Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:04:02
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con gái thì đừng kén chọn quá, nếu để lâu là thành gái già đấy." Chu Mai nể tình mà đập tan ảo tưởng của Vương Hà, "Trần Vãn nhà thích lớn tuổi , nó tìm thì cũng tìm nhỏ tuổi hơn nó."
Chưa đợi Vương Hà kịp tổ chức ngôn ngữ để phản bác, cô xuất hiện trong tầm mắt của Chu Mai.
"Bà Vương, lâu gặp. Vương Hà nó vẫn dạm ngõ, bà sốt ruột ?" Chu Mai vốn định là Nhị Lại T.ử trong làng tuổi tác cũng xấp xỉ Vương Hà, là để bà mai cho hai đứa trẻ gặp mặt, nhưng ngẫm thấy đó là việc ơn mắc oán, nên thôi.
" sốt ruột thì ích gì, nó chịu thì còn ép chắc?" Bà già nhà họ Vương là kẻ hám lợi, đối mặt với Chu Mai, bà rõ ràng kìm nén tính khí.
Không hiểu bà Vương nuông chiều Vương Hà, nhưng trong thâm tâm Vương Hà vẫn chút sợ bà . Vì bà Vương lên tiếng, Vương Hà lập tức im bặt.
Chu Mai dăm ba câu đuổi khéo con nhà họ Vương , trở phòng liền phủi tay đầy xúi quẩy: " là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"
Trần Vãn: Phỉ phỉ phỉ, xúi quẩy!
"Rốt cuộc là chuyện gì ?" Trần Tiền Tiến thấy Chu Mai tức giận, liền an ủi vỗ vỗ lưng bà, vì một ngoài mà giận gì, đáng.
"Vương Hà trúng Lục nhi nhà !" Chu Mai đầy bụng bực dọc , " cứ thắc mắc cô thiết thế, hóa là tính toán cái chuyện ."
Nói Trần Vãn con gái thích dĩ nhiên là chuyện , nhưng tiền đề là đừng hổ như Vương Hà.
Nghĩ đến cuộc sống của Vương Thúy bên cạnh, nếu vướng thông gia như nhà họ Vương, ngày nào yên ?
Bỏ qua yếu tố gia đình, bản Vương Hà dù là diện mạo, tính cách học vấn, chẳng điểm nào xứng với Trần Vãn cả.
Chu Mai nghĩ mãi thông, những cô gái xếp hàng gả cho Trần Vãn, điều kiện hơn cô thiếu gì, Vương Hà lấy tự tin nghĩ rằng cô và Trần Vãn thể thành đôi?
Nghĩ thông Chu Mai dứt khoát nghĩ nữa, chỉ coi đây là một đoạn nhạc đệm quan trọng, sẽ chuyện gì tiếp theo.
Nguy hiểm giải trừ, Trần Dũng Dương yên tâm chơi. Hứa Không Sơn ủ rũ mép giường, Trần Vãn khỏi thấy lạ: "Anh Sơn, thế?"
Hứa Không Sơn ngẩng đầu, ánh mắt khiến Trần Vãn liên tưởng đến một mãnh thú ấm ức: "Anh lớn hơn em hơn bốn tuổi."
Hóa là thấy câu "Trần Vãn thích lớn tuổi" của Chu Mai.
Trần Vãn nhịn , nắm lấy ngón tay : ", em thích lớn tuổi."
Sắc mặt Hứa Không Sơn biến đổi, ngay đó thấy vế của Trần Vãn: "Em thích ."
Em thích , liên quan đến giới tính, càng liên quan đến tuổi tác.
Hứa Không Sơn chuyển lo thành vui: "Lục nhi, cũng thích em."
Trần Vãn ngờ Hứa Không Sơn đáp như , xúc động hôn một cái lên mặt Hứa Không Sơn, niềm hạnh phúc trong lòng lời nào tả xiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-van-nien-dai-toi-da-co-1-roi/chuong-82.html.]
Nhà họ Vương bên cạnh ăn cơm xong về, Vương Thúy dọn dẹp xong đống hỗn độn trong nhà, cởi tạp dề vội vàng sang tìm Chu Mai.
