Thông báo
🔥[SỰ KIỆN ĐẶC BIỆT] CHÀO HÈ – NHÂN ĐÔI GIẢI THƯỞNG ĐUA TOP 🔥 Xem chi tiết

Xuyên Về Cổ Đại Làm Ẩm Thực - Chương 182

Cập nhật lúc: 2025-06-16 13:20:39
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Ux8gfDXfh

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mừng sinh thần đương nhiên là càng đông người càng náo nhiệt." Khương Thư Yểu đã nói với Từ thị về đề xuất của mình, Từ thị đồng ý cho hai đứa trẻ đến, nhưng không nói mình có đến hay không.

Nên bây giờ sinh thần của hai đứa trẻ chỉ có ba người họ cùng nhau, Khương Thư Yểu cảm thấy thiếu đi chút nghi thức.

Chu thị lắc đầu điên cuồng: "Dù muốn náo nhiệt cũng không thể để ta đến góp vui được, đại tẩu không ưa ta, ta cũng chẳng ưa tẩu ấy, ta không đến đâu, chỉ tổ làm người ta khó chịu."

"Chỉ là ăn một bữa cơm đơn giản thôi mà, vui vẻ một chút, hai đứa nhỏ quá coi trọng quy củ, từ nhỏ chưa được chơi đùa thoải mái, muội chỉ muốn nhân dịp sinh thần hôm nay cho chúng vui vẻ một chút."

Chu thị lầm bầm: "Trẻ con mừng sinh thần làm gì? Sáng sớm ăn một bát mì trường thọ là được rồi."

Khương Thư Yểu thấy nàng ấy không muốn, cũng không ép buộc nữa.

Khoảng đầu giờ Dậu, hai đứa trẻ sinh đôi đã chạy đến sân của Khương Thư Yểu.

Hôm nay là sinh thần của chúng, tiên sinh đặc biệt cho nghỉ sớm, hai đứa nhớ đến chuyện Khương Thư Yểu nói sẽ mừng sinh thần cho chúng, một hơi chạy đến mà không nghỉ.

Từ thị rất nghiêm khắc với chúng, nên chúng chưa từng trải qua cảm giác mừng sinh thần đàng hoàng, rất mong đợi, đôi mắt đen láy sáng long lanh nhìn Khương Thư Yểu, giống như muốn nàng lập tức biến ra một trò ảo thuật.

Khương Thư Yểu bảo chúng ngồi xuống bên bàn, rồi quay về nhà bếp nhỏ lấy bánh, trang trí hoa, dùng mứt ép thành hình, tạm coi như là một chiếc bánh sinh thần.

187

Nàng bưng bánh đi về, nhìn thấy những người ngồi bên bàn thì đột nhiên dừng bước.

Chu thị và Từ thị mỗi người ngồi một bên bàn, trừng mắt nhìn nhau, cả hai đều đang cố nén tính khí, không khí xung quanh thoang thoảng một mùi thuốc s.ú.n.g nhạt.

Thấy Khương Thư Yểu trở về, hai người đồng loạt quay đầu, lại lộ ra ánh mắt sắc như d.a.o giống hệt nhau.

Sự bất bình, sự oán trách đó, chỉ thiếu nước khắc mấy chữ to "Không phải muội chỉ mời mỗi ta sao?!" lên mặt nữa thôi.

Khương Thư Yểu: ...

Ai có thể nói cho nàng biết cảm giác déjà vu về một tu la tràng quái dị này là sao không?

Khương Thư Yểu bước tới đặt bánh xuống, ngượng ngùng nói: "Đại tẩu, nhị tẩu."

Chu thị không đợi nàng hỏi vì sao mình chọn đến Thính Trúc Viện tham gia cùng họ, vội vàng nói trước: "Ta chỉ nghĩ dù sao cũng rảnh rỗi, muội đã thành tâm mời ta, nên ta đến vậy." Tuy miệng nói thế, trong lòng lại vạn phần hối hận không nên nhất thời bướng bỉnh mà từ chối quá nhanh.

