Xung quanh quảng trường dựng lên những chiếc bàn gỗ dài, trải khăn trải bàn kẻ ô màu sắc sặc sỡ, bày biện đủ loại thức ăn.
Thịt nướng tẩm đầy gia vị, xiên rau củ rưới nước sốt, rượu trái cây tỏa mùi thơm của quế và vỏ cam.
Tô Trừng móc đồng bạc , để tiền đồng thối đầy túi áo, đành mua một thùng xiên nướng lớn, còn hứa với lát nữa sẽ mang thùng trả .
Vài phút , khi cô chen khỏi đám đông ồn ào, gặp mặt đồng đội ở rìa quảng trường, tên ma cà rồng nhạo thương tiếc.
Sasha ngặt nghẽo: "Sao thế, em đang bán dạo nấm nướng và táo cắt miếng , tối nay kiếm mấy đồng ?"
Tô Trừng một tay ôm thùng, một tay cầm xiên gặm: "…… Lười để ý đến ."
Cô năng lúng b.úng rõ, thanh niên tóc bạc , giơ tay lau vết nước sốt dính bên miệng cô, đó là do lúc nãy vô tình va .
Tô Trừng theo bản năng cảm ơn, đó tỉnh ngộ: "Anh lau bằng cái gì thế?"
Ngón tay Sasha cử động, giơ lên một tờ quảng cáo nhỏ của quán rượu: "Ta nhặt đất——"
Tô Trừng bực bội đá .
Huyết Tộc nghiêng né tránh, cổ tay lật một cái, lấy chiếc khăn tay sạch sẽ: "Lừa em đấy."
Tô Trừng lườm một cái rõ to.
Họ qua một nhóm thanh niên đang nhảy múa, những đó nắm tay , vây thành vòng tròn, xoay tròn theo nhịp điệu nhạc khúc, tà váy thêu tinh xảo bay lượn như cánh hoa, dây xích eo vung đường cong hoa lệ trong ánh lửa.
"Khi sương đen của dị đoan nuốt chửng trăng bạc, chúng vẫn đang truyền tụng tên ngài..."
"Mũi kiếm của ngài ngưng kết ánh mùa đông, phù văn ngài khắc dẫn lối chăn cừu về nhà..."
"Ngài khiến bông lúa khô héo bừng sức sống, khiến đứa trẻ sốt cao thoát khỏi ác mộng..."
Nga
"Cho đến khi nanh vuốt của bóng tối hủy diệt ngài..."
Tô Trừng những lời bài hát đó, nghĩ đến ký ức mà vị Lãnh chúa để , bỗng nhiên mất hứng.
Sasha chạy , cô ôm cái thùng gỗ nhỏ lẳng lặng gặm xiên nướng.
Có lẽ vì trông vui lắm, một cặp tình nhân nhỏ ngang qua bên cạnh kìm bắt chuyện với cô.
"Cô thế?" Cô gái hỏi, "Thất tình , ngoại lai, nếu thì, ở đây chúng cũng nhiều trai đáng yêu——"
Cô dừng một chút, đó khúc khích, "Hoặc là cô gái nhỏ."
Chàng trai bên cạnh cô: "Cô thấy khỏe trong ? Mẹ là d.ư.ợ.c sĩ, nếu cô gì..."
" , cảm ơn," Tô Trừng lắc đầu, "Chỉ là thấy những bài hát đó, ừm, nghĩ đến một chuyện."
Cặp tình nhân nhỏ đều tò mò cô.
Hai họ trông cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi, rõ ràng là nhảy mệt một bên nghỉ ngơi, lúc rảnh rỗi buồn chán, mới chuyện với lạ.
Tô Trừng chớp mắt: " nghĩ đến thầy dạy kiếm thuật của , ông , ông đại khái cũng là một vị Lãnh chúa——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-142.html.]
Cô kìm cúi đầu, nghĩ đến cách nhận vơ sư phụ của , khỏi chút chột .
"A!" Cô gái bỗng vỗ tay, như thể phát hiện bí mật lớn gì đó, "Cô thích ngài , đúng !"
