Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 64: Mọi người đã có duyên đồng hành, trước hết hãy đặt ra vài quy tắc
Cập nhật lúc: 2025-12-18 13:56:38
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Noãn Ý ngoan ngoãn để Hứa Chỉ dắt , lảo đảo bước về phía .
Đầu cô khẽ lắc lư qua , giống như một đứa trẻ hưng phấn ba dắt dã ngoại.
Be Be nhỏ xíu dù dựng thẳng cả lên cũng ai phát hiện.
À , dĩ nhiên là ba con thây ma càng thể nhận .
Nó xìu xuống, bẹp đầu Phó Noãn Ý một lát, cam tâm mà dựng dậy, lắc lư vài cái.
Hoàn vô dụng.
Be Be như thể đang thở dài, cái đầu nhỏ cúi xuống một cái, ngẩng lên. Dường như chấp nhận phận, nó bắt đầu bò xuống đầu Phó Noãn Ý.
Với cơ thể của Phó Noãn Ý, một sự tồn tại cứng như thép.
Không cảm giác đau, tự nhiên cũng những cảm quan kích thích nhẹ như ngứa ngáy, cô , mặc cho Be Be di chuyển.
Be Be nhỏ xíu nỗ lực trèo qua một ngọn núi lớn, từ cái đầu nhỏ của Phó Noãn Ý bò đến bên tai.
Đôi mắt nhỏ màu xanh biếc liếc thấy chiếc chuông nhỏ đang khẽ lắc lư.
Mắt nó sáng rực lên, từng chút một dịch chuyển đến chiếc chuông, cẩn thận cuộn .
Rất nhanh, chiếc chuông nhỏ biến thành một quả cầu tròn màu trắng.
Be Be từ từ tỏa ánh sáng dịu dàng, ánh nắng hề nổi bật. Ánh sáng tỏa , tạo thành những sợi tơ, quấn quanh cơ thể nó.
Lúc Hứa Chỉ dắt Phó Noãn Ý đến xe, Be Be biến thành một cái kén tròn.
Theo bước chân dừng của Phó Noãn Ý, nó lặng lẽ treo dái tai cô, như một quả cầu lông.
Tiểu Lưu ôm hạt nhân, lon lon ton đến mặt "bà xã" của , lúc mới nhớ gói đồ trong lòng.
Không cách nào chạm "bà xã", khiến nó sốt ruột, gào lên: ‘Anh! Cái thứ , nhanh nhanh nhanh, lấy . Vợ em đang đợi em đó!’
Lê Khí thấy , vô thức thẳng , quanh. Định sẽ lịch sự chào hỏi "bà xã" của Tiểu Lưu.
Trước mặt ngoài một chiếc xe, một ba thây ma , bất kỳ sinh vật thẳng nào khác.
Nó khó hiểu, tiếp tục quanh.
Hứa Chỉ tiên liếc mắt Phó Noãn Ý, thấy vẻ mất kiên nhẫn, lúc mới tiến lên lấy hạt nhân của nó, cất gian.
Hai tay Tiểu Lưu trống , nó vội vàng lau đôi tay bẩn quần, cẩn thận mò chìa khóa xe.
Lê Khí tìm thấy "bà xã" của Tiểu Lưu, định hỏi, mới mở miệng, chuẩn gào lên.
Khóe mắt Hứa Chỉ liếc thấy, một dấu hiệu tay tạm dừng với nó.
Lê Khí lịch sự, nó ngậm miệng , nghiêng đầu, tư thế lắng .
Hứa Chỉ thật sự sợ cái câu mở đầu như máy lặp của nó, khẽ ho hai tiếng, vẻ nghiêm túc, "Nếu định cùng hành động, nên đặt vài quy tắc ?"
Tiểu Lưu chút mơ hồ, nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ "đặt vài quy tắc" là cái gì?
Lê Khí rõ ràng não bộ nhiều hơn nó nhiều, nó khẽ gật đầu, đưa tay , hiệu "mời ".
Đầu Phó Noãn Ý nghiêng lợi hại hơn, trong mắt là mờ mịt, ngây ngốc Hứa Chỉ.
Hứa Chỉ liếc qua giữa Tiểu Lưu và Lê Khí, "Đầu tiên, Tiểu Noãn nhà hiểu tiếng gào của các , chuyện, mở miệng ! Nói rõ, thì nghĩ trong lòng! thể , sẽ cho Tiểu Noãn nhà ."
Tiểu Lưu phục, mở miệng liền gào: ‘Anh, cái gì gọi là gào? Em đây gào, đây là một môn ngoại ngữ em mới nắm vững!’
Lê Khí liếc xéo Tiểu Lưu một cái, tán đồng gật đầu, chuẩn mở miệng .
Hứa Chỉ thể nhịn nữa mà nó, "Cô, Lê Khí, chính là cô đó. Cô đừng tiếp tục cái câu mở đầu của cô nữa. Chúng đều cô tên là Lê Khí! Lê! Khí!"
Lê Khí sững một lát, áy náy gật đầu.
【Xin chào, ... Xin . Sau một trận bạo bệnh, thường quên mất là ai. nhớ kỹ là ai. Đã gây phiền phức cho , xin .】
Tiếng lòng của Lê Khí là giọng gốc của nó, là một giọng ngự tỷ lạnh lùng, nhưng giọng điệu mang theo sự lịch sự và áy náy chân thành.
Hứa Chỉ cũng nỡ tay với kẻ , sắc mặt dịu vài phần, "Chúng đều sẽ nhớ cô tên gì. Cô quên, chúng thể nhắc cô."