Lời này rõ ràng nói với Khương Thư Yểu, ánh mắt lại rơi vào mặt Từ thị, bốn chữ "thành tâm mời gọi" cắn rất nặng.

Từ thị nghe vậy mỉm cười dịu dàng, tiếp lời nàng ấy nói với Khương Thư Yểu: "Ta vội vàng xử lý xong công việc, cố ý chạy đến đây, bởi muội nói hy vọng đông người náo nhiệt một chút."

Thái độ của nàng ấy vô cùng ôn nhu chu đáo, đổi lấy ánh mắt cảm động của Khương Thư Yểu.

DTV

Xì —

Chu thị hít một hơi, thất sách rồi. Nàng ấy bị vẻ mặt dịu dàng của Từ thị làm cho tức đến mắt tối sầm, thật muốn tát vài cái vào mặt bản thân vừa rồi, sao lại cứ phải cứng miệng chứ.

Khương Thư Yểu chẳng để ý đến sự gượng gạo của nàng ấy, lần lượt chào hỏi hai huynh đệ sinh đôi, đẩy bánh đến trước mặt họ.

"Đây là bánh sinh thần, hai đứa cùng cắt nhé." Vì sợ họ nghĩ thổi nến không tốt lành, Khương Thư Yểu không cắm nến: "Nhớ nhắm mắt ước nguyện trước khi cắt."

Nghe có vẻ kỳ quặc, Từ thị và Chu thị còn đang suy nghĩ đây là phong tục nơi nào, Tạ Chiêu đã hào hứng chạy đến bên cạnh Khương Thư Yểu: "Nếu con ước nguyện thì có thể thành hiện thực không?"

Khương Thư Yểu "ừ" một tiếng, cười ha ha nói: "Tâm thành ắt linh, hơn nữa hôm nay là sinh thần của con, có lẽ ông trời sẽ chiếu cố con một chút."

Tạ Chiêu vội vàng gật đầu: "Được được được." Quay sang nói với Tạ Diệu: "Tứ đệ, chúng ta cùng ước nguyện nào."

Chương 183

Tạ Diệu gật đầu, nhắm mắt lại thầm niệm điều ước.

Tạ Chiêu chắp tay ngước mặt nhìn trời, nhắm mắt lẩm bẩm một tràng dài.

"Được rồi, con ước xong rồi, con hy vọng từ nay về sau sinh thần mỗi năm đều được qua cùng tam thúc mẫu." Nó mở mắt, kéo tay áo Khương Thư Yểu lặp lại một lần nữa bằng giọng to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-co-dai-lam-am-thuc/chuong-182.html.]

Khương Thư Yểu sững sờ, một là điều ước đâu có nói ra như vậy, hai là điều ước của nó thật sự ngoài dự đoán của nàng.

Tạ Diệu lại bổ sung nhỏ nhẹ: "Còn có mẫu thân, nhị thúc mẫu nữa."

Nói xong, nó dùng đôi mắt sáng ngời nhìn Khương Thư Yểu, chờ đợi nàng trả lời.

Ba người lớn có mặt đều bị làm cho tan chảy.

Trong lòng Khương Thư Yểu chua xót mềm nhũn, vừa buồn cười vừa xúc động nói: "Được. Nhưng khi các con lớn lên sẽ không muốn qua cùng chúng ta nữa đâu."

Tạ Chiêu được hứa hẹn, nhảy nhót về chỗ ngồi, hớn hở phản bác: "Mới không phải vậy."

Khương Thư Yểu bị câu nói trẻ con của nó chọc cười, bảo họ mau cắt bánh.

Tuy chỉ có năm người, nhưng lại có cảm giác ấm áp náo nhiệt, Chu thị đã lâu không trải qua cảm giác này, ngồi trên ghế không quen mà xoay xoay người.

Nàng ngẩng đầu nhìn Từ thị, phát hiện Từ thị đã cởi bỏ chiếc mặt nạ ôn nhu đoan trang bất biến trên mặt, lộ ra ánh mắt biết ơn và nụ cười tự nhiên.

