“Tống Cảnh Lâm ôm cổ tay vẻ mặt đầy ủy khuất.”
“Vợ ơi, cổ tay trật khớp ..."
Liễu Thanh Thanh:
...
Cái đây, cô học qua môn nắn xương cơ chứ.
“Dậy bệnh viện thôi!"
Tống Cảnh Lâm tự nắn cổ tay, dùng sức một cái bẻ nó về vị trí cũ.
Anh vốn vợ khỏe, nhưng ngờ sức lực của vợ lớn đến nhường .
Ủy khuất xích gần Liễu Thanh Thanh:
“Vợ ơi, em tay nặng quá đấy."
Chương 163 Lại đ-ánh
Liễu bà t.ử khi chắp tay lưng thoát khỏi tầm mắt của , liền chạy lạch bạch về nhà.
Nếu vì canh cánh tiền giấu trong nhà, bà còn tán gẫu với mấy mụ đàn bà đó một trận nữa.
những chuyện đó thể từ từ , còn cả một năm dài cơ mà.
Chẳng bao nhiêu ngày qua, trong nhà trộm viếng thăm nữa.
Chắc là nhỉ!
Nếu trộm thì cả .
Trong lòng dậy sóng, bước chân chạy nhanh như bay.
“Mẹ ơi vội cái gì thế, trời lạnh thế mà chạy vã cả mồ hôi hột ."
Liễu Đông Phương mang hai túi hành lý trong nhà .
Lúc đang cùng Bình Hướng Hồng - thấy động tĩnh chạy sang - cùng quét nhà lau bụi.
Cách dăm ba ngày vợ chồng họ cũng sang dọn dẹp một chút, nhưng nhà ở lâu ngày thì bụi bặm bám nhanh.
Liễu bà t.ử giật lấy miếng giẻ lau trong tay con trai cả:
“Vợ thằng cả đừng nữa, bụng mang chửa thế , về nhà nghỉ ngơi .
Còn con nữa, mặc kệ , mau về nhà xem vợ con , tháng lớn con cái gì cần thì , cái gì cần giặt thì giặt, đàn ông con trai quá lười biếng."
Bình Hướng Hồng chào hỏi bà cụ một tiếng, thấy nửa câu của bà bèn mím môi .
Mẹ chồng nhà bây giờ còn hơn cả hai năm nữa.
Trước đây trong việc đối xử với con dâu cháu trai, tuy cũng là bà chồng chê trong làng.
bà cứ nắm c.h.ặ.t chuyện ăn uống.
Kể từ khi ở riêng, còn tính toán chuyện lương thực nữa.
Càng khiến cô cảm thấy bà cụ là chồng hiếm .
Liễu Đông Phương nhếch môi, đúng là đẻ, dùng xong là vứt.
Anh bất lực đáp một tiếng, ngoan ngoãn dắt vợ khỏi cổng.
Liễu bà t.ử đợi vợ chồng con trai cả khuất, cũng chẳng màng đến việc gì khác, lao thẳng đến đống giày vải cũ của .
Bới đến giữa đống giày, tìm chiếc giày đó nắn nắn một cái.
Cái tim coi như đặt l.ồ.ng ng-ực.
“Hê, tiền bà già giấu thì chắc chắn là an ."
Kẻ nào cuỗm thì đúng là chuyện tưởng.
Hại, tự hù dọa một trận....
Vợ chồng già nhà họ Tống im lặng tiếng đến mức ngoài dự đoán của dân làng.
Không cãi nháo, cũng tìm phiền phức với bà già nhà họ Liễu.
Khiến đám đàn bà đang đợi xem kịch đợi hụt một vố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-sach-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chon-lam-ca-man/chuong-154.html.]
Riêng tư đều nhạo bà già nhà họ Tống bản lĩnh.
Cái bà già nhà họ Liễu một chuyến nửa năm trời, chẳng lẽ mang về cái gì ?
Nhà họ Tống đến một tiếng cũng chẳng dám ho một cái.
