Xuyên vào sách những năm 70: Nữ phụ pháo hôi chọn làm cá mặn - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:47:03
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có lẽ vì gần Tết, qua cửa sổ xe, bên trong cũng chật kín .”

 

Vé tàu là Phó Mỹ Lệ chuẩn , tuy chỉ năm tiếng nhưng họ mua vé giường .

 

phận của mấy nhà họ Phó đủ tiêu chuẩn mua vé giường , nhưng ở cửa bán vé bình thường hầu như bao giờ mua .

 

phận đủ cũng vô ích.

 

chồng tương lai của Phó Mỹ Lệ — Từ Phương Thanh quan hệ bên ngành đường sắt.

 

Dù chỉ là một nhân viên bán vé, nhưng chính là chút đặc quyền như .

 

Quan huyện bằng quản trực tiếp, đây chính là cái lợi của quyền lực mà.

 

Liễu Thanh Thanh cảm thán sâu sắc một tiếng, mày rạng mắt theo cô đến cánh cửa mở của toa giường .

 

Thông qua cửa kính đưa vé .

 

Bên trong nhanh ch.óng mở cửa:

 

“Lên nhanh, lên nhanh.”

 

Hai cũng mang theo hành lý gì, mỗi một cái túi đeo chéo nhỏ, nhấc chân là lên xe.

 

Nhân viên đường sắt lập tức kéo cửa đóng .

 

Bỏ đám thấy tình hình bên lao tới.

 

thấy đoàn tàu từ từ lăn bánh mà vẫn lên xe.

 

Tức giận nhặt đ-á đất ném thẳng cửa và kính xe.

 

Dưới gầm xe một trận hỗn loạn, những đang trèo qua cửa sổ càng sốt ruột hơn.

 

Sốt ruột nhất là những xuống xe, điên cuồng chen chúc xuống , vẫn như sa đầm lầy, vất vả lắm mới nhích xuống một chút, lên xe chen ngược trở ...

 

Hai Liễu Thanh Thanh chuyện bên ngoài, họ lên xe thuận lợi, nhân viên đóng cửa phía thì lau mồ hôi hột.

 

Ga vốn định mở cửa, dù cũng là ga nhỏ, sẽ ở toa giường .

 

Không ngờ là thật sự .

 

Dựa theo tìm vị trí giường của hai .

 

Một giường tầng trung, một giường tầng .

 

Đây cũng là tình trạng bình thường, dù bán vé cho ga nhỏ Vũ Ninh của họ, cũng sẽ để giường tầng .

 

Giường tầng và lối vài .

 

Giường của hai chắc là đó qua.

 

Drap giường nhăn nhúm, chăn màn cuộn thành một đống.

 

Họ tìm thấy chỗ đặt chân ở , đành trèo lên giường tầng trung mà .

 

Liễu Thanh Thanh thở phào một cái :

 

“Lần cũng thế ?”

 

Phó Mỹ Lệ lắc đầu:

 

“Đâu , theo xe của xưởng dệt qua đó, lúc về thì ghế cứng, nhưng hồi đó ghế cứng cũng đông thế .”

 

Liễu Thanh Thanh gật đầu, cũng thể hiểu , chuyến tàu là chạy trong tỉnh, bình thường chắc đến mức đáng sợ như .

 

Phó Mỹ Lệ tiếp tục về chủ đề kết hôn:

 

, đám cưới của định mồng sáu, lúc đó cứ trực tiếp đến tiệm cơm quốc doanh là .”

 

Gia đình công nhân viên chức bình thường kết hôn lẽ là tổ chức tại nhà vài mâm, mời vài bạn bè.

 

Nhà họ Phó thì chọn tiệm cơm quốc doanh.

 

Thế mới thấy sự khác biệt.

 

“Hôm đó cần chuẩn gì thêm ?”

 

Liễu Thanh Thanh cũng quy trình hôn lễ thời thế nào, ở thôn cô tổ chức đều khá đơn giản.

 

Phó Mỹ Lệ đếm ngón tay:

 

“Cũng gì, sính lễ nhà họ Từ gửi tới , chuyến lên tỉnh mua một bộ quần áo, mua ít kẹo bánh hiếm lạ các thứ.”

 

Liễu Thanh Thanh nổi hứng thú:

 

“Nhà Từ Phương Thanh tặng sính lễ gì thế?”

