Xuyên vào sách những năm 70: Nữ phụ pháo hôi chọn làm cá mặn - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:37:59
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu , bánh răng đồng bộ, ma sát giữa các bánh răng sẽ phát một loại âm thanh tương tự như tiếng dùng tay xé vải, những mà còn hỏng hộp .”

 

Về điểm , Lý Quân nghiêm túc, đừng để học thành mà hỏng xe, tự dưng gây rắc rối cho .

 

Những sư phụ lái xe đồng nghiệp của họ cũng khả năng sửa xe.

 

Đi đường xa xử lý các tình huống đột xuất, đều là sư phụ già dẫn dắt suốt một năm trời, đó cũng là sự tích lũy kinh nghiệm nhiều năm.

 

Giống như Liễu Thanh Thanh, trông mong cô học sửa xe là chuyện thể nào.

 

Kiếp Liễu Thanh Thanh vẫn luôn lái xe sàn, nền tảng vẫn còn, hiện giờ chỉ cần chú trọng luyện tập cách của xe tải lớn là .

 

“Đừng nha, đồng chí tiểu t.ử cũng thông minh thật, học đủ nhanh đấy."

 

Lý Quân ở ghế phụ, thấy cô tuy lái chậm nhưng vững vàng, hề luống cuống tay chân.

 

Liễu Thanh Thanh thẳng phía , :

 

“Là do sư phụ Lý dạy ạ."

 

Lý Quân hì hì xoa xoa bao thu-ốc trong túi.

 

Hai vòng quanh mấy con phố vài vòng về hợp tác xã cung tiêu, Liễu Thanh Thanh cũng mất thêm thời gian của Lý Quân nữa.

 

Lúc cô leo cột nhanh, bỏ chữ “Lý" , mở miệng là một tiếng “sư phụ".

 

Lý Quân nhớ đến bao thu-ốc , suy nghĩ một chút :

 

“Đồng chí nhỏ, sáng mai đến sờ vô lăng nữa , kẻo ngủ một giấc quên mất."

 

Liễu Thanh Thanh liên tục gật đầu, nịnh nọt tiếc lời.

 

Chương 48 Viết thư

 

Chủ nhiệm Lý ngờ thằng cháu nhà “tận tâm" dẫn dắt đồ như , mới một ngày vấn đề gì .

 

“Mày với chú mày đang đùa đấy ?"

 

Chủ nhiệm Lý trợn mắt.

 

“Không , đồng chí tiểu Liễu đó thực sự khá, sáng nay cháu còn xem cô lái một vòng, tay lái vững lắm, tin chú bên cạnh mà xem."

 

Lý Quân sờ sờ hai bao thu-ốc trong túi, chia cho chú một điếu, nhưng do dự một chút thôi.

 

Thôi bỏ !

 

Chú của thích kiểu , đừng lãng phí đồ .

 

Cái nỡ hút, đợi khi nào gặp dịp thì mới mang , thế mới mặt mũi.

 

Chủ nhiệm Lý liên tục lắc đầu:

 

“Tao ."

 

Ông tin , nhỡ tiễn ông xuống mương thì .

 

Chủ nhiệm Lý xua tay đuổi thằng cháu .

 

Đợi biến mất khỏi văn phòng.

 

Ông “hớp" một ngụm , đồ pha cho thằng cháu nữa, phí cả đồ .

 

Cúi đầu suy nghĩ một hồi.

 

Thêm một như cũng .

 

Cũng là danh chính ngôn thuận, nhân viên thu mua nông sản phụ, cũng .

 

Tiểu Liễu việc khá tỉ mỉ.

 

Làm việc cũng đáng tin.

 

Lúc tan , Chủ nhiệm Lý chuyện với Liễu Thanh Thanh.

 

Bao gồm lượng thu mua mỗi tháng đạt bao nhiêu, phương án thu mua và giá cả Liễu Thanh Thanh báo cáo .

 

Sau khi Liễu Thanh Thanh nhận lời, tháng coi như chỗ ....

 

Liên tiếp nhận hai bức thư của Tống Cảnh Lâm.

 

Liễu Thanh Thanh bức thư trong tay, so với bức cũng gì khác biệt.

