XUYÊN VÀO MẠT THẾ LĂN LỘN ĐỂ SINH TỒN - Chương 40+41

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2024-12-16 09:56:18
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 40:

Vân Đào lui về phía sau hai bước, vén mũ trùm lên, muốn nói Ôn Đông nhưng không chắc chắn về mối quan hệ giữa bọn họ và Sùng Minh, nên đành phải đứng đó không lên tiếng.

Ôn Đông khẽ ồ một tiếng, nụ cười nhạt đi, dường như không hài lòng với phản ứng của Vân Đào.

“Ôn Đông.” Khúc Vô Dạng đi tới: “Chú ý một chút.”

Ôn Đông thẳng lưng lên, không có bất kỳ chỗ dựa nào, hắn vẫn có thể đứng vững đi tới đi lui như không có xương, như thể chỉ cần một cú chọc nhẹ một cái sẽ tê liệt ngã thành một vũng bùn.

Hắn nhún vai, “Tôi chỉ tò mò thôi, sao hôm qua cô lại giơ ngón giữa với chúng tôi?”

Câu phía sau là hỏi Vân Đào.

Trong lòng Vân Đào nói thầm anh đã gọi tôi là cô gái ngón giữa rồi, tôi còn có thể làm rõ được biệt danh này sao?

“Tôi bị hội chứng giơ ngón giữa ngắt quãng, không có ý nhằm vào các anh.” Vân Đào nở nụ cười tiêu chuẩn mà lễ phép, nếu chụp ảnh lại có thể trực tiếp làm thành biển hiệu đặt trước cửa ngân hàng làm đạo cụ đón khách.

Hội chứng giơ ngón giữa ngắt quãng?

“Thật sự, không tin anh nhìn xem.” Vân Đào mỉm cười, giơ ngón giữa với Ôn Đông, không nhịn được cũng phải nhịn, đây là anh tự chuốc lấy.

“Ha ha ha.” Ôn Đông cười tùy ý, không giống như bị người ta giơ ngón giữa, mà giống như nghe được một câu chuyện cười.

Vân Đào không muốn để ý tới hắn, nhanh chóng liếc mắt nhìn Khúc Vô Dạng, phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm mình, cô sợ tới mức tim đập mạnh.

Khúc Vô Dạng vẫn luôn thù dai, lại còn có thù tất báo. Em giơ ngón giữa trên địa bàn của hắn chính là một loại khiêu khích, hắn quả thực rất có khả năng trả thù.

Lời Diệp Hào vẫn còn văng vẳng bên tai, Vân Đào cảm thấy mình có thể sẽ chết. 

Cô lại lén nhìn về phía Sùng Minh, nhưng không thấy được chút cảm xúc nào trên mặt hắn, cũng không đoán ra được mối quan hệ giữa hai người.

Ôn Đông nói muốn đi ăn chực, vậy quan hệ hẳn là tốt?

Vân Đào lén hỏi hệ thống: “Hệ thống, Khúc Vô Dạng và Sùng Minh là quan hệ gì?”

Không có tiếng trả lời.

“Hệ thống? Hệ thống? Gọi hệ thống?”

Vẫn không có tiếng trả lời, cứ như thể hệ thống chưa từng tồn tại vậy.

Vân Đào vội vàng lật xem cổ tay trái, chỉ cần cô suy nghĩ là có thể hiện ra thời gian tuổi thọ đếm ngược nhưng lúc này lại không hiện lên nữa.

Vân Đào lúc đầu là tràn ngập niềm vui, rốt cục không cần phải dựa vào l.à.m t.ì.n.h để duy trì tính mạng nữa! Sau đó lại buồn bã mất mát, không ai biết cô là Vân Đào đến từ thế giới khác.

Cảm giác cô độc bao trùm lấy cô, cô có chút muốn khóc, nhưng không thể khóc, cố nén đỏ hốc mắt.

Khúc Vô Dạng: “???”

Cảm nhận được Vân Đào e ngại và phòng bị với mình, Khúc Vô Dạng vốn đã không hiểu chuyện gì, người bị giơ ngón giữa là hắn, hắn còn chưa làm gì đâu, cô sợ cái gì? Bây giờ lại sợ đến mức sắp khóc?

Cổ họng Khúc Vô Dạng ngứa ngáy, muốn hút thuốc.

“Sùng Minh, anh còn chưa trả lời tôi đâu đấy, đến ăn chực có tiện không?” Ôn Đông không trêu Vân Đào nữa, hỏi Sùng Minh.