 

Phó Mỹ Lệ giấu nổi vẻ thẹn thùng và vui sướng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-sach-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chon-lam-ca-man/chuong-103.html.]

 

“Xe đạp, máy khâu, và đồng hồ đeo tay.”

 

Vừa đưa cổ tay lên lắc lắc.

 

Liễu Thanh Thanh phối hợp “ồ” một tiếng:

 

“Đã đeo lên .”

 

“Ừm, chiếc cũ cho em trai .”

 

Ghé sát tai Liễu Thanh Thanh nhỏ:

 

“Còn hai trăm đồng tiền mặt, nhận xong là đưa cho luôn.”

 

Liễu Thanh Thanh chớp chớp mắt, đãi ngộ của Phó Mỹ Lệ ở nhà đúng là bàn cãi, cha cũng thiên vị đứa nhỏ.

 

“Hai kết hôn xong thì ở nhà Từ Phương Thanh ?”

 

Phó Mỹ Lệ lắc đầu :

 

“Cậu cả cho bọn một căn nhà, ‘ba mươi sáu cái chân’ trong phòng vẫn thu xếp xong, đợi lo xong dẫn xem.”

 

Ba mươi sáu cái chân, chính là chỉ đồ nội thất thời , tủ , tủ , bàn trang điểm, giường các loại.

 

Những cái tủ cộng ba mươi sáu cái chân, gọi như .

 

Cho nên đừng chỉ sính lễ, nhà họ Phó còn xuất cả nhà và đồ nội thất nữa.

 

Bàn về:

 

tầm quan trọng của việc môn đăng hộ đối.

 

Liễu Thanh Thanh thực sự chút hâm mộ, ánh mắt đố kỵ nhỏ bé b-ắn liên hồi về phía cô .

 

Làm Phó Mỹ Lệ nắc nẻ.

 

Chương 100 Trên đường

 

Tiếng tàu hỏa xình xịch vang tai, hai dáng đều thấp, co ro giường tầng trung chút thẳng nổi lưng.

 

Nói chuyện phiếm một lúc cũng tiếng “xình xịch” buồn ngủ.

 

Liễu Thanh Thanh lôi cái bình tông quân dụng từ trong túi nhỏ bên cạnh :

 

“Cậu mang nước ?”

 

“Có mang.”

 

Phó Mỹ Lệ cũng lấy bình giữ nhiệt của .

 

Liễu Thanh Thanh xem, là cốc giữ nhiệt bằng gốm của hợp tác xã, bên ngoài là gốm, lớp trong là ruột thủy tinh nguyên lý giống phích nước.

 

Vừa đắt, dễ hỏng, hiệu quả giữ nhiệt cũng kém, thể tích còn bé tí ti, uống mấy ngụm là hết nước.

 

“Cậu uống của , nóng đấy.”

 

Phó Mỹ Lệ đưa cái cốc trong tay qua.

 

Liễu Thanh Thanh lắc đầu từ chối, nước của cô thực cũng còn nóng.

 

Hai cũng co cụm đó khá lâu, thấy lối chỗ trống, Liễu Thanh Thanh đề nghị xuống một lát, cứ co ro thế cô sẽ thành gù mất.

 

Giường tầng là một ông cụ tinh thần quắc thước, thấy hai xuống bèn chủ động nhường chỗ giày.

 

“Hai cô bé mệt hả!

 

Ngồi một lát .”

 

“Cảm ơn ông ạ, bọn cháu lối một lát là ạ.”

 

Liễu Thanh Thanh liếc đàn ông ở giường đối diện đang lấy chăn trùm kín đầu.

 

Chắc là thấy họ chuyện ồn ào.

 

Ông cụ cũng chú ý tới, mỉm thêm gì nữa.

 

Chỗ trống ở lối là đối diện với giường bên cạnh.

 

Hai đặt chăn qua đó xong, vận động gân cốt một chút.

 

“Mệt ch-ết , cái giường cũng chẳng .”

 

Liễu Thanh Thanh :

 

“Còn đủ , lúc lên xe thấy , bên ghế cứng thể chen đến mức lòi cả bữa sáng luôn .”

 

Phó Mỹ Lệ cho chút buồn nôn, lườm cô một cái, ực ực uống hai ngụm nước bụng.

 

 

Loading...