“Cố Nghị Nhận nhắm mắt , hồi tưởng tình hình xung quanh lúc đó, chắc là bỏ sót gì.”
Chỉ là Cố Hiếu Văn đang lái xe lải nhải phía chút khả nghi, họ vốn quen , sẵn lòng theo giúp đỡ chứ?
Đám thiếu gia Kinh Thành đều nhiệt tình như ?
“Này, giọng thì hai ở vùng Hương Nhung Hoa đúng ?”
Cố Hiếu Văn lái xe bám theo xe cảnh sát phía , đồng hồ :
“Chiều thi xong chỗ ở ?
Nếu thì thể đến nhà khách quân đội của chúng , sẽ lo liệu thỏa.”
“Có chỗ ở .”
Cố Nghị Nhận từ chối lòng của , mở mắt :
“Anh là Kinh Thành, tại đến đây thi?”
Tô Liễu Hà cũng thắc mắc, đây chẳng là bỏ gần tìm xa ?
Cô nâng tay Cố Nghị Nhận định buông , nhưng Cố Nghị Nhận nắm ngược lấy tay cô.
Tô Liễu Hà tưởng Cố Nghị Nhận còn sợ hãi nên cứ để mặc nắm.
Cố Hiếu Văn rõ mồn một qua gương chiếu hậu, thầm nghĩ đôi tình nhân gan lớn thật đấy, ngay trong xe Hồng Kỳ mà dám nắm tay nhỏ .
Cũng may là gặp , chứ đổi khác là đuổi hai xuống xe .
“Theo đoán thì thành phố Hoa Kiều ít dự thi, điểm chuẩn sẽ thấp.”
Cố Hiếu Văn vần vô lăng, tỏ vẻ thâm sâu :
“Hai coi như gặp chỗ .”
Tô Liễu Hà cau mày :
“Quyền kẻ vạch điểm chuẩn thi đại học chẳng do mỗi tỉnh tự quyết định căn cứ theo tình hình thực tế ?”
Tay lái xe của Cố Hiếu Văn khựng , nuốt nước miếng :
“Lỡ như cả nước kẻ vạch thống nhất thì .”
Cố Nghị Nhận :
“Nếu thống nhất cả nước thì càng cần thiết qua đây thi.”
“...”
Cố Hiếu Văn suy nghĩ một lát :
“Thật qua đây là để giúp đỡ hai đấy, chân thành kết bạn với những chí tiến thủ, chúng kết bạn nhé?”
Tô Liễu Hà dứt khoát :
“Không cần thiết.”
Anh là thiếu gia Kinh Thành, họ là gia đình nhỏ bé, cùng một tầng lớp.
Cố Hiếu Văn cho cứng họng, tìm chuyện để :
“Tên đ-âm xe thù với ?”
Câu dứt, sắc mặt Cố Nghị Nhận trầm xuống:
“ cũng nguyên nhân là gì.
quen .”
Cố Hiếu Văn cuối cùng cũng tìm chỗ để phát huy, phẫn nộ :
“Chắc chắn là do mấy tên khốn nạn gây .
Chúng chẳng thứ lành gì.
Trước đây tụ tập đ-ánh , giờ dám đ-âm .
thấy em trông bảnh bao thế , chắc chắn là cô gái xem mắt ưng , theo đuổi nên nổi giận càn!”
Tô Liễu Hà “chậc" một tiếng, thật sự nổi lời nhảm của .
Cố Nghị Nhận ở phía quan sát kỹ Cố Hiếu Văn, đúng cũng chẳng bảo sai.
Đến đồn công an, họ tách để lấy lời khai.
Tô Liễu Hà là nhân chứng mục kích, cô kể tình hình lúc đó.
Các đồng chí công an cũng tìm ngẫu nhiên để lấy lời khai, những mặt tại hiện trường đều tên tài xế nồng nặc mùi r-ượu, chắc là do lái xe khi uống r-ượu dẫn đến ảo giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-thap-nien-70-mang-thai-con-cua-dai-lao/chuong-38.html.]
Cả Tô Liễu Hà và Cố Nghị Nhận đều chấp nhận kết quả , rõ ràng là cố ý g-iết .
