“Anh dứt lời, thấy trong sân một đàn ông đang dội nước lên ở góc sân, thằng em Cố Nghị Nhận của thì còn là ai nữa.”
Cố Nghị Nhận xuyên đêm để kịp về, cả đêm chợp mắt.
Sáng sớm phiền cả gia đình nghỉ ngơi nên tắm rửa ở trong sân.
Thấy Cố Hiếu Văn sụt sịt , nhanh ch.óng lau khô , mặc quần áo .
Anh vò tóc bằng khăn tắm, với Cố Hiếu Văn:
“Không quen ?"
Cố Hiếu Văn đời nào chịu thừa nhận chuyện , thấy Ngũ Ti-ểu đ-ường lờ đờ , liền nhường chỗ ở cửa dựa cửa sổ :
“Chuyện nhỏ."
Cố Nghị Nhận , về phía Ngũ Ti-ểu đ-ường một cái gì.
Lát , trong phòng giường lò truyền đến tiếng của Đàn Đàn:
“Con tè!
Mẹ...
ơi..."
Cố Hiếu Văn thực sự khâm phục cái giọng loa phường của Đàn Đàn, thấy Cố Nghị Nhận bế Đàn Đàn vườn rau nhà, :
“Mau bón phân , lớn là như nữa nha."
Tô Liễu Hà cảm thấy trán ai đó hôn một cái, cô vẫn tỉnh hẳn, Đàn Đàn nắm lấy cô lắc lắc:
“Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Ba về kìa!
Sao hôn ba !"
Tô Liễu Hà tóc tai bù xù dậy, ôm Đàn Đàn ngáp một cái.
Cố Nghị Nhận tới xoa xoa đầu cô :
“Ngủ thế nào?"
Tô Liễu Hà tựa l.ồ.ng ng-ực , nghĩ ngợi :
“Không ngờ và em trở thành vợ chồng đây."
Cố Nghị Nhận bên cạnh , đủ , cúi giúp cô giày :
“Biết tại lúc đó cứ khăng khăng đòi ở phòng riêng ?"
Tô Liễu Hà lắc đầu:
“Chẳng là nam nữ thụ thụ bất ?"
Cố Nghị Nhận ghé sát tai cô :
“Lúc đó tăm tia em ."
Tô Liễu Hà giật kinh ngạc, mắng một câu:
“Đồ cầm thú."
Sau khi xuống đất, cô vươn vai một cái :
“Nếu em là trách nhiệm, em chiếm hời của xong giả vờ thừa nhận, thể gì em nào?"
Cố Nghị Nhận nhớ quá trình hai ở bên , cảm thấy lúc nào Tô Liễu Hà chiếm hời của cả.
Tô Liễu Hà tưởng quên, bèn :
“Lúc đó giả vờ bạn gái , lúc từ nhà hôn một cái, ngờ cái hôn là cả đời luôn."
Cố Nghị Nhận ngẩn :
“Không cưỡng hôn em ?"
Vẻ mặt đắc ý nhỏ nhoi của Tô Liễu Hà hóa đ-á ngay lập tức:
“Sao thể chứ!"
Cố Nghị Nhận :
“Sao thể?
Em say đến mức đó, nếu hôn em, em thể hôn ?
Anh là đàn ông tùy tiện ?"
“Thật sự là cưỡng hôn em ?"
“Thật sự là cưỡng hôn em, mặc dù đó em cũng ôm lấy cổ , nhưng là chủ động ."
Cố Nghị Nhận thấy trong phòng ai, ghé sát tai Tô Liễu Hà :
“Thực sự ngọt."
“..."
Tô Liễu Hà nắm đ-ấm đ-ập , Cố Nghị Nhận khống chế, mổ lên môi một cái.
Cố Nghị Nhận vui đến mức bả vai run lên, tính kỹ bao nhiêu năm nay, hóa Tô Liễu Hà luôn nghĩ lúc đầu là cô chủ động.
Còn chịu trách nhiệm?
Trách nhiệm đến mức đảo lộn đen trắng luôn .
“Sao ông nội vẫn về nhỉ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-thap-nien-70-mang-thai-con-cua-dai-lao/chuong-182.html.]
Ngũ Ti-ểu đ-ường từ bên ngoài , phát hiện sự bất thường của đôi vợ chồng , dắt tay Đàn Đàn :
“Chúng ăn cơm thế nào đây?"
