Bên ngoài liên tục gọi tên cô, Tô Liễu Hà vuốt mái tóc, lê đôi dép quanh gian giường sưởi đơn giản mới đến cửa, ngăn cách bởi cánh cửa mà hỏi:
“Ai tìm ?"
Cái tông giọng nhỏ nhẹ khiến hai nam thanh niên bên ngoài tranh :
“Anh đưa em công viên xem chim công nhé?
Không mất tiền, ké xe thôi."
Một nam thanh niên khác :
“Anh qua đây cùng em lười biếng, đói bụng thì mang theo bánh."
Tô Liễu Hà:
“...
Bánh gì mà bánh, thấy các đều bệnh thì ."
Nói thì , cô đoán hai bên ngoài là ai.
Cô đẩy cửa , Trương Hổ đòi đưa cô xem chim công :
“Xem chim công cái gì?
Lại giống coi là phần t.ử lưu manh đuổi về ?"
Sau đó với gã b-éo đang cầm bánh bột khoai lang:
“Anh đừng lười biếng cùng , ít cũng là học sinh cấp hai, bố còn trông cậy kế thừa cái nghề vĩ đại là quản lý kho lương thực đại đội thôn Tiểu Bá đấy."
Sự theo đuổi của Trương Hổ và gã b-éo đối với Tô Liễu Hà mà chỉ là gánh nặng, hơn nữa... cô thực sự ghét đàn ông luộm thuộm.
Nói khó hơn chút, đó chính là đàn ông hôi hám.
Gia đình gốc của cô , chiều chuộng cô.
Yêu cầu của cô đối với môi trường và khác cao hơn nhiều so với ở đây.
Bây giờ cảnh bắt buộc, thể đòi hỏi quá nhiều, thì ít nhất vệ sinh đảm bảo chứ?
Đàn ông bẩn thỉu hôi hám, còn quấn lấy buông, cô thực sự phản cảm.
Nhớ tình tiết trong sách, Trương Hổ thuộc loại lưu manh, sống ngày nào ngày đó, chỉ sự lãng mạn nhất thời.
Còn gã b-éo, ở lưng mắng cô là đồ giầy rách vứt bỏ.
Dù cũng bẩn thỉu lắm.
Thật sự tưởng một bụng mỡ heo như thể cô chọn ?
Chẳng qua là thấy cô trẻ mà thôi.
Tô Liễu Hà thèm đếm xỉa đến bọn họ, bọn họ cũng chẳng để tâm.
Đều Tô Liễu Hà tâm cao khí ngạo, cứ xem xem ai là trụ lâu hơn.
Tô Liễu Hà vui vẻ bọn họ giúp quét sân, múc nước giếng, dù để bọn họ , bọn họ cũng chịu.
Sau khi tự rửa mặt xong, sờ sờ túi, bộ gia sản chỉ ba đồng.
“Cái hũ muối dưa đựng đồ, vứt nhé?"
Trương Hổ rửa sạch chum nước, thấy trong bếp cái hũ muối dưa, thò tay trong thấy gì, lúc mới bưng hũ ngoài.
Tô Liễu Hà thấy cái hũ muối dưa màu nâu còn chữ “Hỉ", ma xui quỷ khiến thế nào :
“Để đựng đồ."
Nói xong cô ngẩn , ngay đó tự thuyết phục bản :
“Dù nhà ít đồ, vứt một cái bớt một cái, cứ tạm dùng ."
Trương Hổ đương nhiên theo lời cô, theo đuổi cô gái mà.
“Lát nữa để bố tìm xem trong kho ngói cũ , vá cái lỗ thủng mái nhà cho em."
Gã b-éo quét xong sân coi như xong việc, bậc cửa nát :
“Anh bảo bố cho em, ông chắc chắn sẽ vui vẻ lắm."
Làm việc chút đỉnh thì , lấy đồ khác thì thôi.
Tô Liễu Hà hiểu đạo lý , từ chối :
“Cảm ơn, cần ."
Khuôn mặt tròn trịa của gã b-éo hì hì :
“Khách khí với thì đừng khách khí với .
Không mất tiền .
Nếu tối gió lớn thổi, em lạnh lắm đấy."
Tô Liễu Hà rạng rỡ, hàm răng trắng như tuyết gã b-éo hoa mắt:
“ thích thoáng khí."
