Xuyên vào sách những năm 70: Nữ phụ pháo hôi chọn làm cá mặn - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:47:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Liễu lão thái thái mắt sáng rực, á á, ý tưởng đấy.”

 

Đợi con gái út sinh con, bà liền chăm tháng ở cữ, ruột chẳng hơn chồng ?

 

Chuyện nở mày nở mặt , còn thể để cho bà già họ Tống đó ?

 

Nghĩ cũng đừng nghĩ.

 

Càng ngẫm càng thấy khả thi, đến lúc đó bà chính là bà lão mở mang tầm mắt .

 

Cháu gái uổng công yêu thương, bà sờ sờ cái đầu lông xù của cô bé:

 

“Cháu gái lớn của bà thật là hiểu chuyện, đợi đến nhà theo bà nội, nhà bà nội đồ hộp."

 

Liễu Lệ Lệ mím môi :

 

“Bà nội, con ăn đồ hộp của bà, bà tự bồi bổ , nhưng bà nội nếu bà ăn một chán, thì gọi con, Lệ Lệ trò chuyện giải khuây với bà."

 

Nhìn xem, chẳng lời nào là vô ích.

 

Tất nhiên lời cũng tùy , đối với kẻ keo kiệt, ưa bà.

 

Ví dụ như thím hai, dù tâng bốc thím hai lên tận Vương Mẫu Nương Nương, thím cũng thèm cho bà cái sắc mặt .

 

À phỉ phỉ phỉ, từ Vương Mẫu Nương Nương .

 

Để bà nội , chắc chắn vặn tai cô bé.

 

Liễu Đông Phương suýt câu “trò chuyện giải khuây" của con gái cho bật , âm thầm thu liễm thở của , lúc đột nhiên hưng phấn, chắc ý tưởng gì nữa...

 

————————

 

Ở tận thôn Đào Sơn, Trương Đại Ni hắt một cái, cô xoa mũi tiếp tục chì chiết Liễu Đông Viễn:

 

“Cùng là em, thể nhận lợi ích thực tế như ?

 

Nào là xe đạp, nào là công việc?

 

Anh cái gì, chẳng gì cả, ngay cả sợi lông cũng thấy ."

 

Liễu Đông Viễn quen với sự thất thường của Trương Đại Ni, cảm thấy từ lúc mang thai, cô chút bình thường.

 

Dạo lẽ còn tâm trạng sa sút, lát nữa chắc tức giận đùng đùng.

 

Anh nhẹ vỗ con gái, đáp lời.

 

Mặc dù Trương Đại Ni là sự thật, nhưng hiểu cô em gái, đó là kẻ chui mắt tiền, em ruột thì , cho dù là bố ruột, cô cũng thể cho .

 

Chỉ cả nợ nần khắp nơi là chuyện.

 

Thật cho , tiền mua ?

 

Nghe nhà đẻ chị dâu, cho vay tận bảy mươi mấy đồng.

 

Anh liếc Trương Đại Ni, nhà đẻ của cô, tết về mang quà ít , đều thể đuổi họ ngoài.

 

Chương 137 Khu tập thể quân nhân

 

Giấc ngủ trưa Liễu Thanh Thanh ngủ ngon lành, dậy sắp chiều tối.

 

Lúc ít lên, toa tàu tràn ngập đủ loại âm thanh vụn vặt.

 

Đều trẻ con khi ngủ cần môi trường quá yên tĩnh, cho chút tiếng ồn trắng dễ ngủ ngon hơn.

 

Quả thực sai, loại tạp âm quá ồn ào dễ ngủ.

 

Liễu Thanh Thanh động, Tống Cảnh Lâm chân cô liền cảm nhận .

 

Anh đỡ lấy một tay:

 

“Có uống chút nước ?"

 

Liễu Thanh Thanh gật đầu, nhận lấy ca đưa:

 

“Đến ?"

 

Tống Cảnh Lâm thốt hai chữ “Tứ Thủy".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-sach-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chon-lam-ca-man/chuong-133.html.]