Sùng Minh không trả lời, nhìn về phía Vân Đào.

Vân Đào nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, gật đầu nói: “Không sao, chỉ là không biết các anh có kiêng ăn cái gì không?”

“Không có.” Khúc Vô Dạng thầm nói món cơm cà tím cá của Kỷ Hàm đã thành công chữa khỏi tật kén ăn của hắn.

“Tôi có.”

Vân Đào lại cười lễ phép mà tiêu chuẩn, “Mời nói.” Ôn Đông hơi nhíu mày: “Tôi không ăn cay.”

“Được.” Nụ cười của Vân Đào cuối cùng cũng thêm vài phần chân thành. Cậu bé ngoan, chờ đó, tôi hứa sẽ không cay c.h.ế.t anh.

Trở lại khách sạn, Vân Đào tránh người khác quay về phòng của mình tắm rửa, trên người cô toàn vết m.á.u b.ắ.n tung tóe, phần sườn mặt va vào tường cũng hơi sưng đỏ, bộ dáng chật vật, thật sự không muốn để người khác nhìn thấy.

Một mình một người, sau khi xả nước nóng, thần kinh căng thẳng của Vân Đào cuối cùng cũng thả lỏng hoàn toàn, sau đó cô bắt đầu phát run, toàn thân run rẩy, nghiêm trọng nhất là tay phải, run đến mức không cầm được thứ gì.

Trên cổ tay phải cô buộc một sợi dây đỏ, trên sợi dây có một con thỏ nhỏ đang cầm một chiếc bánh trung thu, nó được chạm khắc bằng gỗ, trông rất sống động và dễ thương.

Con thỏ nhỏ run rẩy theo tay cô, những giọt nước màu đỏ từ trên người con thỏ rơi xuống.

Vân Đào cầm con thỏ dùng sức chà xát, nhưng vô ích.

Tượng gỗ con thỏ là Vân Đào mua ở chợ tạp hóa ngày hôm nay.

Người bán là một thợ thủ công đã ngoài 60-70 tuổi, gian hàng của ông rất nhỏ, núp vào trong một góc bán một số con giáp, con vật thần thoại, thỏi (vàng hoặc bạc) và bùa do chính tay mình điêu khắc.

Không ai mua đồ của ông ấy, vì tận thế nên vật tư khan hiếm, ai lại đi mua những đồ chơi nhỏ vô dụng này, nhưng ông lão vẫn chạm khắc chúng một cách tỉ mỉ và cẩn thận.

Vân Đào chú ý tới ông ấy vì ông ấy rất nghiêm túc, không tương thích với thị trường táo bạo xung quanh, dường như ông ấy vẫn đang sống trong những ngày trước khi tận thế, thong dong bình tĩnh, nhìn không ra một chút mỏi mệt và bàng hoàng nào.

Lúc mua thỏ, ông lão tươi cười hiền lành, nói nó sẽ mang đến vận may và thuận lợi cho Vân Đào.

Tận thế đến nay đã được ba năm, ông và người nhà của ông luôn có thể tránh thoát khỏi nguy hiểm, cho dù gặp phải nguy hiểm cũng sẽ biến nguy thành an, ông ấy cảm thấy có lẽ mình là người may mắn nhất trên đời nên những vật nhỏ mà ông tự tay điêu khắc chắc chắn cũng mang theo may mắn.

Vân Đào cảm thấy con thỏ điêu khắc gỗ này thật sự có thể mang đến may mắn, khi gặp Nhiếp Sở xâm phạm cô, cô hoảng sợ nhưng không gặp nguy hiểm, ngay cả hệ thống vẫn luôn làm phiền cô cũng không thấy đâu, nhưng bây giờ con thỏ lại nhuốm đầy m.á.u của Nhiếp Sở.

Máu người thấm vào gỗ, một lúc lâu sau, con thỏ màu gỗ thô liền biến thành màu nâu đen, rửa thế nào cũng không sạch, giống như bàn tay dính đầy m.á.u của cô.

Nhưng cô không nỡ vứt nó đi, cũng sẽ không vứt nó.

Tắm rất lâu mới xong, cô thu dọn đồ đạc rồi đến phòng bếp của khách sạn chuẩn bị nguyên liệu nấu bữa tối, vừa mở cửa đã thấy Tô Bình Trắc đứng dựa vào tường, dường như đã đứng rất lâu rồi.

“Tô tiên sinh?”

