Xuyên vào truyện 18+, tôi bị bắt làm nữ chính - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:13:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sasha khẽ nhướng mày, "Vậy còn cô thì ? Cô cũng thử ?"

"Không," Tô Trừng lập tức , " thích——"

Nàng nhớ trong nguyên tác Quang Minh Thần giả thiếu nữ ngây thơ lừa nam chính, vốn định thích con gái nhỏ cũng thích con trai nhỏ, nhưng lời vẻ quá kỳ quặc.

Hơn nữa, trọng điểm cũng là vấn đề thiếu niên xinh gì.

Nếu Quang Minh Thần hạ đĩa rau, kích thích một loại ham bảo vệ hoặc tình cảm hùng nào đó của mục tiêu, lẽ cũng sẽ biến thành một con ch.ó nhỏ, mèo nhỏ, chim nhỏ thương để tiếp cận nàng.

Nàng cảm thấy loại vẫn nên kính nhi viễn chi thì hơn.

Tô Trừng: " thích tóc đen."

Trong cửa hàng v.ũ k.h.í tức thì yên tĩnh.

Tô Trừng: "..."

Trời ạ.

Nàng .

Camus cởi mũ, để lộ mái tóc xoăn màu vàng sẫm xinh , đuôi ngựa thấp lướt qua cổ.

Nghe thậm chí còn cứng đờ vài giây, như thể ai đó nhấn nút tạm dừng.

Kai nghiêng đầu nàng, vẻ mặt chút ngạc nhiên.

Tô Trừng theo bản năng đầu, cũng đối diện với đôi mắt vàng nhạt đó, thấy con ngươi dọc giãn thành một quả cầu đen dẹt, như một con mèo vui vẻ phát hiện cá khô.

Tô Trừng: "..."

Đây lẽ là một phép so sánh thích hợp.

"Hả?" Sasha cũng lộ một vẻ mặt kỳ quái , dường như còn chút vui, "Cô thích tóc đen? Ý cô là khi cô ngủ với hai tên tóc vàng?"

Camus mặt mày âm trầm liếc , lẽ phản bác cách gọi , hoặc chỉ là thích câu .

"," Tô Trừng theo bản năng , " đây ở trấn Hôi Sơn ngủ với một tóc đen !"

Nga

Xung quanh một nữa c.h.ế.t lặng.

"Em vẻ vui nhỉ." Camus sa sầm mặt cô vài giây, bỗng nhiên ấn mạnh chiếc mũ lên đầu cô.

Tô Trừng suýt nữa ấn dúi xuống đất, lùi một bước mới vững: "... Này!"

"Có nhiều kẻ sẽ chằm chằm em," Hắn lạnh lùng , "Ở con phố bên ngoài , kẻ bám theo em tới đây , huống hồ còn những kẻ đang tìm em."

Tô Trừng chỉnh vành mũ: "Được , cảm ơn, cần giải quyết một chút ?"

"Không, đuổi bọn chúng ." Huyết Pháp Sư bực bội , đó xoay bỏ , dường như thêm nửa lời.

Sasha cứ cô bằng ánh mắt khó diễn tả. Còn Khải dường như đang suy tư điều gì đó, thấy cô vẻ lúng túng, chỉ ôm lấy vai cô: "Chúng về thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-190.html.]

cho đến khi trở về khách sạn ở khu Đông, bầu khí cứng nhắc vẫn dịu .

Dưới sự chú ý của các nhân viên tiếp tân, họ bước một tòa nhà cao năm tầng. Trên bức tường ngoài màu trắng sữa, mỗi ô cửa sổ đều khảm kính màu, lấp lánh ánh mặt trời. Đại sảnh tầng một cực kỳ rộng rãi, khách khứa qua đa phần đều ăn mặc sang trọng, còn đều là lính đ.á.n.h thuê mặc pháp bào hoặc chiến giáp.

Khách sạn kiến trúc hình chữ Hồi, ở giữa còn một khu vườn lớn, nghĩ cũng giá cả hề rẻ, khách đến trọ chắc chắn đều thiếu tiền.