Còn về lý do tại một tên say r-ượu lái xe từ tận tỉnh Liêu xa xôi đến đây, thì giống như Cố Hiếu Văn là đến để xem mắt.
Tên tài xế xe lăn tỉnh, hai tay còng.
Lúc ngang qua Cố Nghị Nhận, cố sống cố ch-ết quỳ xuống mặt :
“ xin , yêu cô quá, sống nữa.
Lúc đó uống nhiều quá, cố ý đ-âm !”
Cố Nghị Nhận lạnh lùng một lời.
Tên tài xế nhớ vẻ hung tợn lúc dùng tay đ-ập nát kính chắn gió, bèn co rúm , dám tiếp nữa.
Khắp chỗ nào lành lặn, công an lôi kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện.
“Kiểm tra xong nếu tình trạng sức khỏe định, chúng sẽ đưa trại tạm giam.
Còn kết quả cuối cùng của việc thế nào, hai cứ để thông tin liên lạc, lúc đó sẽ thông báo cho hai .”
Một đồng chí công an với Cố Nghị Nhận, xong còn đặc biệt liếc một cái.
Tô Liễu Hà nhạy cảm hỏi:
“Có chuyện gì ?”
Đồng chí công an :
“Chàng trai, thủ cừ thật đấy, phong thái của cảnh sát vũ trang.
Nếu phản ứng nhanh thì hậu quả khôn lường .”
Hậu quả đương nhiên là khôn lường, Cố Nghị Nhận nhớ cái chân trái nghiền nát ở kiếp nữa.
Cơn đau đó buộc chấm dứt cả một cuộc đời đang bay cao.
Biết Cố Nghị Nhận còn thi đại học, thủ tục nhanh ch.óng, Cố Hiếu Văn lái xe trở trường 2 Hoa Kiều.
Tô Liễu Hà lấy bánh gạo quế trong túi vải cho Cố Nghị Nhận lót , Cố Hiếu Văn phía xòe tay , mặt dày :
“Cô nương, chị gái ơi, cũng đói mà.”
Tô Liễu Hà nhét cho một miếng :
“Cô nương chị gái cái gì, gọi là đồng chí.”
Cố Hiếu Văn hi hi :
“Được thôi, đồng chí.”
Anh cầm bánh gạo quế, đầu thấy Cố Nghị Nhận đang chằm chằm như xé xác .
Cố Hiếu Văn nuốt nước miếng, nhường gian xe cho họ:
“ lên xem thế nào nhé, hai cứ ở trong xe lời tâm tình .”
Anh cầm bánh gạo quế vắt chân lên cổ chạy lên tầng hai tiệm bánh bao, còn lên tới nơi thấy tiếng ho xé lòng của Đồng Hồng Nhạn.
“Mẹ, ăn miếng bánh cho đỡ.”...
Trong xe.
“Em đấy?”
Cố Nghị Nhận nắm lấy cổ tay Tô Liễu Hà, thấy Tô Liễu Hà khẽ kêu đau, vội buông tay .
Tô Liễu Hà thật vẫn bình tĩnh , cây cải bắp nhỏ của cô hôm nay kinh hãi .
“Em định mua lọ thu-ốc đỏ, ngày mai còn thi nữa, tay để viêm.”
Cố Nghị Nhận để Tô Liễu Hà rời khỏi tầm mắt , nắm lấy cổ tay cô :
“Ở bên , đừng .”
Chương 20 Chờ đợi thành tích chấn động đời
Thế là Tô Liễu Hà im ghế xe, hai nắm c.h.ặ.t t.a.y nương tựa .
Suốt hai mươi phút đồng hồ, Cố Nghị Nhận tựa đầu lên vai Tô Liễu Hà, nhắm mắt như ngủ .
chân trái của run rẩy.
Cơn đau thấu xương của kiếp khắc sâu tủy, kiếp lành lặn chút tổn hao, thậm chí còn mạnh mẽ hơn.
Tô Liễu Hà cũng vẫn còn hồn, cô nhẹ nhàng xoa mu bàn tay Cố Nghị Nhận, những vết thương dữ tợn khớp xương mà xót xa vô cùng.
Đợi đến khi Cố Hiếu Văn gõ cửa xe, Cố Nghị Nhận mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt Tô Liễu Hà cuối cùng cũng khôi phục vẻ bình thản như thường ngày.