lòng, thế chẳng tật giật ?

Thang Thiền gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu với Uyển di nương: “Nếu ngươi mở lời, tự nhiên sẽ chuẩn thuận.”

Uyển di nương khom hành lễ, dáng uyển chuyển: “Đa tạ phu nhân.”

Thang Thiền nhàn nhạt Dư mụ mụ: “Dư mụ mụ còn lời nào nữa ?”

“Phu nhân minh, lão nô còn gì để .” Dư mụ mụ ầm ĩ một hồi, mục đích đạt , hài lòng cáo lui: “Lão nô xin cáo lui, dám phiền thời gian của phu nhân.”

Chờ Dư mụ mụ khuất, Thang Thiền mới với Uyển di nương: “Ngươi hà tất như ?”

Uyển di nương đột nhiên : “Phu nhân, Dư mụ mụ sai, nô tỳ quả thực xuất từ gia đình t.ử tế.”

Thang Thiền vạn ngờ nàng sẽ tự thừa nhận ngay tại chỗ, khỏi sững sờ: “Ngươi...”

Uyển di nương .

Lúc tìm Giải Tấn giao dịch, nếu Uyển di nương hề nảy sinh chút tâm tư nào khác với , đó là dối.

Nàng thực sự mơ ước thoát khỏi tiện tịch, tên đổi họ, từ đó thoát khỏi ánh mắt khinh miệt của đời. nàng cũng , một nữ t.ử yếu đuối, dung mạo xinh chỗ dựa, sống an ở thế đạo khó khăn nhường nào.

Sau Hứa Như Nương đón phủ, ở Giải phủ, ít nhiều cũng phần Uyển di nương do dự thuận nước đẩy thuyền.

Chỉ là ngờ Giải đại nhân thực sự là bậc quân t.ử. Chàng những giữ đúng lời hứa “sẽ tiết lộ phận nàng”, mà thái độ đối với nàng cũng như một. Mấy năm trôi qua, Uyển di nương thậm chí còn chẳng gặp mặt mấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-co-dai-quyet-chi-nam-yen/chuong-100-nguoi-khong-nen-tu-y-hanh-dong-sau-lung-ta.html.]

Không thể đ.á.n.h cược thắng, Uyển di nương cũng hối hận, ít nhất cuộc sống ở Giải phủ cũng coi như yên , ?

Mãi cho đến ngày tân phu nhân cửa, gọi mấy vị di nương đến mặt, cuộc sống của Uyển di nương như mặt hồ phẳng lặng bỗng nổi lên gợn sóng.

Uyển di nương từng nghĩ tới, chút bản lĩnh nàng học trong những năm tháng giãy giụa vũng bùn , giờ đây đất dụng võ. Và cũng nhờ chút bản lĩnh , Uyển di nương nhận sự coi trọng và tôn trọng mà nàng dám tưởng tượng.

, là sự tôn trọng.

Với sự thông tuệ của phu nhân, thể nào đoán quá khứ của nàng, nhưng thái độ của bình thản đến lạ thường —— Uyển di nương đầu tiên cảm giác . Trước đây, dù là thiện ý nhất với nàng cũng tránh khỏi mang theo vài phần thương hại, nhưng cách phu nhân đối đãi với nàng, cứ như nàng chỉ là một bình thường mà thôi.

—— Chỉ là một bình thường mà thôi.

Đây vốn là thứ mà một kỹ nữ xuất từ "sấu mã" như nàng vĩnh viễn thể . Là thứ mà nếu năm đó nàng chọn cao chạy xa bay, hình đổi dạng, vứt bỏ quá khứ lưu lạc phong trần, nàng mới dám mơ tới trong giấc mộng.

Cảm giác thực sự quá , đến mức khi nàng hồi tưởng quá khứ, dường như những chuyện cũ cũng còn quá mức bất kham nữa.

Hôm nay đối mặt với ánh mắt khinh miệt của Dư mụ mụ, Uyển di nương phát hiện bình tĩnh ngoài dự đoán.

“Dư mụ mụ là nhắm nô tỳ,” Uyển di nương , “Nô tỳ phu nhân khó xử.”

Thang Thiền xua tay: “Cũng chẳng gì khó xử cả. Anh hùng hỏi xuất , ngay cả Nhị gia cũng từng gì cơ mà.”

Năng lực của Uyển di nương, Giải Tấn là rõ nhất, kiểu gì cũng khen Thang Thiền dùng . Mà Giải Tấn gì, Thái phu nhân - hầu như can thiệp chuyện phòng trong của con trai - càng sẽ gì.

“Tấm lòng của phu nhân, nô tỳ đều hiểu.” Uyển di nương nhạt, hành lễ, “Hạnh phúc phu nhân thưởng thức, nô tỳ nguyện vì phu nhân mà dốc sức.”

Thang Thiền bảo nàng dậy: “Không cần như thế, cũng gì...”

Khoan , hình như đúng là việc mà T.ử Tô , Uyển di nương giúp .

