Xuyên vào truyện 18+, tôi bị bắt làm nữ chính - Chương 370

Cập nhật lúc: 2026-01-05 05:21:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hãy để chúng uống cạn những con sóng rực rỡ mà Ngài ban tặng ——"

"Đó là cam lồ mật ngọt sôi sục trong huyết mạch của đất, là hàng ngàn mùa hè ngủ say trong gỗ sồi..."

Tất cả mùi rượu đột nhiên trở nên đậm đà nồng nàn, như thể chắt lọc tinh hoa trong cơn mê loạn.

Một luồng khí vui vẻ mạnh mẽ và thuần khiết, vượt qua nhận thức của phàm trần, bắt nguồn từ bản năng của sự sống, như một cơn bão quét qua bộ đại sảnh.

Đây đúng là quen cũ.

Tô Trừng mơ màng nghĩ, gần như kìm mà mỉm .

Mặc dù nàng chắc đây là vì tâm trạng vui vẻ, là vì ảnh hưởng của thần quyền, là cả hai.

Giữa những chiếc bàn dài đầy khách, trong ánh đèn rực rỡ, giữa đại sảnh vang vọng tiếng hát và tiếng kèn —— một bóng dáng thon dài, duyên dáng xuất hiện bàn tiệc.

Màu tóc kỳ lạ mà trần thế thể tạo , khiến nàng như thể thấy ánh nắng tan chảy hòa ánh trăng bạc.

Như một thác kim loại lỏng đang chảy, như những vì lấp lánh trong sương mù.

Ngài khoác một tấm áo voan mỏng trong suốt, tà váy nhẹ nhàng bay theo điệu múa, tứ chi thon gọn, săn chắc, đeo những chiếc vòng vàng và chuông chạm khắc tinh xảo.

Sự hiện diện mạnh mẽ đó ngay lập tức áp đảo tất cả.

Khi Ngài , ngẩng mặt lên, để lộ đường nét cằm tinh xảo, đôi môi mỏng và hồng hào cong lên, như thể đang mỉm với mỗi khán giả.

Mặc dù trong cả đại sảnh , gần như tất cả đều say đến mức trời đất, chỉ thể ngây ngốc thần tích giáng trần .

Ngài vẫn đang nhảy múa.

Thân hình đường cong tao nhã và tư thế khỏe khoắn đó, mỗi động tác đều tự nhiên như trời sinh, vượt qua quy tắc của nghệ thuật thế gian.

Đó là hiện của niềm vui, sự say mê và sức sống thuần túy, cũng là hóa của rượu ngon và hoa thơm.

Khi Ngài duỗi tay, khí cũng gợn sóng, rượu ngon trong ly gợn lên những gợn sóng.

Các nhạc công say sưa Ngài, nhưng tay ngừng chơi nhạc, thậm chí còn thuận theo điệu múa của Ngài, khiến giai điệu vốn du dương uyển chuyển càng trở nên phóng khoáng, vui tươi.

Một khách mời ngây ngô dậy, bắt đầu những điệu nhảy tự do theo quy luật, sự tính toán và suy tư trong mắt phai nhạt, chỉ còn niềm vui trong sáng như trẻ thơ.

—— Không ai họ thể trở như cũ .

Tô Trừng dựa cột lặng lẽ cảnh .

Cho đến khi bóng dáng tuyệt đang xoay tròn trong tiếng nhạc dần dần đến gần, bước những bước nhảy nhẹ nhàng và tùy ý, lấp đầy tầm của nàng.

Tô Trừng: "?"

Ngài bây giờ nhận nàng ?

Nàng vốn còn định gì đó.

Mái tóc xoăn màu vàng bạc vô song bay lượn, lướt qua trán nàng, mang theo một mùi hương vô cùng ngọt ngào, thấm đẫm lòng .

Tô Trừng thấy mắt của Ngài.

Màu mống mắt đó khó dùng từ cụ thể để miêu tả —— như mật rượu và cam lồ lấp lánh trong ánh bình minh, dập dờn niềm vui thuần khiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-370.html.]

Nàng ngây ngốc Ngài, như thể rơi mật rượu Lễ Tuyền thơm nồng đó.

Mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ xa xôi, cột đá lưng hóa thành những đám mây nhẹ bồng bềnh, mềm mại bao bọc nàng, đưa nàng lên thiên đường.

Ngài quỳ một nửa mặt nàng, đưa tay ôm lấy gò má ửng hồng của cô gái, ấm cháy bỏng trong lòng bàn tay, như thể xua tan những u ám và lo lắng cuối cùng.

"Đến đây, chú chim nhỏ của ——"

Giọng du dương trong trẻo, ngọt ngào như rượu băng, mang một vần điệu tuyệt vời, vang lên sâu trong tâm hồn nàng.

"Điện hạ," Tô Trừng cong khóe miệng, nắm lấy tay Ngài, "Hãy để em lên cõi cực lạc ——"

Hai đồng thời nghiêng hôn .

Khác với nụ hôn như rơi mộng ảo , nàng như thể nếm vị ngọt của quả mật và hương thơm của hoa sương.

Đây là sự đòi hỏi và cho của t.ì.n.h d.ụ.c, mà là nụ hôn sinh vì sự hòa quyện và vui vẻ thuần túy nhất.

Niềm vui tột cùng đó, như một dòng rượu thơm chảy, mang theo vị ngọt của nho và cam quýt núi, ấm của thùng gỗ phơi nắng, và niềm vui luyện trong hàng tỷ ngày đêm vui vẻ, cùng rót môi lưỡi nàng, nở rộ trong cơ thể.

Vào khoảnh khắc , niềm vui như thể là cội nguồn của sự sống, là trụ cột để chịu đựng gian khổ, là dòng nước ấm tan chảy tảng băng đau khổ.

Mông lung, hoang mang, lo lắng —— tất cả những gì trải qua ở Vô Quang Chi Khư, đều bắt đầu trở nên mơ hồ, những phần tồi tệ dường như biến mất, chỉ còn niềm vui khi gặp quen cũ.

Ngón tay nàng lướt mái tóc xoăn như thác nước vàng bạc đan xen, tham lam hút lấy loại rượu ngon hảo hạng nhất thế gian.

Và —— cảm giác đó vốn giống như đang hôn một , cũng giống như đang uống rượu thật, vì vị cay cũng dư vị, chỉ vị ngọt nồng và niềm vui.

Nàng thích như .

Trong một khoảnh khắc, nàng cảm thấy đó như một dòng suối ngọt ngào khiến tự nguyện c.h.ế.t đuối, dù c.h.ế.t như cũng .

ý nghĩ đó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

—— Ở một ý nghĩa nào đó, cách c.h.ế.t lẽ là nhất, nhưng nàng vẫn sống một chút.

Trong một khoảnh khắc nào đó, Tô Trừng dường như thấy Cổ Thần nửa nửa cây, đôi mắt ẩn chứa hàng ngàn mùa xuân hạ đó đang chằm chằm nàng.

"... A," Hoan Hân Chi Thần chậm rãi thẳng , "Ta sẽ mang ngươi , yêu dấu của ..."

Ngài như sương sớm nhẹ nhàng nhất trong bình minh, cơ thể khi lùi dường như trọng lượng, đôi mắt như mật rượu đó lưu chuyển ánh sáng nồng nhiệt.

"Không cần đau buồn vì điều ..."

Giọng của Ngài vang vọng trong đại sảnh đầy tiếng nhạc, thanh thoát và rõ ràng.

"Ta sẽ đưa ngươi xem..."

Tô Trừng cảm thấy cột đá lưng cứng , còn cảm giác mềm mại hư ảo đó nữa, cả thế giới mắt đột nhiên đổi.

Nga

Những chiếc đèn chùm pha lê phức tạp, những bức bích họa sơn dầu cổ xưa, bàn đầy rượu quế tiêu và sơn hào hải vị, và những đám đông ăn mặc chỉnh tề nhưng mặt mày say sưa —— đều như mặt nước gợn sóng, nhòe và tan vỡ trong sự d.a.o động, ánh sáng mất nguồn gốc, hóa thành những dải màu cầu vồng lan tỏa.

Thực tại dường như cũng đang tan chảy, một vị diện cổ xưa hơn, rộng lớn hơn, đầy cảm xúc hơn thế.

 

 

Loading...