Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 136: Muốn nếm thử mứt việt quất của anh không?

Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:20
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhờ Lê Khí lên tiếng, Hứa Chỉ tiếp tục truy cứu nữa.

Cũng bởi vì một câu của Phó Noãn Ý, xoa dịu .

Nếu , dù ai mở miệng cũng vô ích.

Chỉ Noãn Noãn mới tác dụng.

Hứa Chỉ , Noãn Noãn cũng thích bạn gái bên cạnh.

Cũng đúng thôi — một Hứa Viễn, một Tiểu Lưu…

Không Lê Khí và Du Nghê, thì Noãn Noãn tâm sự với ai?

Một quá vô tâm, một thì chẳng thông minh, Noãn Noãn với họ, đều lo lắng.

Ít Lê Khí và Du Nghê đều về phía Noãn Noãn, việc gì cũng nghĩ cho cô — như thế là đủ .

Đang tràn ngập mong chờ buổi hẹn hò, Hứa Chỉ Lê Khí nhắc nhở.

Máu rút xong, thể để đến khi họ hẹn hò mới mang .

Hứa Chỉ chỉ đành đợi việc lấy m.á.u xong, bỏ gian, để lúc nào cũng thể bổ sung cho Noãn Noãn.

Hứa Chỉ vốn định buổi chiều xuất phát, nhưng ép kiên nhẫn đợi đến mai.

Lê Khí thì giám sát Tiểu Lưu rửa sạch tinh hạch, tiện tay kéo luôn Du Nghê cùng nghiên cứu chuyện say tinh hạch.

Hứa Viễn dám quấy rầy trai và Phó Noãn Ý, liền theo Lê Khí.

Cửa phòng Phó Noãn Ý một cước đá mở.

Hứa Chỉ chọn sẵn một phòng bao yên tĩnh ở góc, tỉ mỉ sắp xếp .

Trong lúc sắp xếp, hỏi cô thích gì.

im tại chỗ, mắt mở to ngơ ngác:

“Chúng … đang sống chung ?”

Tốt lắm.

Quả nhiên thần trí của cô hồi phục .

Khả năng nắm bắt trọng điểm đúng là chẳng khác gì Hứa Viễn.

Hoàn nhận — cô vốn là thây ma.

Hơn nữa còn là thây ma đỉnh cao, căn bản cần ngủ!

Hứa Chỉ nên bắt đầu từ , đó hỏi thẳng điều luôn đè nặng trong lòng:

“Noãn Noãn, em giấu ? Nếu em hồi phục, sẽ vui mừng đến nhường nào.”

Phó Noãn Ý cảm nhận nỗi buồn của , nghiêng đầu , vẻ ngơ ngác:

“Em nhớ ai cả, tất nhiên giấu !”

“Tại chứ?”

Chẳng lẽ xứng đáng em tin tưởng?

Anh chỉ một em thôi…

lời nghẹn trong ngực.

quên mất, từ đầu đến cuối, Phó Noãn Ý từng thực sự tỉnh táo.

Tất cả đều là sự cố chấp và cho rằng của riêng .

Phó Noãn Ý khẽ lắc đầu, nghiêm túc :

“Em nghĩ em bạn trai! Tiểu Nghê em một bạn trai yêu em, em thấy lạ lắm.”

Câu , chữa lành nỗi bức bối trong tim Hứa Chỉ.

Nỗi ấm ức và chán nản đều tan biến.

Anh giả vờ hờ hững hỏi:

“Ồ? Cô còn gì nữa ?”

“Cô bảo quan tâm em. Nếu em xảy chuyện, sẽ c.h.ế.t mất.”

Nói đến đây, đôi mắt Noãn Noãn khẽ chớp nhẹ, gần như nhận .

em cảm thấy bạn trai, nên mới âm thầm quan sát một chút.”

Đến lúc , Hứa Chỉ mới chợt nhớ :

Từ đầu đến cuối, Noãn Noãn đều đang cố gắng sinh tồn vì thức ăn.

động lòng , chiếm hữu cô.

Nếu vì Lê Khí cũng là một thây ma ăn , còn thể dạy Noãn Noãn trưởng thành, hẳn tay g.i.ế.c .

Bất an và bất mãn tan biến.

Hứa Chỉ tiến lên, cúi cô:

“Noãn Noãn, là , khi em chẳng gì, tự nhận là bạn trai em. Em giận ? Có ghét ? Có…”

thế nào nữa, cũng cho phép cô rời xa.

Dù bàn tay cô siết đến tím bầm, đau nhói, vẫn căng thẳng nắm chặt.

Anh nếu câu trả lời của cô vượt ngoài giới hạn chịu đựng, sẽ gì.

Phó Noãn Ý nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ một lúc, hỏi :

“Anh từng tổn thương em ? Anh định lợi dụng em ? Anh thích em ?”

Hứa Chỉ chút do dự:

“Anh vĩnh viễn sẽ hại, lợi dụng em! Anh thích em!

Thích nhiều! Anh từng yêu ai, đây là tình yêu , nhưng em rời xa !”

Phó Noãn Ý thẳng đôi mắt xinh , thấy rõ sự chân thành.