"Chị Mai, nãy chuyện gì thế? Em thấy chị chuyện, nhưng lúc đó dứt ." Điều Vương Thúy là, cô thấy sắc mặt Vương Hà vẻ đang mưu tính chuyện gì đó.
"Cũng chuyện gì lớn, em gái cô bảo Trần Vãn giúp nó bộ quần áo, Trần Vãn bảo rảnh, nó tin, đôi co với nó vài câu." Chu Mai rốt cuộc vẫn giữ mặt mũi cho Vương Hà, chuyện cô chủ động sán gần bắt quàng họ.
"Nó bảo Trần Vãn giúp quần áo? Chắc là lừa thôi, nó mới mặc bộ đồ mới, em lấy tiền bộ thứ hai cho nó."
Gia cảnh nhà họ Vương thì Vương Thúy rõ mồn một, hai đứa em trai của cô suốt ngày lêu lổng, tất cả chỉ trông chờ hai già xuống ruộng lụng, một năm nửa bộ quần áo là lắm , Vương Hà một hai bộ, mà mơ.
Quả nhiên là cái cớ, Chu Mai chẳng hề trách lầm .
" thấy cô cũng chẳng giống thật sự quần áo, chắc là ai tay nghề của Trần Vãn nên cố ý sang xem cho ." Chu Mai thấy Hà Lão Tam tiễn họ hàng nhà họ Hà ngoài, liền sang hỏi Vương Thúy, "Mẹ cô với mấy đó đóng gói sạch sành sanh thức ăn thừa mang về ?"
Năm nào nhà họ Vương cũng diễn trò , ăn xong là bắt đầu vét đồ thừa, hành vi như cướp giật khiến họ hàng nhà họ Hà mắt, một hai câu là bà Vương mở miệng mắng . Người nhà họ Hà cũng vì bà Vương mà cắt đứt quan hệ với Hà Lão Tam, nên dù là cùng làng, họ cũng chỉ ăn bữa trưa.
Thông thường bữa cơm đoàn viên bao gồm cả trưa và tối, bữa tối cơ bản là đồ thừa của bữa trưa. Nhà họ Vương mà "quét sạch đĩa" thì dĩ nhiên còn đồ thừa cho bữa tối nữa.
"Chẳng thế thì , cái đĩa sạch như thể l.i.ế.m qua , giúp em tiết kiệm khối công rửa bát." Vương Thúy mỉa mai, "Mẹ em còn đặc biệt dặn em mùng hai cần về nữa, xì, như thể em về lắm bằng."
Vương Thúy , cô cầu còn chuyện .
"Này, chị Mai." Vương Thúy hạ thấp giọng, "Trần Vãn thực sự rảnh quần áo ?"
Câu hỏi và thái độ ngập ngừng của cô khiến Chu Mai dường như đoán điều gì: "Sao, cô quần áo ?"
Bị Chu Mai thấu tâm tư, Vương Thúy chút ngại ngùng, nhưng phần nhiều là nhẹ nhõm: " thế, chị Mai, em thật với chị, mỗi thấy khác cầm vải đến tìm Trần Vãn quần áo, trong lòng em bao nhiêu là ngưỡng mộ."
Hồi Vương Thúy kết hôn với Hà Lão Tam nợ một khoản kha khá, nhà họ Hà chia gia tài, họ riêng xây nhà vay thêm một khoản, những năm qua hai vợ chồng cuối cùng cũng trả hết nợ.
Tết đến ai chẳng bộ đồ mới, Vương Thúy vẫn mặc bộ đồ hồi cưới, nếu bình thường cô giữ gìn cẩn thận thì rách nát từ lâu .
Vì năm nay chút tiền dư, Vương Thúy cuối cùng cũng nỡ cho một bộ quần áo mới.
Sở dĩ kéo dài đến cuối năm là để tránh mặt nhà họ Vương.
Việc tay Trần Vãn thực đến mức bận thời gian nhận đơn mới, đó chẳng qua là cái cớ để từ chối Vương Hà.
"Có rảnh đấy, cô mua vải ? Mua thì mang sang đây ." Chu Mai Trần Vãn đồng ý, Vương Thúy vui mừng hớn hở về lấy xấp vải giấu đáy hòm .
Vương Thúy nhờ Trần Vãn là áo bông, mà là áo khoác mặc ngoài áo bông. Làm áo bông thì cần bông, cô .