Thang Thiền chần chừ một chút, chút hỏi nhưng cảm thấy lắm. Uyển di nương là hiểu chuyện, thấy thế liền chủ động hỏi: “Phu nhân nếu gì phân phó, cứ thẳng là .”

“Ừm... Quả thực là một việc hỏi ngươi.” Thang Thiền cẩn thận lựa lời, chậm rãi, “Có điều việc thể mạo , nếu ngươi cảm thấy khó xử hoặc thoải mái, cứ coi như từng nhắc đến.”

Sự trịnh trọng của nàng ngược khiến Uyển di nương tò mò: “Phu nhân cứ đừng ngại.”

Thang Thiền bảo nàng ghé tai gần, nhỏ giọng dặn dò vài câu.

“...” Đôi mắt của Uyển di nương mở to, Thang Thiền trầm mặc một hồi lâu.

Bỗng nhiên, nàng che miệng , sóng mắt lưu chuyển: “Nô tỳ , việc cứ giao cho nô tỳ lo liệu.”

Mỹ nhân gần trong gang tấc, nụ xinh rạng rỡ khiến Thang Thiền suýt chút nữa ngẩn ngơ.

Đẹp thật đấy...

Nàng ho khan một tiếng: “Vậy phiền di nương .”

Buổi tối Giải Tấn về nhà, thấy Thang Thiền từ Đại Hưng trở về, bèn hỏi thăm chuyện khi rời .

“Sau khi , chuyện thuận lợi ?”

“Đều cả, đường về cũng thuận lợi.”

Thang Thiền kể sơ qua vài câu, Giải Tấn xong cũng yên tâm: “Về nên thường xuyên gửi thư về Đại Hưng.”

Thang Thiền gật đầu: “Tự nhiên là .”

Hai đang chuyện thì Trúc T.ử cắt bấc đèn. Giải Tấn thấy nàng , đột nhiên mở miệng hỏi: “Mấy hôm nàng nhà, Trúc T.ử từng là phụng mệnh nàng tới hầu hạ, đây là ý của nàng ?”

Thang Thiền sững sờ, theo tầm mắt Giải Tấn về phía Trúc Tử.

Sắc mặt Trúc T.ử thoáng chốc trở nên trắng bệch. Vốn tưởng chuyện qua, ngờ đột nhiên khơi .

Nàng căng thẳng cúi đầu, môi c.ắ.n c.h.ặ.t, móng tay bấm sâu da thịt.

Thang Thiền phản ứng của Trúc Tử, còn gì mà hiểu nữa?

Nàng đúng là hỏi Trúc T.ử nguyện ý hầu hạ Giải Tấn , nhưng bảo Trúc T.ử hầu hạ ngay lúc đó !

Trúc T.ử rốt cuộc vẫn là của nàng. Thang Thiền thở dài trong lòng, vội đẩy Trúc T.ử ngay, suy nghĩ xoay chuyển thật nhanh, nàng thử thăm dò hỏi Giải Tấn: “Ngài hài lòng ?”

Giải Tấn sa sầm mặt: “Trong mắt nàng, là kẻ háo sắc đến thế ?”

“... Lòng yêu cái thì ai cũng , cứ ngài háo sắc,” Thang Thiền sờ sờ mũi, giọng điệu chút tin tưởng lắm, “Huống chi con nối dõi của ngài còn mỏng, theo quy củ thì nạp để khai chi tán diệp chứ?”

Giải Tấn trầm mặc một lát : “Không cần như thế. Có Huy tỷ nhi mấy đứa, thêm Hoàn ca nhi là nam đinh, thế là đủ .”

Thang Thiền ngẩn , tâm trạng vi diệu gật đầu: “Ta .”

......

Ngày hôm , Giải Tấn , Thang Thiền liền gọi Trúc T.ử tới.

Trúc T.ử cả đêm tâm thần yên, lúc quỳ mặt Thang Thiền, đợi chủ nhân hỏi mở miệng giải thích.

Thang Thiền lên tiếng .

“Trong thời gian ngươi tạm thời cần hầu hạ mặt nữa,” nàng căn bản ý định hỏi han, “Nghỉ ngơi một thời gian tính .”

Trúc T.ử ngẩn , ngay đó mặt cắt còn giọt m.á.u: “Phu nhân, nô tỳ...”

“Không cần giải thích với ,” Thang Thiền lắc đầu, “Ta ngươi tất nhiên lý do của ngươi, nhưng bất kể là nguyên nhân gì, ngươi tuyệt đối tự ý hành động lưng .”

“Lui xuống , thời gian hãy suy nghĩ cho kỹ.”

Trúc T.ử như sét đ.á.n.h, mặt xám như tro tàn, thất tha thất thểu lui ngoài.

T.ử Tô bên cạnh thấy bộ dạng của Trúc T.ử khỏi hoảng sợ: “Chuyện ?”

Thư Sách

Trúc T.ử mấp máy môi, nên lời.

Đều tại bản quá mức nôn nóng, xúc động nhất thời, chọc cho chủ t.ử chán ghét...

Trong lòng nàng tràn đầy hối hận, sự uất ức và lo lắng, ngay đêm hôm đó liền ngã bệnh.

Loading...