Liễu Thanh Thanh là Tứ nào Thủy nào, những địa danh mà cô mù mịt.

 

Có cơ hội nhất định mua bản đồ nghiên cứu nghiên cứu.

 

Mỗi thấy những cái tên quen thuộc , trong lòng gõ cho cô một tiếng chuông cảnh báo, nhắc nhở bản cẩn thận.

 

Giờ ăn tối , Liễu Thanh Thanh

 

Dọc đường gặp kiểu kiếm chuyện trong tiểu thuyết.

 

Những gần cô khá yên tĩnh, thỉnh thoảng vài câu với bên cạnh, phần lớn thời gian là giường giả vờ ngủ.

 

Chỉ là tàu hỏa lắc lư khiến hôn mê.

 

Tốc độ chậm thì chớ.

 

Còn thỉnh thoảng dựa những đoạn đường tên mà dừng một lúc.

 

Từ lúc đầu trễ nửa tiếng, đó dừng, đến ga Tây Ninh, trễ hơn một tiếng.

 

Hai khỏi ga, trời hừng sáng.

 

Lên chiếc xe Tống Cảnh Lâm sắp xếp, càng lúc càng hẻo lánh.

 

Đến khu quân sự qua hai tiếng đồng hồ.

 

Khu tập thể cách khu doanh trại bộ đội gần, qua khu quân sự, lái thêm vài phút thì dừng cửa một sân nhỏ.

 

Dãy đều là những sân nhỏ độc lập tường bao quanh.

 

Nhìn về phía , nối tiếp năm dãy nhà cấp bốn.

 

Cách đó xa là một tòa nhà bốn tầng, kết cấu gạch đỏ, còn khá mới.

 

Bên tòa nhà nhỏ là một cái sân khá lớn, đó mấy chữ “Cơ quan phục vụ quân nhân", bên cạnh là nhà tắm.

 

Có lẽ vì thời gian, vài trong khu gia đình thấy ai.

 

Tống Cảnh Lâm mở cửa xe, đỡ Liễu Thanh Thanh xuống xe.

 

Với sức khỏe tuyệt vời của cô, hai ngày cũng cảm thấy giày vò nhẹ.

 

Tống Cảnh Lâm lấy chìa khóa, mở cửa sân.

 

Vương Hướng Quân lái xe đón họ giúp dỡ hành lý xong, đỏ mặt đặt kẹo Liễu Thanh Thanh nhét tay lên bàn, chạy biến như trốn chạy.

 

Liễu Thanh Thanh gọi phía gọi .

 

Trong nhà ngó nghiêng tứ phía.

 

Ánh sáng trong nhà , bố cục ba phòng ngủ một phòng khách rộng rãi.

 

Bếp xây ở một đầu căn nhà, cửa độc lập, từ trong sân , lẽ là để khói dầu bay trong nhà.

 

Ngôi nhà Tống Cảnh Lâm thu xếp , hai tháng nay cũng lượt sắm sửa thêm vài thứ.

 

Ít nhất đồ nội thất tủ kệ cơ bản đều .

 

Hai chỉ cần quét dọn đơn giản một chút, trải chăn màn là thể ở.

 

Liễu Thanh Thanh mới giơ tay, liền Tống Cảnh Lâm ngăn .

 

“Vợ, em cứ đây chỉ huy."

 

Liễu Thanh Thanh thuận theo, cũng tranh giành với , cô xuống giường trải, Tống Cảnh Lâm mở gói hành lý.

 

Sau đó bên tai liền ngừng vang lên “Cái để ?"

 

Liễu Thanh Thanh phiền lòng, mỗi câu hỏi đều chỉ dẫn tỉ mỉ.

 

Phụ nữ đôi khi cảm thấy đối phương hỏi cái , bình thường thấy bao giờ , đến tay , cái cũng hỏi cái cũng hỏi?

 

?

 

Hỏi mãi, tự thấy phiền, dùng tốn công như , chẳng bằng tự .

 

Cô khi còn nhỏ thường thấy bố là mô hình như thế .

 

 

Loading...