 

Xuyên suốt là chuyện sinh hoạt hằng ngày, và ca ngợi Tổ quốc.

 

Điểm duy nhất nhiều hơn là, nhắc nhiều việc cô thư hồi âm.

 

Cuối thư còn đính kèm thêm câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-sach-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chon-lam-ca-man/chuong-56.html.]

 

“Mong hồi âm".

 

Phương thức liên lạc cổ xưa , đầu tiếp xúc cô cũng lúng túng.

 

Ngoài những lúc học, kiểu đề bài văn:

 

“Gửi một bức thư cho ***.”

 

Ngoại trừ loại đề tài đó , cô từng thư tay.

 

Lục ký ức, cũng thấy đây từng thư cho Tống Cảnh Lâm.

 

Trước cũng câu nệ chuyện , tất nhiên, khi đó mấy tháng Tống Cảnh Lâm mới gửi một bức thư nhà, gọi là “thư nhà", nghĩa là cho tất cả trong nhà, chỗ nhắc đến cô nhiều.

 

Cũng sẽ yêu cầu cô hồi âm.

 

Bây giờ cứ câu nệ chuyện đó.

 

Điều cũng chứng minh, trong lòng Tống Cảnh Lâm, tình cảm của hai khác xưa.

 

Cô mà thư hồi âm thì thật , tình cảm hai , chỉ một bên nồng nhiệt thì sớm muộn gì cũng mòn hết.

 

Tình cảm chỉ là nhất thời mắt, mà còn cần chậm rãi vun vén.

 

Cô trải phẳng tờ giấy thư , rà soát từ đầu một lượt.

 

Được , cứ chép theo mẫu cũ .

 

Chép bài thì cô vẫn .

 

Chuẩn khi cho , tiên bưu điện mua giấy thư, phong bì và tem.

 

Lúc mua tem mới sực nhớ .

 

Bản vẫn bao giờ mua loại tem “Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng" phát hành ngày 25 tháng 11 năm 1968.

 

Nghe đáng giá cả đống tiền.

 

Bây giờ rẻ như , đó chính là mức tăng trưởng gấp mười mấy vạn .

 

Mua cái gì mà mức tăng trưởng thể lớn như chứ?

 

“Viết cái thư mà còn kén chọn năm cơ ?"

 

Nhân viên bưu điện chậm rãi lật tìm tem, giọng điệu cũng mấy thiện cảm.

 

“Đồng chí ở hợp tác xã cung tiêu nhờ mua hộ đấy, cũng rõ lắm."

 

Liễu Thanh Thanh đợi đối phương lật tìm.

 

“Không còn nữa, cái bán khá nhiều đấy, mấy hôm còn chỉ đích danh mua."

 

Đối phương ở hợp tác xã cung tiêu, thái độ hẳn lên, đôi tay vốn đang bới móc thiếu kiên nhẫn bỗng trở nên cẩn thận hơn.

 

Liễu Thanh Thanh sực nhận , đúng , chỉ .

 

Chỉ riêng là hai , nơi cứ như cái sàng .

 

Đến lúc đó mỗi một bản.

 

Thì còn đáng giá bao nhiêu tiền nữa?

 

Những thứ đều vì khan hiếm mới đáng giá.

 

Thôi bỏ , chuyện nhặt nhạnh cứ tùy duyên .

 

“Vậy cho loại khác cũng , đều là dán lên phong bì mà."

 

“Tìm thấy một cái đây, lấy ?"

 

“Lấy ạ, mấy loại khác cũng lấy một ít."

 

Liễu Thanh Thanh chỉ mấy cái hình mẫu.

 

Đáng giá , tám xu cũng chẳng lỗ , tám xu cũng chẳng sợ lừa.

 

 

Đồng chí Tống Cảnh Lâm, chào !

 

Thư của nhận , thấy sống , yên tâm.

 

Vị lãnh tụ vĩ đại, mặt trời đỏ trong lòng , Mao Chủ tịch dạy chúng rằng, tăng cường thể chất nhân dân, bảo vệ Tổ quốc.

 

Thói quen rèn luyện hằng ngày trong thư .

 

 

Loading...