Ánh mắt lạnh nhạt dưới kính râm của Tô Bình Trắc khiến Vân Đào hoảng hốt.

“Đoàn trưởng nói cô bị thương, tôi tới nhìn xem.” Ánh mắt Tô Bình Trắc đảo qua sườn mặt sưng đỏ của Vân Đào.

“À, tôi không sao rồi, không cần chữa… hít!” Vân Đào còn chưa nói xong, tay trái đã bị Tô Bình Trắc cầm lấy, đau đến nỗi Vân Đào hít vào một ngụm khí lạnh.

Mặc dù đã được Sùng Minh nắn lại cổ tay bị trật, nhưng nó vẫn sưng đỏ một mảng lớn, chạm vào liền đau, chắc là bị thương dây chằng.

“Chậc” Tô Bình Trắc lạnh lùng chậc một tiếng, “Còn tưởng cô có bản lĩnh, dám một mình trốn ra ngoài, cuối cùng ngay cả chút đau đớn này cũng chịu không nổi.”

Tuy miệng nói những lời mỉa mai, nhưng lực đạo trên tay hắn lại rất nhẹ nhàng, vầng sáng trắng ấm áp bao phủ lên cổ tay sưng đỏ của Vân Đào, rất nhanh liền phát huy tác dụng, vết sưng đỏ nhanh chóng biến mất, cổ tay trở lại như lúc ban đầu, nhìn không ra dấu vết bị thương nào.

Vân Đào giả vờ như không nghe thấy lời mỉa mai Tô Bình Trắc, mừng rỡ xoay cổ tay, “Tô tiên sinh, dị năng của anh thật thần kỳ.”

Ánh mắt Vân Đào rất sáng, khi cô ngậm dương v*t vào đêm đó, ánh mắt của cô cũng sáng như vậy, còn lóe ra ánh sáng chói mắt.

Không biết dương v*t của hắn cứng trước, hay là hắn hôn Vân Đào trước. Hắn nắm cằm Vân Đào, hơi nâng lên, hôn xuống. 

Đầu lưỡi cạy môi, cạy mở hàm răng, tìm được cái lưỡi nhỏ của Vân Đào, khiêu vũ với nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-mat-the-lan-lon-de-sinh-ton/chuong-4041.html.]

dương v*t đụng vào bụng dưới Vân Đào, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm vô kỷ luật, trướng to từng chút một, cố ý hay vô ý cọ xát, dần dần trở nên nặng hơn.

“Vân Đào, cô biết đấy, tôi rất muốn cô.” Giọng Tô Bình Trắc mất đi bình tĩnh và lạnh lùng, chỉ còn lại đè nén và tiếng thở dốc đau đớn.

Vân Đào đương nhiên biết hắn muốn cô, hắn mắc chứng nghiện tình dục, nhưng lần trước hắn lại có thể nhịn xuống không làm cô khi cô ngủ quên, cô thấy Tô Bình Trắc rất tốt.

Nhưng cô nói, “Không được.”

Chương 41:

“Vì sao không được?” Tô Bình Trắc áp sát lại, lộ ra mạnh mẽ và tức giận, “Diệp Hào có thể vì sao tôi lại không thể?”

Vân Đào nên nói thế nào đây, nói Diệp Hào là cô không kiềm chế được, Úy Lý thì là bất đắc dĩ, còn với hắn… Thành thật mà nói Vân Đào có chút sợ.

Hệ thống nói Tô Bình Trắc mắc chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c đã ba năm, vẫn luôn dùng dị năng kiềm chế dục vọng của mình, nếu là cô cho hắn phá vỡ… cô không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Nhưng Tô Bình Trắc thật sự quá thảm, hơn nữa trong hoàn cảnh đó hắn cũng có thể kiềm chế cơn nghiện t.ì.n.h d.ụ.c không chạm vào cô, tốt đến mức khiến người ta cảm thấy đau lòng.

Vân Đào cắn môi, rũ mắt, lỗ tai và gò má đỏ lên, “Không phải bây giờ.”

Cơn giận đột ngột dừng lại, niềm vui quét đến, Tô Bình Trắc giật mình, sau đó ôm Vân Đào hôn thật mạnh.

dương v*t dường như đã hoàn toàn buông thả, dị năng ánh sáng của Tô Bình Trắc không thể áp chế được nữa. Nó nóng hổi, cứng rắn, thô to, đụng vào Vân Đào, giống như mạch đập nhảy lên, như muốn nói cho tôi vào, mau cho tôi đi vào.