Chu thị ở chung với nàng ấy nhiều năm, vẫn là lần đầu thấy nàng ấy bộc lộ chân tình như vậy, bỗng có chút cảm khái.

Nàng ấy nhìn về phía Khương Thư Yểu, Khương Thư Yểu vừa vặn chia xong một miếng bánh đặt vào đĩa của nàng ấy.

188

"Nhị tẩu nếm thử đi, đây là lần đầu tẩu nếm đấy." Nàng cười nói.

Nụ cười của nàng như ánh nắng ấm áp mùa đông dịu dàng, Chu thị không hiểu sao khóe mắt cay cay, chớp mắt xua đi sự ẩm ướt mơ hồ.

"Phần của đại tẩu." Khương Thư Yểu tiếp tục chia bánh cho Từ thị.

"Đa tạ." Từ thị nói, lần đầu tiên nói ra lời trong lòng: "Lần trước ăn bánh muội làm, đến giờ vẫn nhớ mãi." Nói ra rồi thấy thoải mái hơn nhiều, đúng vậy, nàng ấy chính là thèm đồ ngọt Khương Thư Yểu làm.

Chu thị đang chìm đắm trong cảm động vì lòng tốt, nghe vậy động đậy tai, giả vờ vô tình nói: "Trước đây hai người đã thân thiết đến mức tặng đồ ăn rồi sao."

"Không tính là thân thiết, ta cũng chỉ là dày mặt mà hưởng lợi thôi." Nàng ấy liếc nhìn Khương Thư Yểu, dịu dàng bổ sung: "Đệ muội là người tính tình hiền lành, rất dễ ở chung."

Ánh mắt Chu thị và Từ thị giao nhau trên không trung, mắt hơi nheo lại.

"Đúng vậy, nếu không thì sao muội ấy lại sẵn lòng xuống bếp cho ta, cùng ta dùng bữa trưa chứ? Ta luôn cảm thấy trong lòng áy náy khó yên, không xứng với sự chăm sóc này của muội ấy."

Từ thị nhướng nửa bên mày, cũng hơi nheo mắt lại, như thể chỉ là làm sâu thêm nụ cười trên mặt.

Khương Thư Yểu vừa chia xong bánh cho mọi người ngẩng đầu lên, phát hiện bầu không khí kỳ quái lạ lùng.

Nàng nhìn hai người đang nhìn nhau chăm chú, ánh mắt các nàng chạm nhau còn như có tia lửa điện b.ắ.n ra, cẩn thận ngẫm lại, như còn ẩn chứa sát khí.

"Khụ." Nàng vội cúi đầu, ngoan ngoãn cắm cúi ăn bánh như hai huynh đệ sinh đôi.

Những người ngồi đây đều không ăn nhiều, ăn hết bánh đã no được nửa bụng.

Tạ Chiêu còn muốn ăn nữa, bị Khương Thư Yểu ngăn lại: "Còn có món ngon nữa, để bụng đấy."

Tạ Chiêu lập tức phấn chấn: "Món ngon gì vậy! Đã từng ăn chưa ạ?"

"Tất nhiên là chưa." Khương Thư Yểu đứng dậy: "Ta đi xem đã xong chưa."

Nàng vừa đi, Tạ Chiêu vội vàng đuổi theo, Tạ Diệu chậm nửa nhịp, cũng đi theo, để lại Từ thị và Chu thị trợn mắt nhìn nhau.

Chu thị chịu không nổi trước, chống gậy đứng dậy, khập khiễng đi theo.

Từ thị thấy vậy cũng đuổi theo luôn.

Thế là biến thành bốn người đứng thành một hàng, vây quanh xem Khương Thư Yểu chỉ huy trù nương nướng vịt.

Mở cửa lò hình vòm, lót gỗ ăn quả bên dưới, có thể dùng làm lò nướng vịt.

Loading...