Cứ qua như thế nhiều , cô dần dần thể vững, ngủ mười mấy phút cũng đổi tư thế, tay còn bám c.h.ặ.t lấy cọc yên, chỉ là lúc tỉnh dậy thì mệt.
Cảm giác giống như tiêu hao đấu khí .
Tô Trừng bèn thử tu luyện lưng ma thú, tụ khí theo phương pháp ban đầu. Sự tiêu hao trong cảnh tương đương với vận động cường độ nhất định, nên rèn luyện kiểu khá hiệu quả, vài ngày là cảm thấy thể chất nâng cao.
Thời gian ngủ cũng kéo dài hơn.
Điểm nghỉ chân tiếp theo giữa quần thể núi non phía Tây Nam đế quốc. Những tòa nhà màu be nhạt của thị trấn dựa núi mà xây, tầng tầng lớp lớp hướng lên . Con đường lát đá xanh xám uốn lượn như rắn, ở trung tâm sừng sững một tòa tháp canh hình bát giác, tháp khảm những viên gạch phù văn cổ xưa.
Chất liệu của những tảng đá đó kỳ lạ, trông thì đen kịt nặng nề, nhưng ánh mặt trời chảy ánh sáng trắng, những phù văn khắc sâu bên dường như cũng thắp sáng.
Tô Trừng tháp canh ngẩng đầu quan sát: "Đây là phù văn gì ? Khác với mấy cái dùng cho ma trận thông thường?"
Mép của những phù văn lõm xuống tỏa ánh bạc yếu ớt, giống như mạch m.á.u quấn quanh gạch đá. Khi đầu ngón tay lướt qua, thể cảm nhận sự rung động như như , giống như sức mạnh đang ngủ say đập trong sâu thẳm viên gạch.
Sasha nắm lấy cổ tay cô, ngón tay dài lạnh lẽo ấn làn da ấm áp của thiếu nữ: "Em chuyện gì sẽ xảy ?"
Hắn chằm chằm những phù văn đó: "…… Mặc dù hiểu các pháp sư các em thường thể cưỡng sự hấp dẫn , nhưng cái liên quan đến sức mạnh của Hắc Ám Thần đấy."
Tô Trừng hít một ngụm khí lạnh, vội vàng đầu quanh, xác định gần đó ai, đường ở xa dường như cũng thấy.
Mặc dù giọng điệu của cũng chẳng giống tín đồ cho lắm, nhưng cứ treo cái danh xưng bên miệng vốn dĩ cũng khá nguy hiểm. Huống hồ còn là một Huyết Tộc.
Đây là trung tâm thị trấn, một quảng trường lát gạch đá màu be, xung quanh là đủ loại cửa hàng, hàng hóa trong tủ kính cũng phong phú.
Tòa thị chính ở xa một chút, cửa khá náo nhiệt, mấy kỵ sĩ dắt ngựa ma thú đang cãi . Nơi thường xuyên xuất hiện ngoại lai, nhất là lính đ.á.n.h thuê ngang qua, cư dân địa phương đều quen , cũng chỉ khi thấy Huyết Tộc mới thêm hai cái.
Tô Trừng: "…… tưởng các đều tôn kính Người chứ."
Sasha dùng ánh mắt kỳ quái cô: "Người?"
Tô Trừng vẫn đang nghiền ngẫm lời : "Mấy viên gạch liên quan đến Hắc Ám Thần? Hay là liên quan gì đến đám ch.ó... , đám Thứ thần ?"
Cô đầu , bề mặt gạch đá còn những vết nứt rõ ràng lắm, kỹ mới phát hiện những vết tích đó lan dài.
"…… Mấy tảng đá đều là ghép ?" Tô Trừng chắc chắn hỏi.
" , đây là di vật đến từ Mithrous——" Huyết Tộc buông tay , "Nếu em thả tinh thần lực cảm nhận kỹ, lẽ sẽ thấy một âm thanh, còn thấy chút gì đó."
Tô Trừng hồ nghi : "Mithrous là cái gì?"