Cô nở nụ :

“Em vui vì khi tỉnh , một bạn trai như .”

Hứa Chỉ cúi đầu, trán kề trán cô, bất lực khẽ thở dài:

“Vậy còn thấy tiếng lòng của em nữa?”

“Vì em học cách che giấu . Anh ?”

Quả nhiên, hệ Ánh sáng là khắc tinh của hệ Bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-136-muon-nem-thu-mut-viet-quat-cua-anh-khong.html.]

Hứa Chỉ đoán đúng.

chút tiếc nuối, nhưng cũng lúc nào cũng lén lòng cô.

“Nếu em cho , sẽ . Không , cũng ép.”

“Thế thì , nếu chọc giận em, em mở miệng, em sẽ để thấy tiếng lòng!”

Hứa Chỉ bật , má nhẹ nhàng cọ qua, để chóp mũi chạm mũi cô.

Môi gần kề môi, thở quấn lấy:

“Anh sẽ chọc giận em .”

Một , một thây ma, kề sát đến .

Trong mắt Hứa Chỉ chỉ còn Noãn Noãn.

Anh nhắm mắt hôn lên đôi môi , nhưng sợ nhắm mắt thì thấy khuôn mặt đáng yêu , chỉ dám từ từ tiến gần.

Phó Noãn Ý cảm thấy cả nóng lên.

Khác với cơn nóng rát lúc đói khát, đau, mà thật kỳ diệu.

Có chút lạ lẫm, quen.

Cô lùi một bước, liếc môi , mặt , mỉm :

“Em cũng sẽ bảo vệ thật !”

Hứa Chỉ thất vọng.

Thế là khởi đầu .

Ít nhất, còn là “bạn trai tự nhận” nữa.

“Vậy thì em bảo vệ cho đấy.”

Phó Noãn Ý dứt khoát gật đầu:

“Ừm!”

Hai , bầu khí khít.

Hứa Chỉ bước lên, chuẩn rút ngắn cách, tiếp tục việc còn dang dở…

Bỗng bụng réo “ọc ọc” một tiếng.

Trong phòng vang lên thật đột ngột.

Phó Noãn Ý cúi bụng , ngẩng mặt .

Hứa Chỉ đỏ mặt, hổ.

Ai ngờ ngay khoảnh khắc quan trọng thế , đói.

Đói đến mức dữ dội.

Trưa nay vội vã chạy về, cho Noãn Noãn ăn , mới định ăn .

Nào ngờ về gặp bao nhiêu chuyện.

Giữa những vui buồn dồn dập, quên mất cả cái bụng đói.

Giờ thì khí nhẹ nhõm, cơ thể thả lỏng, dày bắt đầu biểu tình.

“Ăn nhanh ! Không thì sẽ đau lắm.”

Lời khiến Hứa Chỉ, vốn định lấy thức ăn trong gian, khựng .

Anh cau mày cô:

“Noãn Noãn đói sẽ đau ?”

TBC

, đói thì cả như bốc cháy, khó chịu lắm!”

Noãn Noãn chu môi, mắt thoáng uất ức:

“Khi ở đây, là Cổn Cổn và Tiểu Nghê cho em ăn đó.

Anh , đào chấm mật ong mù tạt ngon lắm luôn!”

Hứa Chỉ bao giờ Noãn Noãn đói sẽ khổ sở đến .

Trước giờ cô chỉ “em đói”, chỉ gọi món, chứ bao giờ than “đau”.

Một cơn xót xa thành lời khiến bước tới.

Anh dang tay ôm Noãn Noãn ngực, cằm dụi nhẹ lên đỉnh đầu cô:

“Vẫn là chăm sóc em đủ . Anh xin .”

“Anh với em . Lê Khí và Tiểu Nghê đều bảo yêu em. Em tin họ, cũng tin !”

Hứa Chỉ khẽ, chóp mũi cọ tóc cô, giọng khàn khàn:

“Sau sẽ càng để tâm đến cảm giác của em. Em còn đói ?”

“Không đói, sô cô la sương mù đen của ngon lắm mà!”

“Thế… em nếm thử mứt việt quất của ?”

“Á? Em luôn thắc mắc giấu mứt việt quất ở đó nha.”

Hứa Chỉ lấy khăn ướt lau sạch đầu ngón tay, dùng kim lấy m.á.u chích nhẹ.

Anh đưa ngón tay đến bên môi cô:

“Nếm thử .”

Đôi mắt Noãn Noãn sáng bừng, tò mò nghiêng đầu:

“Hả?”

Môi hé, Hứa Chỉ đưa ngón tay , cúi sát bên tai cô, khẽ thì thầm:

“Đây là cách cho ăn đặc biệt, chỉ thuộc về chúng .”

Hương vị mứt việt quất lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Ánh mắt Noãn Noãn tràn ngập vui sướng khi nếm món ăn yêu thích.

Tim Hứa Chỉ như dòng điện lướt qua, tê dại, run rẩy.

đó cũng chính là cảm giác luôn khao khát.

Bàn tay khẽ run, mắt dõi theo cô, cơ thể cũng rung lên nhè nhẹ vì khoái cảm lan tràn.

 

Loading...