“Á!"
Cái hũ muối dưa rơi mặt đất vỡ, mà liên tục nhả hạt dẻ.
Tô Liễu Hà ngốc nghếch tại chỗ, cái hũ muối dưa cứ nôn hạt dẻ ngừng mà dụi mắt:
“Chẳng lẽ thật sự yêu ma quỷ quái?!"
Tô Liễu Hà nghĩ đến việc thể xuyên cuốn tiểu thuyết niên đại , chuyện kỳ quái gì xảy cũng đều hiểu cả.
Ngay lúc cô đang bão não, cái hũ muối dưa cuối cùng cũng ngừng nôn hạt dẻ.
Cô xổm xuống gom hạt dẻ , phát hiện lượng nhiều gấp đôi so với lúc để hôm qua!
Tin :
“Một hũ hạt dẻ, biến thành hai hũ hạt dẻ.”
Tin :
“Sao là vàng!”
Bụng Tô Liễu Hà òng ọc kêu lên, cô c.ắ.n răng bốc vài nắm hạt dẻ ném nồi.
Mặc kệ ăn sẽ thế nào, đừng ch-ết đói .
Chỉ mười phút, trong nhà tràn ngập mùi hạt dẻ thơm ngọt.
Tô Liễu Hà dùng đũa gắp một hạt dẻ, khẽ c.ắ.n, vỏ hạt dẻ... c.ắ.n .
Cô gắng sức c.ắ.n, vẫn c.ắ.n .
Cuối cùng dốc hết sức bình sinh c.ắ.n một cái, chà, thơm ngon nức nở.
Cảm giác dẻo mềm của hạt dẻ khiến cô ngạc nhiên, khi nhai, còn thấy ngọt hậu.
Cô ăn liền năm hạt, cuối cùng ăn nổi nữa mà là c.ắ.n nổi nữa.
Năm hạt dẻ ít ỏi khiến cô no bụng, cô nghĩ nghĩ bỏ những hạt khác một nửa rổ, một nửa vẫn để trong hũ muối dưa.
Cô xem còn nôn hạt dẻ như nãy .
Cô đặt hũ muối dưa lên đùi đợi một tiếng đồng hồ, hũ muối dưa động tĩnh gì.
Hết cách, cô quyết định trụ sở đại đội .
Đến trụ sở đại đội, trong phòng phát thanh một cán bộ tên Vương Tuyết , thấy Tô Liễu Hà tới, nhíu mày :
“Cô tới gì?"
Tô Liễu Hà :
“ tìm việc thêm."
Vương Tuyết quét mắt Tô Liễu Hà từ xuống :
“Cô?
Muốn việc?"
Ánh mắt xen lẫn sự nghi ngờ, Tô Liễu Hà cố gắng nhớ tình tiết trong sách, nguyên chủ đắc tội Vương Tuyết ở .
Suy nghĩ một hồi, ngộ .
Vương Tuyết chính là Tiểu Tuyết, là bạn học tiểu học với cô, liên tục theo đuổi ba nam bạn học đều từ chối, ngoại lệ đều thích hoa khôi trường Tô Liễu Hà...
Tô Liễu Hà oan ức chịu tiếng, thật trai của Vương Tuyết là một kẻ thô lỗ, lúc học thường xuyên “gõ" các nam bạn học để giữ cách với em gái .
Không thể lý do bộ là thích Tô Liễu Hà, trai cô cũng trách nhiệm....
Anh trai Vương Tuyết còn Tô Liễu Hà chị dâu Vương Tuyết nữa cơ.
Lời Tô Liễu Hà dám , Vương Tuyết thể sống nuốt chửng cô.
Vương Tuyết ngờ Tô Liễu Hà còn “nhớ" chuyện tiểu học, cô dẫn Tô Liễu Hà đến phía nam trụ sở đại đội, chỉ một mảng cải thảo lớn :
“Mấy chục vạn cân cải thảo bày mắt cô mà cô còn tìm xin việc ?
Trong mắt cô là việc đến mức nào ?"
Được, mỉa mai.
“Vậy ."
Tô Liễu Hà :
“Cảm ơn cô nhé cán bộ Vương Tuyết, việc đây."