Gã b-éo phản ứng kịp, Trương Hổ ha hả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-thap-nien-70-mang-thai-con-cua-dai-lao/chuong-3.html.]
“Cười cái gì đấy?"
Một giọng ôn hòa truyền đến.
Tô Liễu Hà thấy bên bức tường đổ một nam thanh niên ngoại hình khá, thể chất khỏe mạnh, cô chậm rãi gọi:
“Hạ Vũ Thiêm?"
Hạ Vũ Thiêm tên liền sinh khi nào, bố là tiểu đội trưởng đội sản xuất, cũng là sản xuất giỏi, chăm chỉ buôn chuyện.
Anh cũng vui vẻ lao động, là duy nhất vây quanh Tô Liễu Hà mà cô phiền lòng.
Anh thể hiện sự quan tâm đến Tô Liễu Hà, lúc nguyên chủ Tô Liễu Hà vì đàn ông khác mà đau khổ trong ngôi nhà cũ, còn tới tặng thu-ốc hai .
Hơn nữa miệng ngọt, thích dỗ dành Tô Liễu Hà, quá hôi, ấn tượng của Tô Liễu Hà về tệ.
Hạ Vũ Thiêm xách một túi gạo cũ, vòng trong bếp ngó nghiêng :
“Chà, giỏi thật, đến cái nồi cũng ."
Tô Liễu Hà hiếm khi thấy hổ :
“ định mua cái lò nhỏ."
Chủ yếu là lò nhỏ tiết kiệm củi, nồi dùng lớn, cô thể nhấc nổi.
Nếu thì cái nồi sắt lớn cô tự nấu một bữa, ít nhất thể ăn mười ngày.
Lại còn múc múc để rửa, phiền phức!
Hạ Vũ Thiêm chỉ những viên gạch đỏ ở góc tường, nhẹ nhàng :
“Đừng tiêu tiền oan uổng, cho em cái lò gạch đỏ, em tìm cái nồi sắt nhỏ là ."
Cái quá.
Sắc mặt Tô Liễu Hà từ âm chuyển sang nắng.
Thấy Hạ Vũ Thiêm chỉ vài câu dỗ cho Tô Liễu Hà vui vẻ, Trương Hổ vui :
“Việc trong việc ngoài đều là do dọn dẹp cả đấy."
Gã b-éo :
“ cũng quét sân mà."
Tô Liễu Hà thừa nhận bản lười, nhưng vẫn biện bạch:
“Chiếu giường lau."
Gã b-éo vội :
“Để lau giúp em."
Tô Liễu Hà giang đôi cánh tay mảnh khảnh chặn gã , nín thở :
“Anh đừng lau giúp , mùi mồ hôi chua nồng ám thì ?
Anh mau về tắm rửa ."
Gã b-éo hất cằm :
“Em cái gì, đây gọi là mùi đàn ông."
“Úi chà!
Thật lợi hại nha, mới ở đây một đêm, trong nhà đầy nam thanh niên ."
Tô Hồi Đệ chờ rể Hồng Tinh ở cửa hàng lương dầu tới cầu hôn, cô sợ Tô Liễu Hà giở trò nên đặc biệt phái cô tới thăm dò.
Tô Hồi Đệ mặc áo sơ mi hoa, giày vải mới, mặt Tô Liễu Hà chua ngoa :
“Anh rể Hồng Tinh mà gọi chị qua chuyện thì chị đấy."
Tô Liễu Hà lạnh:
“ qua gì?
Bọn họ bán con gái thì liên quan gì tới ."
Tô Hồi Đệ trừng mắt to :
“ chị là ghen tị —"
Tô Liễu Hà nhịn :
“Cô nguyện ý nhảy hố lửa, ai ngăn cản cô ."
Tô Liễu Hà vẩy vẩy cái chổi lông gà chỉ còn vài sợi lông:
“Trời lạnh , còn ruồi bọ, lạ thật đấy."
Hạ Vũ Thiêm đang xây lò ngẩng đầu :
“Nếu ruồi dám bay , giúp em đ-ập ch-ết nó."
Tô Hồi Đệ dậm chân ngoài sân :
“Các ý gì?
Con đàn bà là đồ giầy rách vứt bỏ, các còn vây quanh cô , chọn lựa gì cả."