Xuyên Vào Cô Gái Ngốc Nghếch, Tôi Quyết Tranh Quyền Trả Thù - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-04 04:34:05
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tần Vãn Ý bắt đầu “ đổi” một cách kín đáo.

 

Không ai nhận ngay.

 

Thậm chí, nếu bề ngoài, cô vẫn là cô gái ngốc nghếch của rụt rè, chuyện nhỏ nhẹ, luôn cúi đầu khi đối diện với khác. Quần áo mặc đơn giản, trang điểm nhạt nhòa, tồn tại trong Tần gia như một chiếc bóng mờ nhạt đến mức chẳng ai buồn để ý.

 

Chính vì , một ai cảnh giác.

 

Ngoại trừ một .

 

Tần Tuyết Nhi.

 

Từ buổi tiệc sinh nhật hôm đó, cô luôn cảm giác đúng. Rất mơ hồ, thể gọi tên, nhưng giống như thứ gì đó lệch khỏi quỹ đạo vốn quen thuộc.

 

Trước đây, chỉ cần liếc mắt một cái, Tần Vãn Ý cuống cuồng tránh . Chỉ cần cô nhíu mày, đối phương sẽ luống cuống xin .

 

bây giờ—

 

Vãn Ý vẫn xin .

 

Vẫn cúi đầu.

 

Vẫn yếu đuối.

 

Chỉ là… ánh mắt đôi khi quá bình tĩnh.

 

Bình tĩnh đến mức khiến khác khó chịu.

 

Sáng thứ hai.

 

Tần Vãn Ý theo xe riêng của gia đình đến trường đại học.

 

Đây là một trường tư thục danh tiếng, nơi tụ tập con cháu các gia tộc giàu . Trong nguyên tác, đây cũng là chiến trường chính để Tần Tuyết Nhi từng bước xây dựng hình tượng “thiên kim mỹ”.

 

Còn Tần Vãn Ý?

 

Một nhân vật nền.

 

Bị nhạo vì thành tích kém, chê năng lực, thậm chí còn vu cho tội gian lận trong kỳ thi giữa kỳ—sự kiện mở đầu cho chuỗi bi kịch .

 

Giang Ngôn Tâm ở hàng ghế xe, khung cảnh bên ngoài lướt qua.

 

Thời điểm sắp tới .

 

Trong trí nhớ của cô, chỉ hai tuần nữa thôi, kỳ kiểm tra quan trọng của khoa sẽ diễn . Và cũng chính kỳ thi đó, Tần Tuyết Nhi sẽ “vô tình” phát hiện trong túi của Tần Vãn Ý phao thi.

 

sẽ , sẽ run rẩy, sẽ rằng tin chị gái chuyện .

 

Kết quả—

 

Tần Vãn Ý đình chỉ học.

 

Danh tiếng rơi xuống đáy.

 

Lần

 

Giang Ngôn Tâm định né.

 

Cô bước xuống xe, đeo balo, cúi đầu khuôn viên trường.

 

“Chị Vãn Ý.”

 

Giọng quen thuộc vang lên lưng.

 

Tần Vãn Ý đầu, đúng như dự đoán, là Tần Tuyết Nhi. Cô mặc váy trắng, gương mặt tươi tắn, xung quanh vài bạn cùng.

 

“Em chào chị.”

Tần Tuyết Nhi ngọt ngào, “Hôm nay chị tiết kinh tế vi mô ?”

 

Giang Ngôn Tâm thầm đ.á.n.h giá.

 

Rất chính xác.

 

Trong nguyên tác, chính Tần Tuyết Nhi là cố tình “vô tình” tiết lộ lịch học của Tần Vãn Ý cho một nhóm sinh viên, để bọn họ lấy đề cương học tập chế giễu cô.

 

“Ừm… chắc .”

Tần Vãn Ý ngập ngừng đáp, như thể chắc lịch học của chính .

 

Một cô gái cạnh bật khẽ: “Chị đúng là chẳng nhớ nổi gì.”

 

Tần Tuyết Nhi vội vàng lườm bạn : “Đừng .”

 

Miệng thì ngăn, nhưng trong mắt lộ tia đắc ý.

 

Giang Ngôn Tâm cúi đầu, khóe môi cong nhẹ.

 

Chính là kiểu .

 

thêm gì, lặng lẽ rời .