Tiểu Lưu tiếng lòng.
Nó hiểu họ đang gì, sốt ruột, gào lên: ‘Anh, ơi! Hai gì thế? Cho em tham gia với!’
Ánh mắt Hứa Chỉ lạnh lùng liếc nó một cái, giơ tay lên, tư thế nắm lấy cổ tay nó.
【Thật , nghĩ trong lòng, mở miệng, còn đỡ phiền phức hơn, . Anh.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-64-moi-nguoi-da-co-duyen-dong-hanh-truoc-het-hay-dat-ra-vai-quy-tac.html.]
Lê Khí liếc Tiểu Lưu hèn vài phần khi sốt ruột, nó định mở miệng, nhớ đến câu mở đầu quen thuộc của , ngậm miệng .
Nó tại chỗ từ từ vén tay áo lên, chẳng đợi họ phản ứng.
Nó dùng móng tay đang bốc cháy, khắc lên cánh tay xăm một chuỗi hình thù kỳ lạ của hai chữ "Lê Khí".
Làn da vốn ngăm đen, chút tím, vết bỏng dùng lực , khắc màu đen cháy càng sâu hơn.
Hứa Chỉ nhướng mày.
Tiểu Lưu đến ngây , tiếng lòng bay loạn.
【Trời đất! Trời đất! Tàn nhẫn ? Còn tàn nhẫn hơn cả trai ! Toàn là tàn nhẫn! còn sống nổi ? Hả? Vợ còn an ?!】
Hứa Chỉ hít một thật sâu, liếc xéo nó một cái.
Tiểu Lưu nghĩ đến việc Hứa Chỉ thể tiếng lòng, cơ thể nó run lên một cái, vẻ như chuyện gì về phía "bà xã" nhà nó, giả vờ chuyên chú xem xe.
Lê Khí khắc xong tên của , nó ngẩng đầu Hứa Chỉ, áy náy gật đầu, mở miệng, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng, "Xin , là .
Xin em gái nhỏ, là chị nghĩ đủ chu . Chị em hiểu môn ngoại ngữ . Chị tưởng khi qua cơn bạo bệnh tỉnh , môn ngoại ngữ là ngôn ngữ thịnh hành."
Phó Noãn Ý hiểu , vẫn trong trạng thái mơ hồ, một lúc lâu , cô bừng tỉnh gật đầu.
【Thì ngốc. Là do họ đang ngoại ngữ, nên mới hiểu. A! Tiểu Noãn vẫn thông minh!】
Hứa Chỉ nắm tay ho nhẹ bên môi, khẽ hai tiếng.
Anh dịch hai bước, ôm cô lòng, đầu ngón tay khẽ điểm lên vai cô, vô cùng khẳng định gật đầu, "Không sai, là do họ ngoại ngữ nên em mới hiểu. Tiểu Noãn nhà thông minh."
Phó Noãn Ý vui vẻ vô cùng.
‘Đã mà.’
‘Cô ngốc!’
Cái đầu nhỏ lắc lư qua hai cái, quả cầu lông màu trắng dái tai cũng lắc lư theo.
Hứa Chỉ đang cúi đầu liếc cô, trong đáy mắt tràn đầy hình ảnh của cô, cuối cùng cũng thấy.
Anh lập tức biến sắc, đầu ngón tay nâng quả cầu Be Be lên, "Đây là cái gì? Lúc nãy còn thấy! Tiểu Noãn khó chịu gì ? Chiếc chuông tặng em ?"
【Không khó chịu ạ.】
Lê Khí thấy vẻ mặt căng thẳng, nó tiến lên cúi xem, đầu ghé , tránh đầu ngón tay của Hứa Chỉ, ngửi một cái, "Không mùi nguy hiểm."
Tiểu Lưu phát hiện Lê Khí là , thứ ngoại ngữ tự hào cũng nữa.
Nó thể thua !
Vừa mở miệng, nó khàn giọng theo: "Cô bé đáng yêu là..."
Lời còn xong, Hứa Chỉ thấy Phó Noãn Ý nguy hiểm, ngước mắt về phía Tiểu Lưu, mắt chứa đầy vẻ lạnh lùng, "Ai là 'cô bé đáng yêu' của mày? Đây là Tiểu Noãn nhà tao!"
Tiểu Lưu thẳng , cố gắng mở miệng chữa cháy, "Tiểu Noãn nhà chúng ..."
"Liên quan gì đến mày?! Tiểu Noãn của tao!"
"Tiểu Noãn nhà trai ."
"Gọi là chị dâu!"
"Chị dâu Tiểu Noãn..."
"Chị dâu!"
TBC
"Chị dâu nhà ."
"Hai chữ 'chị dâu' gọi ?! Tao đập nát vợ mày tin ?"
"Chị, chị dâu khỏe. Anh, em sai , ơi!"
Một một thây ma, tranh cãi một cách ấu trĩ.
Lê Khí rõ , nó chằm chằm Phó Noãn Ý, cố gắng cho giọng khàn khàn khó của dịu , "Tiểu Noãn đừng lo lắng. Là mùi của con sâu nhỏ đầu em đó. Có thể nó sắp đổi . Đừng sợ, chị sẽ trông chừng giúp em."
Đôi mắt của Phó Noãn Ý sáng lấp lánh, cô ngẩng đầu nó, trông hưng phấn.
‘Kẹo bông gòn vị xoài cuối cùng cũng sắp lớn .’
‘Có thể ăn !’