Không phải bây giờ, không phải bây giờ.

Tô Bình Trắc cầm lấy tay Vân Đào nắm lấy dương v*t, kích hoạt dị năng lần nữa, vừa trấn an vừa áp chế nó.

Hắn tôn trọng Vân Đào, Vân Đào nói không được, vậy hiện giờ không được.

Mi chờ một chút, chờ một chút, không vội, ba năm cũng đã chịu được, không thiếu giây phút này.

Chờ Vân Đào mặt đỏ tới mang tai đi xuống phòng bếp, đã gần nửa giờ sau, dương v*t Tô Bình Trắc có chút không nghe lời, ngay cả dị năng cũng không có biện pháp với nó, cuối cùng vẫn là Tô Bình Trắc bất đắc dĩ thả Vân Đào đi, tự mình về phòng giải quyết.

Đi tới địa bàn của cô, nhìn thấy nồi niêu xoong chảo, trứng thịt rau quả, Vân Đào chống nạnh thở dài một hơi, tối nay tập trung vào đồ cay, nấu mười tám món!

Vân Đào nhanh chóng trở thành con quay bận rộn trong bếp, những người khác muốn giúp đỡ, thực tế họ cũng đã giúp nhưng lại chỉ gây thêm việc. Chỉ có thể nói thiết lập của tác giả trong nguyên tác thật quá đáng, không trang bị chút kỹ năng nấu nướng nào, ngay cả mỗi lần rửa chén cũng có thể làm vỡ một hai cái.

Ôn Đông không biết tới từ lúc nào, dựa vào khung cửa phòng bếp nhìn Vân Đào, vẫn là bộ dáng không xương như cũ.

Ban đầu Vân Đào không để ý đến hắn, sau đó thấy cũng giả vờ như không thấy.

Ôn Đông nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, nhìn Vân Đào như đang chiêm ngưỡng một bức tranh, sau đó hắn bị thu hút bởi tượng gỗ thỏ trên cổ tay Vân Đào.

Vân Đào mặc áo ngắn tay, trên cổ tay mảnh khảnh trắng nõn đeo một sợi dây màu đỏ có hình con thỏ nhỏ, con thỏ nhỏ lắc lư qua lại, linh động đáng yêu giống như chủ nhân.

“Tôi thích thỏ con của cô.” Ôn Đông đột nhiên mở miệng.

Vân Đào nắm lấy thỏ con giữ trong tay, trừng mắt với Ôn Đông: “Thích cũng không cho.”

Con thỏ nhỏ có thể mang đến may mắn cho cô, nó cũng là một biểu tượng, tượng trưng cho việc cô rốt cục tiến về phía trước một bước, làm sao cô có thể cho Ôn Đông được.

Hơn nữa Ôn Đông còn nói thích, vậy càng không thể cho.

“Keo kiệt, tôi cũng không đâu nói mình muốn.” Ôn Đông lại cười, không phải là nụ cười khoa trương tùy ý lúc trước, càng giống như nụ cười chân thành xuất phát từ bên trong.

Hắn liếc qua thức ăn Vân Đào chuẩn bị, ý cười trong mắt càng đậm, “Tôi nhớ mình nói không ăn cay mà nhỉ.”

 

Vân Đào giả vờ ngạc nhiên, “Hả? Sao tôi nhớ anh nói anh chỉ ăn cay?”

“Hahahaha.” Ôn Đông cuối cùng nhịn không được, “Ừ, được rồi, vậy coi như tôi chỉ ăn cay đi.”

Ôn Đông không hề lừa Vân Đào, sau khi dọn ra mười tám món ăn, hắn ăn vui vẻ nhất. Vân Đào biết mình bị lừa, tên đàn ông thối này chính là cố ý nói mình không ăn cay, xem ra hắn đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô.

Thật thảm hại, quả nhiên vẫn quá đơn thuần.

Tuy nhiên, cô không phải hoàn toàn không có thu hoạch, Khúc Vô Dạng tới cùng Ôn Đông, đoàn trưởng Sùng Minh lần đầu tiên ngồi ăn cùng với mọi người, có thể thấy quan hệ giữa Khúc Vô Dạng và Sùng Minh rất tốt, cho nên, Khúc Vô Dạng chắc sẽ không so đo mối thù kia với mình chứ?

Hơn nữa, nhìn Khúc Vô Việc không giống người có thù tất báo, chẳng lẽ Diệp Hào lừa mình?