"Một thành phố cổ xưa, từng thần điện của Vĩnh Dạ Bí Giáo. Trong cuộc vây hãm Bạch Dạ, quân đội Giáo đình phá hủy nó." Sasha thuận miệng , "Phế tích của nó ngay chân ngọn núi bên , thực cách đây xa ."
Tô Trừng: "?"
Tô Trừng: "Giáo đình thế mà san phẳng nó, còn để phế tích? Còn cho phép mang gạch bên trong ?"
Sasha khoanh tay: "Có lẽ bọn họ cũng thế, chỉ là thôi."
Hắn trông như đang cố tình tỏ bí hiểm để dụ cô đặt câu hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-130.html.]
Tô Trừng kìm phồng má.
Không thèm hỏi! Mặc dù cô thực sự tò mò.
Thị trấn trong núi, bãi quây lớn, Kai dẫn mấy con Long Ưng núi kiếm ăn , Camus cũng như khi chui tọt hiệu sách.
Chỉ Sasha mua chút m.á.u ma thú, uống xong thì bắt đầu dạo, đụng mặt Tô Trừng cũng đang dạo ở quảng trường.
"…… Sẽ nguy hiểm gì chứ?" Cô chắc chắn hỏi.
"Có thể sẽ khó chịu, nguy hiểm thì đến mức, mấy thứ đây cả ngàn năm nhỉ?" Sasha ngẩng đầu .
Tô Trừng ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, đa cư dân vẫn là thường, nếu thứ thực sự nguy hiểm thì họ chuyển từ lâu .
Việc rèn luyện tinh thần lực của cô bao giờ gián đoạn, mặc dù Mục sư hồi phục cho cô, cường độ mỗi cũng tính là cao, nhưng dù cũng vẫn đang luyện. Bây giờ cũng thể cần mượn ma pháp để điều động tinh thần lực .
Nga
Tô Trừng chằm chằm những viên gạch đá đó, hít sâu một , tinh thần lực phóng từ từ thẩm thấu qua.
Sức mạnh yếu ớt, đứt quãng của cô giống như mạng nhện rách nát bao trùm lấy gạch đá.
Vào khoảnh khắc chạm , cứ như thứ gì đó nóng bỏng dính nhớp quấn lấy.
Tiếng gió rít lướt qua bên tai, tiếng đục đẽo leng keng vang vọng từ xa, dòng tấp nập trong khu thành thị náo nhiệt, những tòa tháp nhọn san sát vươn lên bầu trời.
Hình ảnh liên tục rung lắc, giống như cả thế giới đang chao đảo.
Có một đàn ông tóc bạc phía , khuôn mặt mờ ảo rõ, chỉ thấy dáng cao, tư thế thẳng tắp, trông tao nhã kiêu ngạo.
Hắn khoác áo khoác nhung thiên nga màu xanh mực, vạt áo thêu hoa văn bạc xoắn ốc như tinh tượng, khuy tay áo và ghim cài cổ áo lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.
Người đàn ông cầm cây gậy batoong bằng gỗ mun thon dài, đầu gậy chạm khắc hình chim ưng dang cánh, mắt ưng khảm hai viên tinh thạch trắng rực rỡ.
Có mấy quỳ mặt , khay trong tay bày mấy viên gạch đá màu đen.
Người đàn ông tóc bạc giơ một tay lên, hờ hững lướt qua những viên gạch đó, đá hiện lên những chú văn khắc chìm.
Những vui sướng tảng đá, kích động dập đầu với .
Người đàn ông tóc bạc hờ hững bỏ , trông cũng chẳng vẻ gì là xúc động.
"…… Vãi!"
Tô Trừng đột ngột tỉnh .
Cô thở hổn hển mấy cái, loạng choạng lùi , cho đến khi đụng lòng tên ma cà rồng.
"Hửm?" Sasha chút bất ngờ, "Em '' thấy gì ?"
Tô Trừng bực bội đầu, túm lấy giáp n.g.ự.c của : "Anh bảo chỉ âm thanh mà!"