Nếu là Tô Liễu Hà chắc chắn sẽ tranh cãi vài câu với Vương Tuyết, mà Tô Liễu Hà cảm ơn, hề ý mỉa mai, Vương Tuyết thậm chí còn ngẩng đầu mặt trời, thấy vẫn còn ở phía đông mà.
Tô Liễu Hà mấy bước thì Vương Tuyết gọi :
“Đợi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-thap-nien-70-mang-thai-con-cua-dai-lao/chuong-7.html.]
Tô Liễu Hà thấy cô cầm một bao phân bón đây, ném xuống chân cô :
“Không đồ thì cô việc thế nào?
Lát nữa cho.
Cô tới đó tiên tìm Hương Thái, sắp xếp cô cùng một nhóm với bà ."
Mẹ Hương Thái là góa phụ, tính cách hào sảng, ít nhất ngáng chân lưng.
Mỉa mai ở mặt nổi.
Tô Liễu Hà một câu “Cảm ơn", mỉa mai nữa .
Đến ruộng cải thảo, Hương Thái Tô Liễu Hà việc, ha ha gọi những khác trong đội sản xuất :
“Tao gọi chúng mày bình thường lười biếng, tiểu thư ngàn vàng tới , đứa nào bằng nó thì sớm cút về nhà cho tao."
Khóe môi xinh của Tô Liễu Hà giật giật, dồn hết sức lực bắt đầu c.h.ặ.t cải thảo.
Tức đến mức lá rau bay loạn xạ.
Đợi cô phản ứng thì xung quanh chẳng còn ai.
Bị sự uy vũ bá đạo của dọa chạy ?
“Nhanh lên !
Một luống đất mà rề rà đến giờ, cùng lắm một ngày hai hào tiền!"
Tô Liễu Hà ngẩng đầu, phát hiện những khác bỏ cô hai trăm mét...
“Tổ tông ơi, rau thế mà cô cũng nỡ bóc bỏ ?!"
“Sợ cái gì?
Người nhà quê ai mà sợ sâu rau chứ?!"
Buổi sáng xong việc, buổi chiều Tô Liễu Hà thế nào cũng nữa.
Tô Liễu Hà tức đến đau cả gan, ôm cải thảo bờ ruộng, lặng lẽ lòng bàn tay mài vết phồng rộp, đau thấu tim.
Mẹ Hương Thái khẩu xà tâm phật, phát cho cô năm công điểm, thể đổi năm hào tiền.
“Hai cây cải thảo lớn cô mang về ăn ."
Mẹ Hương Thái thở dài :
“Cô , việc cũng quá kém cỏi."
“ yếu mà."
“Cô là lười!"
“..."
Tô Liễu Hà cầm của tay ngắn, miễn cưỡng ôm một cây cải thảo năm sáu cân bỏ .
Mẹ Hương Thái gọi:
“Còn một cây nữa ?"
Tô Liễu Hà nhỏ giọng :
“Hai cây ôm nổi."
Lần mấy bà cô đang việc bên cạnh đều vỗ đùi ngặt nghẽo.
Mẹ Hương Thái xong, bước tới cầm lấy cây cải thảo :
“Tao đưa mày về, tiện đường."
Bà xong thấy Tô Liễu Hà trả lời, kỹ thì khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái đỏ đến bỏng tay!
“Ông trời ơi, mày cũng quá tiểu thư yếu đuối , chút việc mà còn bệnh thế !"
Mẹ Hương Thái giật lấy cây cải thảo còn trong tay Tô Liễu Hà, một tay cầm.
Tay đỡ Tô Liễu Hà đang choáng váng trở về nhà gỗ.
Tô Liễu Hà bà cho uống thu-ốc gì, giường sưởi nóng hổi, đổ mồ hôi, khi tỉnh dậy cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Cô đầu bù tóc rối dậy, đột nhiên phát hiện những sợi tóc rủ xuống bên tai càng thêm đen bóng mượt mà.
Mà cánh tay chỉ trắng nõn, giờ càng giống như khắc từ ngà voi .
Chẳng lẽ là hiệu quả của hạt dẻ bảo bối?
Tô Liễu Hà sờ mặt, những ngày má vốn mọc cái m-ụn ẩn nho nhỏ, nay cũng biến mất .
Cô cầm gương, thấy đổi gì lớn, nhưng những chi tiết nhỏ lông mày đôi mắt càng thêm tinh tế động lòng .