Tô Liễu Hà hỏi:
“Ông nội ?"
Cố Nghị Nhận :
“Sáng sớm cùng mấy cụ già trong thôn chợ ."
Tô Liễu Hà sang với Ngũ Ti-ểu đ-ường:
“Sang nhà Hương Thái ăn chực thôi.
Đi!"
Cô sân, Hương Thái cách bức tường rào gọi với sang:
“Sủi cảo lò , qua ăn !"
Ngũ Ti-ểu đ-ường hỏi cô :
“Sáng sớm mà sủi cảo ?"
Hương Thái rạng rỡ :
“Có con mèo tham ăn về , chắc chắn cho ăn cho thỏa thích.
Nếu lủi thủi về, thèm nữa thì ?"
Tô Liễu Hà :
“Coi như hiểu ."
Sau khi ăn xong bữa sáng, Hương Thái nhất quyết nhét một cái bao lì xì cho Đàn Đàn.
Đàn Đàn hào phóng nhận lấy, còn chúc dì Hương Thái sớm ngày phát tài lớn!
Đợi khi ông nội Ngũ về, Tô Liễu Hà đưa họ dạo một vòng quanh những nơi đây cô từng việc.
Hương Thái cũng cùng, giúp cô giới thiệu những đổi của thôn trong những năm qua.
Cố Hiếu Văn thì đợi dự toán dự án ở cổng thôn, một lát là đến tám mười ông bà cụ mai mối cho .
Cố Hiếu Văn sợ phiền phức, đúng lúc thấy Ngũ Ti-ểu đ-ường qua mua nước ngọt, liền dõng dạc :
“Các ông các bà ơi, cũng đừng mất công nữa, cháu vợ .
Nhìn kìa, đó chính là vợ tương lai của cháu đấy."
Ngũ Ti-ểu đ-ường thấy mập mờ, rõ lắm, khi tới đưa nước ngọt cho xong, cô xách mấy chai nước khác tìm Tô Liễu Hà.
“Con bé đó đấy, hông to, chắc chắn sinh con trai cho cháu."
Người năng kiêng dè, Ngũ Ti-ểu đ-ường thấy xong, há hốc mồm đầu :
“Cái gì cơ?!"
Cố Hiếu Văn vội vàng dậy, phủi phủi m-ông :
“Không nữa, cháu đây."
Nói đoạn, đẩy đẩy Ngũ Ti-ểu đ-ường xa.
Ngũ Ti-ểu đ-ường cau mày :
“Anh bừa cái gì ?"
“Đừng lớn nhỏ, chuyện với kiểu gì đấy?"
Cố Hiếu Văn thấp giọng :
“Về nhà để em tát một cái, xin nha."
Ngũ Ti-ểu đ-ường gạt tay :
“Anh lo mà đợi , bớt lôi mấy chuyện ."
“Ờ ờ."
Tô Liễu Hà thấy Ngũ Ti-ểu đ-ường mua nước ngọt về, cô đang ở cạnh sân phơi bế Đàn Đàn xem tuốt lúa.
Đàn Đàn chỉ tai Ngũ Ti-ểu đ-ường :
“Dì ơi, tai dì đỏ thế ạ?"
Tô Liễu Hà và cũng sang, quả nhiên vành tai Ngũ Ti-ểu đ-ường đỏ lựng lên.
Cô nàng che tai cho khác , thẹn thùng :
“Bị gió thổi trúng thôi, , một lát là hết."
Đàn Đàn tỏ vẻ sành sỏi :
“Ồ, là gió thổi trúng tai ạ, con còn tưởng là gió thổi trúng tim dì chứ!"
Ngũ Ti-ểu đ-ường định qua nhéo cái miệng nhỏ của cô bé, Đàn Đàn liền rúc đầu lòng Cố Nghị Nhận:
“Ba ơi ba ơi mau bế Đàn Đàn lên cao!
Lên cao nào!"
Cố Nghị Nhận nhấc cô bé lên vai, Tô Liễu Hà một cái .
Chương 53 Chính là thiên vị, lấy tiền đè
Đàn Đàn đến thôn Ti-ểu đ-ường, kết giao ba bốn bạn nhỏ thiết, cháu gái của chị Mã, con gái của Hương Thái và một cô bé tên là Nữu Nữu.
Trong túi cô bé nhét một tờ giấy nhỏ, đó tên khai sinh của là “Cố Quán Tình", còn cả s-ố đ-iện th-oại.