 

Cả buổi sáng, Tần Vãn Ý cực kỳ “bình thường”. Cô ở hàng ghế cuối lớp, ghi chép cẩn thận nhưng chậm chạp, thỉnh thoảng còn sang hỏi bạn bên cạnh mấy câu ngớ ngẩn.

 

“Chữ thế nào?”

“Thầy ?”

 

Mấy sinh viên xung quanh ban đầu còn kiên nhẫn trả lời, đó dần dần mất kiên nhẫn.

 

“Cô đúng là học mãi hiểu.”

“Nghe là thiên kim Tần gia đó, mà ngốc thế.”

 

Những lời thì thầm , từng chữ một, lọt tai cô.

 

Giang Ngôn Tâm để tâm.

 

Cô đang quan sát.

 

Quan sát ai liếc nhiều nhất.

 

Quan sát ai nhạo.

 

Và quan trọng nhất—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-co-gai-ngoc-nghech-toi-quyet-tranh-quyen-tra-thu/chuong-3.html.]

 

Quan sát Tần Tuyết Nhi.

 

Giờ nghỉ trưa, Tần Tuyết Nhi cố ý gần cô trong căng tin.

 

“Chị Vãn Ý, chị ăn ít ?”

khay cơm của Tần Vãn Ý, giọng đầy lo lắng.

 

“Em chiều nay khoa buổi họp học thuật, chị nhớ nhé.”

 

Đến .

 

Trong nguyên tác, chính trong buổi họp , chiếc USB chứa “phao thi” sẽ nhét balo của Tần Vãn Ý.

 

Giang Ngôn Tâm ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt.

 

“USB… là gì?”

 

Một câu hỏi khiến mấy xung quanh bật .

 

Tần Tuyết Nhi cũng sững trong giây lát, nhanh ch.óng lấy nụ : “Không , chị cũng .”

 

Rất .

 

Người càng coi thường, càng dễ sơ hở.

 

Buổi chiều.

 

Tần Vãn Ý đến phòng họp sớm hơn khi.

 

Cô chọn một chỗ khuất, đặt balo xuống, dậy lấy nước.

 

như dự đoán—

 

Khi cô , balo động .

 

Rất nhẹ.

 

Nếu là Tần Vãn Ý , cô sẽ nhận .

 

Giang Ngôn Tâm thì khác.

 

lướt qua khóa kéo, qua vị trí balo xoay lệch, giả vờ gì, xuống.

 

Buổi họp diễn buồn chán.

 

Đến nửa cuối, một giảng viên đột nhiên nghiêm giọng:

 

“Ai là Tần Vãn Ý?”

 

Tim đập.

 

Cả phòng về phía cô.

 

“Trong quá trình kiểm tra, chúng phát hiện một tài liệu phép.”

 

Giảng viên đưa tay .

 

“Em mở balo .”

 

Tần Tuyết Nhi cách đó xa, mặt tái , nhanh ch.óng lộ vẻ lo lắng, như thể sợ chị gái gặp rắc rối.

 

Tần Vãn Ý run run dậy.

 

Cô cúi đầu, chậm rãi mở balo.

 

Một chiếc USB rơi .

 

Cả phòng xôn xao.

 

“Thật sự gian lận ?”

“Không ngờ đấy…”

 

Tần Tuyết Nhi bật dậy: “Thầy ơi, em tin chị em !”

 

Giang Ngôn Tâm cảnh tượng , trong lòng bình tĩnh đến đáng sợ.

 

Cô cúi xuống, nhặt USB lên.

 

Rồi—

 

Cô cắm thẳng nó máy chiếu của phòng họp.

 

“Em… em đây là gì.”

Giọng cô run rẩy, “ nếu nghi ngờ, thì mở xem ạ.”

 

Màn hình sáng lên.

 

Không đề thi.

 

Không phao.

 

Mà là—

 

Một đoạn ghi âm.

 

Giọng xử lý rõ ràng.

 

> “Chỉ cần bỏ USB balo của chị .”

“Đừng lo, chị ngu lắm, sẽ phát hiện .”

 

 

 

Cả phòng c.h.ế.t lặng.

 

Sắc mặt Tần Tuyết Nhi trắng bệch.

 

Giang Ngôn Tâm cúi đầu, giấu ánh mắt lạnh lẽo.

 

Bẫy nhỏ đầu tiên—

 

Chỉ mới bắt đầu.

 

Loading...