"Khụ," Tô Trừng giả vờ lúng túng, "Đừng thế, chỉ là... ừm, Lãnh chúa trong lời bài hát của các bạn thế? Bị theo Hắc Ám Thần hại c.h.ế.t ?"
Cô trông như đang chuyển chủ đề, cặp tình nhân nhỏ đồng thời gật đầu, đều cảm thấy gì đúng, đó lộ vẻ mặt bất bình.
"Mặc dù là chuyện xảy từ nhiều năm , nhưng nghĩ vẫn thấy đáng ghét!" Cô gái nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m , "Đợi luyện đấu khí, cũng Thánh kỵ sĩ, nhất định trừng trị bọn dị giáo , để chúng hại nữa!"
Chàng trai cũng gật đầu mạnh: "Chúng đời đời kiếp kiếp đều cảm kích ân tình của vị Lãnh chúa đại nhân đó, ch.ó săn của Ngụy thần vì ép ngài khuất phục, còn nguyền rủa ngài , mà lòng trung thành của ngài với Quang Minh Thần Miện hạ thể lay chuyển, khi c.h.ế.t dùng ma pháp bảo vệ cả Mithrous——"
Tô Trừng: "……"
Tô Trừng: "Vậy tại phế tích cho của Giáo đình ?"
"Bởi vì," Cô gái chút do dự , "Trong đó nguy hiểm, còn vong linh của tín đồ Tà thần, Lãnh chúa đại nhân là để bảo vệ !"
Tô Trừng bỗng nhiên bật .
Cặp tình nhân nhỏ kỳ quái cô.
" chỉ là hiểu ," Tô Trừng thở dài, " một , lạnh lùng thông minh, sức mạnh cường hãn, từ thủ đoạn, thể dễ dàng đập tan vật khiêu khích do kẻ thù để , nhưng thế, chỉ che giấu sự thật, để một câu chuyện như trò ..."
Hai đứa trẻ đầu đầy sương mù, đều hiểu cô đang gì.
"Có lẽ là cảm thấy như càng thể sỉ nhục đối thủ hơn," Tô Trừng dậy, " trả thùng đây, chúc ngủ ngon."
Cô trả cái thùng gỗ nhỏ cho chủ sạp bán xiên nướng, tùy ý dạo quanh quảng trường, bỗng nhiên dừng .
Đám đông dày đặc phía , đang vây quanh một nhóm biểu diễn ca múa.
Chính giữa một cái trống khổng lồ, vũ công bên xoay nhảy lên.
Mái tóc xoăn đen nhánh như mực của đó xõa một nửa, chuông bạc mắt cá chân lắc lư theo tiếng nhạc, đầu ngón chân nhuộm màu đỏ hồng nhẹ nhàng đáp xuống mặt trống đang rung động.
Dáng cao ráo, chiếc áo ngắn màu đỏ thẫm phanh một nửa, vải mỏng đến mức gần như trong suốt, vạt áo trang sức lủng lẳng, l.ồ.ng n.g.ự.c trắng ngần tinh tế thoắt ẩn thoắt hiện giữa chuỗi hạt.
Chiếc áo đó tay, cánh tay thon dài cơ bắp rõ ràng cũng để lộ, từng chuỗi vòng bạc đeo cẳng tay kêu leng keng.
Trong tiếng trống ngày càng dồn dập, vũ công xoay hạ eo , vạt áo cuộn lên, eo bụng mạnh mẽ như dây cung căng c.h.ặ.t.
Lại giống như con rắn độc dụ dỗ c.ắ.n trái cấm.
Hắn mặc chiếc váy xẻ tà cực cao, đính ngọc trai và đá quý, tùy tiện xoay một cái, sẽ lộ bắp đùi đầy đặn cơ bắp, còn nơi ẩn giấu trong bóng tối——
Tô Trừng cố gắng để tầm mắt tránh xa chỗ bất lịch sự.
Vũ công mặt trống, tiếng vỗ tay xung quanh như sấm, nghiêng đầu, yết hầu phiếm ánh sáng nhạt trong lớp mồ hôi mỏng.
Hắn đeo mặt nạ trang trí nửa mặt, lông vũ sặc sỡ tầng tầng lớp lớp xòe hốc mắt, khiến khuôn mặt vốn tuấn mỹ càng thêm yêu dị.