Sau khi ăn xong, Khúc Vô Dạng và Ôn Đông không ở lại lâu mà nhanh chóng rời đi. Tảng đá trong lòng Vân Đào cuối cùng cũng rơi xuống, cô thu dọn bát đũa trở về phòng bếp, ngân nga một bài hát rồi từ từ rửa sạch, nghĩ lát nữa sẽ đi tìm Úy Lý học cách điều khiển dị năng.

Chuyện xảy ra ngày hôm nay đã nhắc nhở cô, cô phải mau chóng học được cách điều khiển dị năng, hệ thống đã không còn, cô không còn bàn tay vàng giúp cô không c.h.ế.t cho đến khi tuổi thọ về 0, bất kỳ sai lầm nào cũng có thể lấy mạng cô.

Vừa nhắc tào tháo, tào tháo liền xuất hiện. Đúng lúc này, hệ thống đột nhiên bắt đầu gào khóc thảm thiết trong đầu cô.

Hệ thống: [ Huhuhu, ký chủ, suýt nữa tôi không gặp được cô nữa rồi, huhuhu.]

Vân Đào suýt nữa bẻ gãy vòi bồn rửa chén, cô nghiến răng nghiến lợi, nghĩ thầm sao lại ngắn như vậy!

[ Ký chủ, cô thật vô lương tâm, cô lại muốn bỏ rơi tôi, một ngày vợ chồng tình nghĩa trăm đâu rồi, tôi ở bên cô lâu như vậy, huhuhu, tôi thật đáng thương!]

“Được rồi, rốt cuộc mi đã đi đâu vậy?” Vân Đào cắt ngang lời hệ thống, thật sợ nó sẽ nói cái gì mà một đôi trời sinh, một đôi cái gì? Một đôi kẻ thù sao?

[ Tên Ôn Đông kia thật đáng sợ, hắn vừa tới gần cô, tôi cũng không dám mạo

hiểm, luôn cảm thấy sẽ bị hắn phát hiện, hơn nữa một khi bị hắn phát hiện, tôi có thể sẽ không còn nữa.]

[ Ký chủ à, nếu tôi không còn, cô cũng sẽ không còn.]

Cho Vân Đào mười bộ não, cô cũng sẽ không ngờ tới lại là Ôn Đông, có ý gì? Tình huống gì đây? Ôn Đông có thể sẽ phát hiện ra sự tồn tại của hệ thống, thậm chí có thể uy h.i.ế.p hệ thống?

Cô không cảm thấy Ôn Đông có gì đặc biệt.

Ôn Đông có dung mạo bình thường, thuộc loại người nhìn qua sẽ quên, nếu như phải tìm điều gì đó để ghi nhớ thì có lẽ là khóe mắt trái của hắn có một nốt ruồi đỏ.

Đây là một nốt ruồi nước mắt rất đẹp, nhưng chỉ một nốt ruồi nước mắt này cũng không cứu vớt được vẻ ngoài bình thường của hắn.

Hơn nữa, có lẽ là do hắn luôn ngồi đứng như người không xương, sau đó chính là thích cười.

Đe dọa hệ thống? Hoàn toàn nhìn không ra!

“Mi chắc chứ? Không phải số liệu của mi xảy ra vấn đề gì chứ?” Vân Đào giữ thái độ hoài nghi, “Mi là một cái số liệu, làm sao có thể có cảm xúc sợ hãi, mi đừng nói với tao mi còn có giác quan thứ sáu.”

Hệ thống trầm mặc một lát, tựa hồ đang suy nghĩ: [ Hình như là vậy.]

Giọng hệ thống bình tĩnh trở lại: [ Ký chủ à, tôi về cập nhập đổi mới trước, bổ sung một ít tường lửa, chờ gặp lại Ôn Đông, tôi sẽ tra hắn ta.]

“Cút đi.”

Hệ thống: [ Vâng~]

Hệ thống lại im lặng như trước, như thể nó chưa từng tồn tại, nhưng Vân Đào biết nó vẫn còn.

Vân Đào không thể nói được cảm xúc trong lòng mình là gì, tiếc nuối khổ sở có, nhưng dường như không mãnh liệt như vậy, ngược lại, trong thâm tâm cô còn có một tia vui mừng, vui mừng vì hệ thống vẫn còn, vui mừng vì còn có người biết đến cô tới từ đâu, vui mừng vì cô còn có thể vụng trộm châm chọc thế giới tiểu thuyết này với hệ thống.

 

Loading...