Tô Trừng thẳng về phía khu vực quán bar, đó giữ .

"Lên lầu," Khải trầm giọng , "Trừ khi em hàn huyên đến tối với những kẻ đang quen với em."

"Ồ, em cứ tưởng uống rượu," Tô Trừng chút ngỡ ngàng, "Trừ khi là bám theo em tới đây, nếu chẳng lẽ đều em ?"

"Cô đúng là nghĩ cho đoàn trưởng đấy." Sasha liếc cô một cái, "Cô cho rằng ngoại hình của chẳng chút điểm nhấn nào, ném đám đông là tìm ?"

Tô Trừng: "Cái đó thì cũng... từ từ, đây là Đế đô, phụ nữ đàn ông nhiều vô kể mà."

"Thế ," Sasha lập tức hỏi ngược , "Cô nghĩ xem, nếu là một quý tộc hoặc thương nhân thạo tin, và vài lời đồn đại, cần tìm một nữ ma pháp sư trẻ tuổi cực kỳ xinh mái tóc đen. Khi thấy cô đầu tiên, liệu nghi ngờ đó là cô, đó đến bắt chuyện với cô ? Cho dù chắc là cô , quần áo cô mặc cũng quen với cô lỗ."

Tô Trừng: "... Cảm ơn, hiểu ."

Sasha chằm chằm cô hai giây, bỗng nhiên oán trách : "Ta tưởng cô thích tóc màu sáng, chẳng cô và Thần Thuần Khiết còn——"

"Lên lầu ." Camus họ, cách đồng đội vài bước chân, lúc mũ che chắn, trông càng tức giận hơn. Huyết Pháp Sư trầm giọng , "Đã đang các ."

Tô Trừng xoay bước lên cầu thang xoắn ốc: "... và Thần Thuần Khiết chẳng gì cả, ngài chỉ đơn thuần ghét , và cũng chỉ đơn thuần thấy bức tượng con ngựa ."

Sasha lườm cô một cái: "Ha, con ngựa nhỏ, gọi mật thật đấy."

Tô Trừng trời: "Đó là cách gọi! cũng sẽ gọi ngài như thế mặt! c.h.ế.t!"

Họ ồn ào lên tầng ba, bước một căn phòng suite bài trí xa hoa trang nhã. Lò sưởi nạm vàng trong phòng khách đang tắt, phía trải tấm t.h.ả.m lông mềm mại dày dặn, bên cạnh đặt vài chiếc ghế sofa, lượt xuống.

Tô Trừng cầm thiệp mời lắc lắc: " chuẩn xong ——"

Camus cầm lấy xem xét. Chưa đến tay vài giây, Sasha giật lấy: "Ưm, hình như là thật."

Tô Trừng cũng lườm một cái: "Địa điểm thời gian đó đều là thật, gửi cho cái giả ngoài trêu chọc thì còn dụng ý gì nữa? Để mất mặt ?"

Huyết Tộc ném thiệp mời trả : "Cái đó thì khó lắm, một bộ phận Thần quyến giả của Thần Hoan Hân sẽ như , ngu lộng lẫn , nếu thể thành công, chừng sẽ nhận nhiều sự ưu ái của Thần chủ các hơn."

"Thật ?" Tô Trừng nhíu mày, "Mức độ chơi khăm cũng tính ? còn tưởng sẽ là mấy trò sỉ nhục mua vui tồi tệ hơn cơ."

Sasha chằm chằm cô vài giây: "Cho nên cô sỉ nhục Đại Thẩm Phán của Giáo đình để mua vui? Có thể kể thêm chút chi tiết ? Cô cưỡng bức ?"

Tô Trừng: "............ Không."

Sasha b.úng tay một cái: "Nhìn biểu cảm của cô kìa. Chưa thành công."

Tô Trừng đỡ trán: "Anh thứ xảy trong Pháp vực đều là thật mà, nếu chuyện trong mơ, nghĩa là hiện thực cũng thế."

 

 

Loading...