Cái mà họ là, bà già nhà họ Tống ít ở trong nhà đ-ập thình thình, c.h.ử.i bới om sòm.
Cái thằng con trai và chẳng cùng một lòng, đối xử với vợ còn hơn cả nhà .
Lão Tống khuyên nhủ hết lời, nếu bà thì bà chủ động một chút .
Đợt vợ thằng hai m.a.n.g t.h.a.i bà còn chẳng thèm sang xem lấy một , giúp tí việc.
Nếu ông lấy hai dải thịt hun khói bảo thằng cả nhà họ Liễu mang sang thì còn cái thể thống gì nữa.
Cái bà già dứt khoát đến cả hỏi cũng chẳng thèm hỏi một câu.
Có điều bà già điều, ông tốn cả chậu nước bọt cũng bằng thừa.
Chẳng thà cứ dùng biện pháp mạnh cho xong.
Mẹ Tống mãi cho đến khi suýt lão Tống đuổi sang nhà con trai cả mới chịu yên vị một chút.
Nếu lão già bình thường cứ rú rú trong nhà hí hoáy đống gỗ, lạt tre, tẩu thu-ốc.
Bà đều nghi ngờ lão già ch-ết tiệt lòng riêng ở bên ngoài .
Hai năm nay hở một tí là mắng bà một trận, cái vị thế chồng của bà chẳng chút trọng lượng nào.
Người bảo sống lâu con rể cũng thành bà nội (ý chỉ chồng).
Bà mới “nắm quyền" vài năm, con trai lão già chia ở riêng sạch bách , cái oai của chồng , bà mới chỉ hưởng thôi chứ oai bao giờ cả!
Lầm lũi bếp, nhớ đến mấy mụ đàn bà lời bóng gió .
Đừng tưởng sự khích bác của đám đàn bà đó bà .
Toàn là hạng xa, cứ đợi xem bà ăn đòn thôi.
Bà mà giận, nhưng bà giận cũng chẳng ích gì.
Cái bà già họ Liễu , bà đ-ánh ...
Lão Tống tiếng động trong bếp bèn thở dài.
Nhà thằng cả trông ngày càng , chẳng sinh thêm thằng cháu trai nào nữa .
Bây giờ chỉ nhà thằng hai là thằng con trai, ông thực sự sang thăm.
Tiếc , bà già hạng đó.
Sang đó chừng càng thêm căng thẳng, tự thì càng thực tế.
—————————
Kể từ cái màn tay bẻ cổ tay đó, Tống Cảnh Lâm chẳng bao giờ dám tranh thủ lúc vợ ngủ say mà táy máy chân tay nữa.
Nhìn vợ và con trai ôm thiết, trong lòng cứ thấy chua xót.
Mình ôm một cái hôn một cái thì bẻ gãy cổ tay.
Con trai ôm một cái hôn một cái thì ôm hôn.
Cứ cảm giác trong lòng vợ, địa vị của cực kỳ thấp.
Liễu Thanh Thanh thấy trông như một con Husky ủ rũ, cuối cùng cũng đại phát từ bi an ủi một hồi, đó tuyên bố sẽ bánh bao bột mì trắng cho ăn.
Liễu Thanh Thanh đến tận lúc sang đây mới phát hiện .
Tống Cảnh Lâm thích ăn đồ bột, đặc biệt là bánh bao nhân thịt bằng bột lên men, đó là món thích nhất.
Chỉ cần nhà bếp của quân đội bánh bao là nào cũng mua mang về.
Bản thích ăn, còn thích chi-a s-ẻ với khác.
Nếu con trai vẫn ăn thì thể nhét một miếng mồm Tống Hướng Dương ...
Tống Cảnh Lâm thấy vợ sắp bánh bao cho ăn.
Hai mắt sáng rực lên, xem xem, xem xem.
Bản trong lòng vợ vẫn địa vị đấy chứ, vợ còn thích ăn cái gì nữa.
Thấy “ thương" còn đặc biệt cho nữa chứ.